Chương 8: Hoa Cam Đắng

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 8: Hoa Cam Đắng

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày nghỉ ở trạm y tế không cố định, vì An Sơn Lam bị bệnh, Kỷ Tư Du đã xin nghỉ hai ngày để chăm sóc. Chiều thứ Bảy cậu mới về nhà. Thư từ đảo thành giờ đây có thể gửi đến hòm thư công cộng gần trạm y tế, và Kỷ Tư Du đã nhận được thư của Kỷ Ương Nam gửi từ đó.
Tuần này lại có một trận tuyết lớn, nhiệt độ cực thấp. Kỷ Tư Du đút lá thư vào túi áo khoác, đón gió lạnh về nhà.
Người tuyết mà Tiểu Tước đắp trước cửa nhà Sophia đã bị trận tuyết lớn mấy hôm trước vùi lấp, thân hình tròn vo như khoác thêm một lớp áo bông dày. Cành cây cắm trên đó đã rơi mất một cành, không biết bị gió thổi đi đâu. Lúc Kỷ Tư Du đi ngang qua người tuyết, trong lòng cảm thấy tiếc nuối. Cậu không về nhà ngay mà quay lại, bới lớp tuyết dày trong vườn hồng bên sông, tìm một cành cây rồi cắm lại vào bên còn lại của người tuyết.
Cậu ngồi xổm trước người tuyết, gò má và lông mi phủ một lớp tuyết mỏng. Khi chớp mắt, tuyết thỉnh thoảng rơi vào mắt, khiến cậu phải dụi dụi. Cậu cũng không biết đang nghĩ gì, ánh mắt mơ màng.
“Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?” Giọng cậu cô đơn, pha chút buồn bã, “Giữa tôi và Tiểu Tước có gì đó thật kỳ lạ gần đây. Thực ra tôi là anh trai, không nên để tâm những chuyện này, nhưng mà…”
Cậu nói vừa nhẹ vừa chậm, vô cùng rối rắm.
“Cũng không phải mâu thuẫn, chỉ là lỡ… hôn nhau.”
Kỷ Tư Du từ tốn nói: “Chúng tôi cũng không ngủ chung nữa, nhưng cứ thấy có gì đó là lạ.”
Mỗi đêm không có Tiểu Tước đều rất lạnh, cậu ngủ không ngon.
“Nếu ba mẹ về thì tốt quá.”
Có lẽ sẽ không khó xử như vậy.
Cậu thở dài thườn thượt trước người tuyết, cuối cùng xoa mặt đứng dậy.
Bệnh của Tiểu Tước đã gần khỏi. Gần đây thời tiết không tốt, tuyết rơi không ngớt. Kỷ Tư Du thực ra không muốn y vừa khỏi bệnh đã ra ngoài, nhưng vì sợ Alpha ở nhà buồn chán, nên hôm nay trước khi ra ngoài cậu có bảo y nếu không có việc gì làm thì có thể ra ngoài dạo chơi. Nhưng ở nơi này, nơi y đã lớn lên từ nhỏ, cũng chẳng có gì đặc biệt để chơi, mọi thứ đã quá quen thuộc rồi.
“Tạm biệt.” Cậu vỗ vỗ đầu người tuyết, kế đến vẫy tay với nó, lưu luyến tạm biệt.
Lúc chuẩn bị bữa tối, Kỷ Tư Du đưa lá thư của Kỷ Ương Nam cho An Sơn Lam, và nói với y: “Ba nói vì tuyết lớn nên phải ở lại đảo thành thêm mấy ngày nữa, xe không thể qua được.”
Khoai tây nghiền trong đĩa của An Sơn Lam bị y khuấy tới khuấy lui, dùng thìa xúc một miếng lớn vào miệng, “ừm” một tiếng. Y nhìn về phía Kỷ Tư Du. Omega ngồi đối diện y, ăn uống rất từ tốn, cụp mắt nhìn đĩa ăn. Lông mi cậu vừa dài vừa dày, làn da trắng đến trong suốt, lúc ăn miệng khẽ phồng lên, đôi môi đỏ hồng. Y chợt nhớ hồi nhỏ từng hỏi Sophia tại sao lại gọi Kỷ Tư Du là “honey”. Sophia đã nói với y rằng vì Kỷ Tư Du trông thật thanh thuần và đáng yêu, dĩ nhiên phải gọi là “honey” rồi.
Y còn tưởng Sophia sẽ gọi bất kỳ Omega nào là “honey”.
“Tiểu Tước.”
“Hửm, sao thế honey.” Y buột miệng nói.
Kỷ Tư Du bực bội cắn môi, “Tôi sẽ sửa lại cách gọi.”
An Sơn Lam ăn gần xong, gật đầu nói: “Vậy đợi cậu sửa xong tôi cũng sửa.”
Bàn ăn không lớn, ánh đèn trên cao chiếu bóng hai người, nhưng chúng không hề giao nhau. Kỷ Tư Du sờ tai hỏi y: “Lần này cậu về, sẽ ở lại bao lâu?”
“Đến tháng Một.”
Kỷ Tư Du hơi bất ngờ, nhưng cũng khá vui mừng, “Thật sao?”
An Sơn Lam nhướng mày, ra vẻ thần bí nói: “Cậu đoán xem.”
Sao lại đoán nữa. Kỷ Tư Du xụ mặt xuống, vai cũng rũ xuống, “Đoán không ra mà.”
Nhìn cậu như vậy, An Sơn Lam ngược lại vui vẻ, nhếch khóe môi nói: “Dĩ nhiên là thật, Kỷ Tư Du, tôi lừa cậu bao giờ chưa?”
Trong nụ cười của Alpha ẩn chứa điều mà Kỷ Tư Du không dám nhìn thẳng. Cậu cúi đầu, ậm ừ một tiếng, tim đập thình thịch không ngừng.
Chín giờ tối, Kỷ Tư Du tắm rửa xong ở tầng một liền về phòng. Sau đó cậu thấy An Sơn Lam đã mấy ngày không bước vào phòng ngủ của cậu.
Alpha vẫn mặc bộ đồ ngủ mỏng manh đứng bên bàn học của cậu. Cậu vội vàng chạy tới, theo bản năng sờ vào nhiệt độ tay y, quan tâm nói: “Cậu mặc thêm vào đi, kẻo lại bị cảm lạnh bây giờ.”
“Không sao, đâu có dễ thế.”
“Lần trước không phải cậu bị bệnh sao.”
An Sơn Lam im lặng nhìn cậu rất lâu. Kỷ Tư Du nhận ra mình có lẽ đã phản ứng thái quá, nuốt khan, rồi buông tay ra.
Cậu còn chưa kịp hỏi An Sơn Lam sao lại qua đây, thì Alpha đã lên tiếng: “Tôi thấy chán, muốn qua chỗ cậu tìm một cuốn sách để đọc.”
Kỷ Tư Du gật đầu, “Cậu muốn tìm loại nào? Tôi lấy cho cậu.”
“Vừa nãy tôi lật qua một lượt, đều đọc không hiểu.”
Kỷ Tư Du bỗng nhiên nói: “Để tôi đọc cho cậu nghe là được.”
“Được thôi.”
Nói xong câu này, cả hai đều ngẩn người. Kỷ Tư Du không muốn hối hận nữa. Sau đó, cậu khoác chiếc áo vắt trên ghế cho An Sơn Lam, rồi tìm một cuốn tiểu thuyết thường đọc để giải khuây trên bàn, và dẫn An Sơn Lam lên giường ngồi.
Trên cổ Kỷ Tư Du còn vương vài giọt nước chưa lau khô. An Sơn Lam nhìn thấy lúc cậu ngồi xuống. Cái cổ trắng nõn thon dài, hệt như cổ thiên nga trong cuốn truyện tranh hồi nhỏ y từng đọc. Chiếc chăn của Kỷ Tư Du lạnh ngắt, y không biết mấy hôm nay cậu đã ngủ thế nào.
Kỷ Tư Du mặc quần áo chỉnh tề, ngồi bên giường, chân đi dép bông, để lộ cổ chân mảnh khảnh. Omega thích thú đọc sách cho y nghe, giọng nói dịu dàng, chậm rãi, như đang dỗ y ngủ, nhưng y lại chẳng hề có chút buồn ngủ nào.
Đầu óc y không biết đã bay đi đâu. Y đút hai tay vào túi áo khoác của Kỷ Tư Du, sờ thấy một thứ, lấy ra xem thì phát hiện là mấy viên kẹo hoa quả được gói tinh xảo.
“Cậu mua lúc nào vậy?” Y như thể vừa khám phá ra một bí mật, ghé sát vào Kỷ Tư Du, thì thầm: “Cậu lớn thế này mà còn ăn kẹo à? Còn giấu đi nữa.”
Kỷ Tư Du ngơ ngác nhìn mấy viên kẹo, nhớ ra Đồng Nghiêu đã nhét chúng vào túi cậu hôm Tiểu Tước về, cậu giải thích: “Là của Đồng Nghiêu.”
“Cái gì?!”
Kỷ Tư Du lặp lại một lần nữa: “Là của Đồng Nghiêu.”
An Sơn Lam trông có vẻ hơi tức giận, “Tự dưng cậu nhận kẹo của cậu ta làm gì? Không phải cậu nói cậu không thích cậu ta sao? Sao cậu lại ăn kẹo của cậu ta?”
Kỷ Tư Du nhất thời không biết giải thích thế nào. An Sơn Lam đã định xuống giường. Cậu kéo y lại, vội vàng nói: “Tôi không có ăn, là hôm cậu về, cậu ta đưa cho tôi, tôi không muốn nhận, nhưng cậu đưa tôi về nhà, sau đó tôi quên mất chuyện này.”
Lòng bàn tay Omega mềm mại, ẩm ướt. An Sơn Lam được cậu dỗ dành, y lại ngồi xuống, nhưng trong lòng vẫn không hết giận. Y nghĩ đi nghĩ lại, rồi bóc một viên kẹo cho vào miệng ngay trước mặt Kỷ Tư Du.
Kỷ Tư Du nghẹn hai tiếng “Tiểu Tước” trong lòng, đờ đẫn nhìn An Sơn Lam hung hăng nhai nát viên kẹo. Thấy y phản ứng lớn như vậy, cậu còn định giải thích thêm đôi lời, ai ngờ Alpha tức giận nói: “Lần sau cậu nói với cậu ta, kẹo này tôi ăn rồi, cho cậu ta tức chết.”
Kỷ Tư Du nín cười, “Vậy cậu có muốn ăn hết chỗ này không?”
“Dĩ nhiên là không, khó ăn chết đi được.” Trong cổ họng y ngọt lịm, bắt đầu thấy ngấy. Y hỏi Kỷ Tư Du: “Cậu thật sự không thích cậu ta à?”
Kỷ Tư Du chớp chớp mắt, mím môi nói: “Dĩ nhiên không thích.”
“Ừ.”
Cũng không hiểu sao hỏi xong câu đó y lại không nói gì nữa. Kỷ Tư Du không đoán được ý y, hé miệng định chuyển chủ đề. Cậu nhấc một chân lên giường, thì ngay giây tiếp theo An Sơn Lam đã nhanh chóng ghé sát vào. Khoảng cách quá gần, mang theo một làn gió. Chóp mũi y chạm thẳng vào môi cậu, nhiệt độ của đối phương lập tức truyền đến. Kỷ Tư Du như bị đóng băng tại chỗ, không dám động đậy.
Alpha như một chú cún con không ngừng ngửi ngửi mùi vị trong miệng cậu. Cả người cậu cứng đờ, máu trong tứ chi như sống lại, “Sao, sao vậy?”
Kỷ Tư Du lại ngửi thấy mùi hương cam đắng, tuyến thể bắt đầu âm ỉ bất an.
“Tôi không tin.” An Sơn Lam nói.
“Nhưng tôi thật sự không có ăn.” Cậu đã sớm quên mất còn có chuyện kẹo này.
An Sơn Lam sợ cậu ăn đồ của Đồng Nghiêu, hai tay duỗi ra, ôm lấy eo Kỷ Tư Du và bế cậu lại gần, “Để tôi ngửi lại xem.”
Kỷ Tư Du sợ nhột, y lại véo chặt hơn, theo bản năng muốn giãy giụa. Cảm giác nhồn nhột ở eo như có luồng điện chạy thẳng lên não cậu. Cậu bị An Sơn Lam đè trên giường. Vạt áo bị vén lên vì cử động, để lộ vòng eo thon gọn mềm mại. Alpha dùng sức ấn chặt, khiến mấy vệt đỏ hiện ra.
“Tôi thật, thật sự không ăn.” Cậu cầu xin An Sơn Lam tha cho mình, đặt tay lên vai Alpha, co người muốn chạy, nhưng không chạy thoát.
An Sơn Lam ngửi từ miệng cậu xuống cổ, chóp mũi cao thẳng lướt qua làn da trần của cậu. Tim cậu vì hoạt động quá tải mà bắt đầu thiếu oxy.
“Tiểu Tước…” Đầu óc cậu trống rỗng, lại bắt đầu gọi tên ở nhà của người ta.
An Sơn Lam rời khỏi cổ cậu, đáp với giọng đe dọa: “Thật không honey.”
Kỷ Tư Du nắm chặt ga giường, từ trong cổ họng khẽ “ưm” một tiếng.
“Được rồi.”
An Sơn Lam xác nhận không còn ngửi thấy vị ngọt của kẹo nữa mới chịu thôi. Nhưng khứu giác nhạy bén lại ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào khác. Y lại hít hít mũi, bắt đầu ngửi. Đợi đến khi y nhận ra đó là mùi gì thì y vẫn đang ngồi trên người Kỷ Tư Du. Omega dưới thân hai má ửng hồng, lồng ngực phập phồng vì thở dốc không đều.
Pheromone trong phòng lặng lẽ hòa quyện vào nhau, đôi chân dài của Kỷ Tư Du vắt bên mép giường vừa hay giẫm lên bóng của An Sơn Lam.
“Kỷ Tư Du.”
An Sơn Lam quay lưng lại phía ánh sáng, từ trên cao nhìn xuống Omega. Tầm nhìn của Kỷ Tư Du mơ hồ, không thể nhìn rõ biểu cảm của y. An Sơn Lam trầm giọng hỏi cậu: “Pheromone của cậu, mùi gì vậy?”
Kỷ Tư Du rõ ràng đã cứng đờ, rất lâu không trả lời. Không biết có phải là ảo giác của An Sơn Lam không, y luôn cảm thấy khóe mắt Omega ươn ướt.
Y chậm chạp nhìn xuống vòng eo trần trụi của Kỷ Tư Du, yết hầu y vô thức khẽ lăn một vòng, sau đó quay mặt đi, kéo áo xuống che cho cậu.
“Tôi…”
Y từ trên người Kỷ Tư Du ngồi dậy, kế đến thấy Omega quay gần hết khuôn mặt vùi vào chiếc chăn dày, vành tai đỏ bừng lấp ló sau mái tóc.
Y tưởng Kỷ Tư Du không muốn nói cho y biết, liền chậm rãi xuống giường. Omega trên giường lật người, trông như một con vật nhỏ không nơi nương tựa. Y muốn nói với Kỷ Tư Du lời chúc ngủ ngon, nhưng Kỷ Tư Du đã nói giọng lí nhí: “Là hoa cam đắng.” Giọng nói gần như không thể nghe thấy.
Mùi hoa cam đắng ngày càng nồng nàn.
An Sơn Lam ấn vào tuyến thể sau gáy mình, đột nhiên hơi hiểu ra tại sao mấy hôm trước Kỷ Tư Du lại không muốn ngủ chung với y.
_________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Chúng ta hãy cùng nói một tiếng: Cảm ơn cậu, Đồng Nghiêu.
KY: T mà là tác giả khúc này t cho chịt luôn