Chương 11

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rẽ qua hành lang, Tạ Tranh và Lộ Lộc mỗi người đi một hướng khác nhau.
Lộ Lộc nhớ ra điều gì đó, vội vàng hỏi: “Đêm nay cháu qua không ạ?”
“Không cần. Đêm nay có việc.”
Lộ Lộc dạ một tiếng.
Tạ Tranh: “Không hỏi là có việc gì à?”
Lộ Lộc rất hợp tác hỏi: “Đêm nay chú có việc gì ạ?”
Tạ Tranh cười gian xảo: “Đi uống rượu với gái.”
Thực ra làm gì có rượu nào để uống, lịch trình tối nay là về chỗ Tống Thanh Viễn ôm máy tính xách tay họp hành, nghĩ đến thôi đã thấy chán chường cả người.
Nhưng trêu chọc con nai đần này vẫn khá thú vị: “Nhưng mấy Omega đó không đáng yêu bằng em.”
Lộ Lộc cũng nghe ra Tạ Tranh đang nói đùa: “Cảm ơn chú ạ.”
Tạ Tranh tặc lưỡi một tiếng, nụ cười trên khuôn mặt không hiểu sao lại nhạt nhòa đi đôi chút.
Lộ Lộc rất nhạy cảm với cảm xúc: “Sao thế ạ?”
Sao thế?
Sao thế á??
Một Alpha lại bị một Alpha khác thu hút. Lộ Lộc không cảm thấy có vấn đề gì, chấp nhận rất nhanh, điều này rất tốt.
Tạ Tranh cũng vui vẻ chấp nhận sự thật là anh thích Alpha hơn Omega.
Nhưng đằng sau sự thật này còn ẩn chứa một vài thứ lộn xộn khác, giống như mớ tóc vướng thức ăn trong cống thoát nước, nhớp nháp, ẩm ướt, bốc mùi hôi thối, khiến người ta khó chịu.
Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc châm lửa, nheo mắt nhả khói về phía Lộ Lộc.
Tâm trạng xấu này kéo dài cho đến khi bữa tiệc rượu kết thúc, trên xe đứa em họ Tạ Lý lại gọi điện đến: “Anh! Anh là anh ruột của em! Anh về nhà đi được không?!”
“Cha mẹ anh vẫn làm phiền chú à?”
Tạ Lý: “Cũng không hẳn. Chỉ là anh không có ở nhà, dì chỉ có thể tìm mẹ em đi dạo phố tiêu tiền. Em đành phải theo sau xách túi.”
“Vậy thì tốt rồi.” Tạ Tranh nói: “Không phải chú thích người lớn tuổi hơn à?”
Tạ Lý: “………”
Anh ta bị Tạ Tranh làm cho ghê tởm đến mức không nói nên lời suốt nửa ngày.
Tạ Lý do dự một chút: “Nhưng anh cũng không cần phải bỏ nhà đi đâu. Anh vẫn còn giận à, vì dì với bác trai…”
Tạ Tranh và đứa em họ này lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Tạ Lý vừa nhếch mông là Tạ Tranh đã biết đối phương định làm gì.
Anh ngắt lời Tạ Lý: “Ai nói với chú là anh bỏ nhà đi. Anh đây không phải là đã lấy được hợp đồng Nguyên Khải mà chú luôn muốn đấy à?”
Tạ Lý ngớ người, đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít thở nặng nề hơn của Tạ Lý: “… Là anh cướp mất à?! Anh đang ở Lâm Uyên ư??”
Tạ Tranh đánh lừa đối phương: “Chú đoán xem anh có ở đây không?”
Tạ Lý: “… Anh coi em là khỉ mà trêu đùa đấy à?”
Nói xong cũng không đợi Tạ Tranh nói gì thêm, giận dữ cúp điện thoại.
Tạ Tranh cười tủm tỉm, thản nhiên cất điện thoại.
Công ty của anh đều ở Thần An, anh đương nhiên sẽ quay về, chỉ là không phải bây giờ.
**
Tuần tiếp theo Tạ Tranh lại bận tối mày tối mặt.
Bù lại, dự án đã theo dõi rất lâu cuối cùng cũng được triển khai, mang lại lợi nhuận đáng kinh ngạc.
Tiệc ăn mừng được tổ chức tại công ty, Tạ Tranh không thể tham dự, nên đã chọn cách chúc mừng đơn giản nhất — gửi một khoản tiền thưởng lớn cho mỗi nhân viên trong nhóm dự án.
Anh có tâm trạng tốt, vào tủ lạnh lấy một lon bia, cơ thể đang căng thẳng trở nên thư giãn, cảm nhận rõ sự bồn chồn của kỳ mẫn cảm đang đến.
Anh gọi điện thoại cho Lộ Lộc.
Nửa phút sau Lộ Lộc bắt máy, âm thanh nền có chút ồn ào: “Alo.”
Tạ Tranh lười biếng nằm trên sofa, giọng nói cũng trở nên uể oải theo: “Nhớ em rồi, bé cưng.”
Lộ Lộc khẽ cười một tiếng.
Hơi thở mang theo tiếng cười gần như chữa lành như tiếng mèo rừ rừ, khiến bụng dưới Tạ Tranh nóng bừng.
Lộ Lộc hỏi: “Vậy cháu đến khách sạn nhé ạ? Nhưng cháu đang ở bên ngoài, ở đây khó gọi xe, cháu đến đó có thể sẽ hơi muộn.”
“Vậy không cần nữa.” Tạ Tranh thổi một hơi vào micro: “Em cứ nói gì đó đi.”
Lộ Lộc hơi sững sờ, rồi mới hiểu ý Tạ Tranh: “Chú—”
Qua tai nghe, giọng nói trong trẻo của chàng trai nghe có chút lạ lẫm. Tạ Tranh kẹp tai nghe giữa vai, một tay cởi thắt lưng, tay kia nắm lấy nơi đó, tay còn lại cầm lon bia lạnh.
Bên Lộ Lộc truyền đến tiếng bước chân, rồi tiếng cửa mở rồi đóng lại, sau đó bên Lộ Lộc trở nên yên tĩnh hơn nhiều.
“Em trốn đi đâu rồi?”
“Phòng kho ạ.”
Đây là phòng học trống ở tầng hai, thường được các giáo viên khoa Nghệ thuật dùng để chất đầy các tác phẩm cũ và vật liệu của sinh viên các khóa, không khí nồng nặc mùi sơn acrylic và sơn dầu lẫn lộn. Trước mặt Lộ Lộc là chồng sổ phác thảo cũ kỹ của ai đó, bìa phủ một lớp bụi dày.
Trong tai nghe Bluetooth là tiếng thở dốc không chút che giấu của Tạ Tranh.
Nói gì đây?
Lộ Lộc đặt mình vào vị trí của người khác.
Thực ra nếu người có nhu cầu là cậu, Tạ Tranh nói gì cũng được.
Tuy nhiên, tốt nhất là về những chuyện trước đây của Tạ Tranh. Kể về cuộc sống cấp hai, cấp ba hoặc đại học của Tạ Tranh, những chuyện cậu từng nghe nhưng không để tâm.
Lộ Lộc dùng tay vẽ một mặt cười trên lớp bụi của sổ phác thảo: “Hồi nhỏ cháu hay bị ốm, năm bốn tuổi còn phải nằm viện một lần.”
Lời còn chưa dứt, Tạ Tranh đã ngắt lời Lộ Lộc: “Mẹ kiếp! Con nai đần này, mày câm miệng! Bảo mày nói chuyện không phải là để kể mấy chuyện bé tí tẹo của mày! Tao không thích nghe mấy thứ nhạt nhẽo!”
Lộ Lộc chớp chớp mắt, không nhịn được mà bật cười. Ngón tay vẫn không ngừng vẽ, thêm một quả táo hoạt hình bên cạnh mặt cười.
Cậu nghe ra chắc hẳn Tạ Tranh đang nằm, giọng nói vì dục vọng mà trở nên khàn khàn, thậm chí nhẹ nhàng, khi truyền qua tai nghe, kèm theo sự méo tiếng cố hữu, nghe như lời tâm sự thân mật của những người yêu nhau.
Thực ra sau khi xuống giường, Tạ Tranh không nói chuyện gì với cậu cả, nhưng Lộ Lộc không hiểu sao lại rất thích bầu không khí yên tĩnh khi hai người trò chuyện thế này. Cậu vô thức hạ thấp giọng xuống, âm thanh mềm mại như lụa: “Thế, phải nói cái gì ạ?”
“Trên giường em rên rỉ giỏi lắm cơ mà?”
Nhu cầu của Tạ Tranh rất rõ ràng, Lộ Lộc cũng không kiểu cách, mạnh mẽ rên rỉ hai tiếng.
Tạ Tranh lại chửi: “Nhanh dừng lại đi, nghe cứ như bị cảm nặng vậy.”
Lộ Lộc không nhịn được cười phá lên: “Phụt—”
Bị làm cho thế này, Tạ Tranh coi như hết ý chí hoàn toàn, sự bồn chồn vừa rồi đã được xoa dịu một cách kỳ lạ: “Hôm nay thôi đi, ngày mai tính.”
“Ngày mai… Chú Tạ, cháu muốn xin nghỉ phép ạ.” Giọng Lộ Lộc xin nghỉ như thể cậu thực sự là nhân viên của Tạ Tranh chứ không phải là người tình chỉ có quan hệ thể xác: “Trường học của cháu tổ chức đi vẽ phong cảnh trên núi, bắt đầu từ ngày mai, tổng cộng ba ngày.”
“Núi Mã Thạch?” Gần Lâm Uyên chỉ có ngọn núi này là có tên tuổi. Tạ Tranh nhớ lại thời đi học, có bạn học cứ ba hôm lại chạy lên núi, nói là phong cảnh đẹp. Tạ Tranh lúc đó không hiểu những người thích leo núi, bây giờ vẫn không hiểu.
“Vâng ạ.”
Tạ Tranh không phản ứng gì: “Biết rồi.”
Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ có rảnh không ạ, đi cùng cháu?”
Tạ Tranh không hề hứng thú: “Không.”
Lộ Lộc phủi bụi trên tay, lại tìm thấy một chiếc hộp màu bỏ đi, cậu chọc vào những viên màu đã khô cứng bên trong: “Núi Mã Thạch mấy năm nay đang phát triển du lịch, biến khu vực dưới chân núi thành thị trấn, đèn đuốc sáng trưng vào buổi tối, vui lắm ạ.”
Có lẽ vì vẫn là sinh viên, Tạ Tranh phát hiện Lộ Lộc luôn mang theo sự lạc quan tích cực thái quá, ngây thơ, giống như cậu thực sự nghĩ rằng dùng giọng điệu dụ dỗ này nói chuyện với Tạ Tranh, ngày mai Tạ Tranh sẽ đi leo núi cùng cậu vậy.
“Ngu chết đi được.” Tạ Tranh cười mắng cậu một câu: “Cúp máy đây.”
Tối hôm sau, Tạ Tranh nhận được hình ảnh Lộ Lộc gửi.
Mở ra xem là một tấm ảnh tự sướng, mái tóc của nam sinh được buộc bằng những sợi dây màu sắc sặc sỡ, khuôn mặt nở nụ cười tươi rói.
Cách một ngày Tạ Tranh lại nhận được ảnh của cậu, chụp bức tranh cậu vẽ, trên giấy là núi xanh nước biếc, màu sắc tươi sáng sống động.
Ngày thứ ba Tạ Tranh lại nhận được ảnh tự sướng của Lộ Lộc, trên miệng cắn một miếng bánh.
Tạ Tranh nhìn hình dáng đôi môi xinh đẹp của Lộ Lộc trong ảnh, ánh mắt tối sầm lại.
Có lẽ vì cơ thể đã nếm trải mùi vị của người khác, mấy ngày nay Tạ Tranh tự mình giải quyết cũng thấy nhạt nhẽo. Anh hỏi Lộ Lộc: Khi nào về?
[Nai Ngốc]: Ba giờ chiều đi.
Còn ba tiếng rưỡi nữa, Tạ Tranh mở phần mềm bản đồ tính toán lộ trình: Tôi qua đón em
Hôm nay Lão Điền đi làm việc riêng, Tạ Tranh tự lái xe đến núi Mã Thạch.
Tạ Tranh đi đường cao tốc, đến nơi lúc hai giờ rưỡi, Lộ Lộc đã đợi anh ở bãi dừng xe dưới chân núi, nhìn thấy Tạ Tranh thì ngẩn người.
Tạ Tranh trước khi ra ngoài đang tập gym, mặc bộ đồ thể thao màu đen đơn giản, đội mũ lưỡi trai đen, cả người trông vừa ngầu vừa trẻ trung, như một sinh viên thể thao.
Lộ Lộc vừa trèo lên xe, Tạ Tranh đã giữ lấy mặt cậu hôn tới tấp: “Có nhớ chồng không?”
Lộ Lộc ngoan ngoãn cười để anh hôn, mút lấy đầu lưỡi ấm áp của Tạ Tranh, cảm thấy rất vui.
Không gian trong xe rất lớn, Tạ Tranh ngả ghế phụ lái, chân dài bước một bước, cả người từ ghế lái chính đã ngồi hẳn lên người Lộ Lộc: “Hửm? Hỏi em đó.”
Mắt Lộ Lộc cong cong trả lời: “Nhớ ạ.”
Tạ Tranh cuộn gấu áo phông của Lộ Lộc lên, nhét vào miệng nam sinh, nói: “Cắn đi.”
Lộ Lộc muốn cười, giọng nói lắp bắp không rõ ràng: “Cháu chỉ đọc miêu tả này trong tiểu thuyết thôi.”
“Em còn thích đọc tiểu thuyết nữa cơ à? Đọc thể loại gì?”
Tay Tạ Tranh lướt qua eo Lộ Lộc, bàn tay có vết chai sạn, khiến Lộ Lộc càng muốn cười. Cậu tiếp tục nói với giọng lắp bắp không rõ ràng: “Cái gì cũng đọc ạ.”
Lộ Lộc mặc quần thể thao, Tạ Tranh cởi dây buộc ở eo cậu ra, cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể đối phương.
Anh hỏi Lộ Lộc: “Còn nhớ lần trước ở khách sạn tôi nói gì với em không?”
“Nói gì ạ?”
Anh nhìn chằm chằm vào mắt Lộ Lộc như sói đói: “Tôi nói tôi sẽ làm chết em.”
Lộ Lộc mới nhớ ra hình như có chuyện đó.
Lúc đó cậu quá phấn khích, Tạ Tranh bị chọc giận, quả thực đã nói câu đó.
“Chú Tạ,” Lộ Lộc nhả quần áo trong miệng ra: “Cháu sợ đau, thật đấy.”
“…Nói nhảm cái gì thế.”
Tạ Tranh vỗ vỗ mặt Lộ Lộc: “Chẳng lẽ em sợ tối thì không ngủ được nữa à? Tôi là ông chủ hay em là ông chủ?”
“Đừng có mà chọc tôi giận,” Tạ Tranh vẻ mặt âm u: “Em không cho làm, có đầy người khác sẵn sàng để tôi làm.”
Biểu cảm của Lộ Lộc đột nhiên trở nên trống rỗng.
Nụ cười tươi sáng trên gương mặt cậu biến mất, không còn bất kỳ biểu cảm nào khác, Tạ Tranh đột nhiên nhận ra mình thực sự không hiểu Lộ Lộc đang nghĩ gì.
“Ai thế ạ?” Lộ Lộc nhẹ nhàng hỏi: “Những người trong câu lạc bộ? Những sinh viên khác? Hay Omega khác? Alpha khác?”
“… Trọng tâm là cái này sao?”
Lộ Lộc dùng đôi mắt nhạt màu đó nhìn Tạ Tranh: “Không phải chú nói tạm thời sẽ không có ai khác sao?”