Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Quá khứ bất ngờ
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lần trước?”
Lộ Lộc mở ghi chú điện thoại ra, Tạ Tranh liếc nhìn một cái, thấy trên đó toàn là các dãy số trộn lẫn vào nhau, không biết số nào có ý nghĩa gì.
“Lần trước là bốn tháng rưỡi trước.” Lộ Lộc chỉ chính xác một ngày trong đống số đó: “Cháu thường là nửa năm một lần, chắc không nhanh thế đâu… nhỉ?”
“Chưa biết chừng.” Tạ Tranh kéo cổ áo cậu lên ngửi thêm một lần nữa. Mùi bưởi rất nồng, mang theo cảm giác sắc nhọn: “Mùi khác với thường ngày, chuẩn bị sẵn thuốc ức chế đi.”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng, cười cười: “Nếu thực sự đến kỳ mẫn cảm rồi, lại có thể xin nghỉ.”
“Triệu chứng kỳ mẫn cảm của em nghiêm trọng lắm à?”
“Cũng không hẳn,” Lộ Lộc cố nén cười: “Chỉ là muốn lười biếng, dù sao cũng là lý do nghỉ chính đáng, giáo viên cũng không nói gì.”
Tạ Tranh nhếch môi: “Thằng nhóc hư hỏng.”
“Chẳng lẽ chú Tạ khi đi học lại không xin phép nghỉ học ạ?”
“Không,” Nụ cười trên khóe môi Tạ Tranh càng lớn: “Tôi trốn học thẳng luôn.”
Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc nghe Tạ Tranh kể chuyện anh ở trường.
Lộ Lộc trong khoảnh khắc đó nghĩ đến ánh mắt đau đầu của giáo viên chủ nhiệm, nghĩ đến thành tích tốt nhất trên kỷ lục chạy một ngàn mét, và cũng nghĩ đến chữ “Tạ” được khắc bay bổng trên bàn mình.
Tạ Tranh trước đây rốt cuộc là người như thế nào? Cậu muốn nghe tiếp, hỏi dồn: “Rồi sao nữa? Giáo viên không nói gì ạ?”
“Giáo viên bình thường không quản tôi.” Tạ Tranh vắt chéo chân: “Nhưng sau đó có một giáo viên chủ nhiệm cứ thích tìm tôi nói chuyện, khuyên tôi học hành tử tế. Rất khó chịu.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi sao ư? Bị làm phiền nên đọc sách vài ngày, lên đại học, khởi nghiệp, bao nuôi tình nhân nhỏ.”
Lộ Lộc sững sờ, không nhịn được cong mắt cười.
Lão Điền ở ghế trước lặng lẽ kéo vách ngăn lên.
Tạ Tranh giơ tay gõ vào vách ngăn: “Lão Điền, ngại rồi à?”
Chiếc xe phanh lại đột ngột một cái, rồi lại trở nên ổn định.
Tạ Tranh vui vẻ cười lớn thành tiếng.
Lộ Lộc vẫn còn nhớ chủ đề vừa rồi, còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy Tạ Tranh che miệng ngáp một cái.
“Buồn ngủ ạ?”
Tạ Tranh gật đầu.
Tối qua anh đi giao thiệp với người ta nên ngủ rất muộn, buổi sáng lại liên tục họp mấy cuộc, xem tài liệu đến mỏi cả mắt.
Lúc này cuối cùng cũng rảnh rỗi, Tạ Tranh nới lỏng thắt lưng, trực tiếp nằm lên đùi Lộ Lộc.
Lộ Lộc dùng tay như lược chải tóc cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn thấy hình in trên áo phông của Lộ Lộc, cảm thấy có chút quen mắt: “Cái này là tôi mua cho em phải không?”
“Đúng vậy.”
Tạ Tranh hôn nhẹ lên bụng dưới Lộ Lộc, cảm thấy rất hài lòng: “Không tệ.”
Hoài Lưu cách không xa Lâm Uyên, Lão Điền lại lái xe rất nhanh, chỉ một tiếng rưỡi sau đã gần đến đích.
Không cần Lộ Lộc gọi, Tạ Tranh tự mình tỉnh dậy: “Đói rồi.”
“Vừa đúng lúc,” Lộ Lộc lấy điện thoại cho Tạ Tranh xem ảnh: “Bà cháu bảo cơm đã làm xong rồi.”
Tạ Tranh nhìn bức ảnh đó.
Bức ảnh hơi mờ, chính giữa là một chiếc bàn tròn bày đầy các món ăn, tuy là cơm nhà nhưng phong phú, giữa bàn còn đặt một bình hoa, cho thấy đây là một buổi tiếp đón long trọng.
Thực ra Tạ Tranh không hề có ý định đến nhà Lộ Lộc làm khách.
Anh ở khách sạn, Lộ Lộc về nhà, ban ngày cùng nhau ra ngoài đi chơi, đó mới là sắp xếp hoàn hảo nhất.
Nhưng Tạ Tranh chỉ lơ là một chút, Lộ Lộc đã thông báo việc Tạ Tranh sẽ đến làm khách đâu vào đấy. Bây giờ bà cụ nghĩ Tạ Tranh là giáo viên ở trường, rất nhiệt tình với sự xuất hiện của anh, dọn một bàn thức ăn ngon, còn đặc biệt đi mua một két bia.
Tạ Tranh cười: “Thay tôi cảm ơn bà em.”
Sau khi ra khỏi đường cao tốc, đường ở Hoài Lưu ngày càng hẹp, Lão Điền khó khăn lái xe qua hết con đường nhỏ này đến con đường nhỏ khác, cuối cùng cũng đến đích.
Thực ra nhà Lộ Lộc tốt hơn Tạ Tranh nghĩ một chút, ít nhất là một khu chung cư cũ kỹ. Mặc dù bề ngoài hơi cũ kỹ, nhưng môi trường khá tốt, trên đường cũng có thể thấy những bà cụ đi dạo.
Trong số những người đi dạo này, không ít người quen Lộ Lộc, họ gọi “Tiểu Lộc về rồi” từ xa để chào Lộ Lộc, còn có người nhét đồ ăn vặt vào tay cậu.
Đi thêm một đoạn nữa, Lộ Lộc đột nhiên cất cao giọng, vẫy tay về phía trước: “Nội!”
Tạ Tranh nhìn theo ánh mắt Lộ Lộc, nhìn thấy một người phụ nữ tóc bạc trước một cửa hàng tiện lợi. Người phụ nữ đeo kính, khí chất rất nhã nhặn và hiền hậu.
Bà nghe thấy tiếng gọi, lập tức đi về phía Lộ Lộc. Sau khi nói vài câu đơn giản với Lộ Lộc, bà đưa tay ra chào Tạ Tranh từ xa: “Thầy Tạ, cảm ơn thầy đã chăm sóc Lộ Lộc trong thời gian qua.”
Tạ Tranh trong đời chưa từng được gọi là thầy giáo mấy lần.
Toàn thân anh như dựng hết cả lông tơ lên, anh cố nén sự khó chịu: “Chào bà ạ.”
Rồi ra hiệu bằng mắt cho Lão Điền.
Lão Điền vội vàng tiến lên, khoe ra những túi lớn túi nhỏ trong tay cho bà xem: “Chào bà, hai ngày này chúng tôi làm phiền bà nhiều rồi.”
Chuyện giao thiệp cứ để Lão Điền lo, Tạ Tranh ung dung quan sát xung quanh. Những ký ức về Hoài Lưu trong đầu anh dần dần lại hiện về đôi chút trong không khí có phần xa lạ này.
Anh nhớ lại mình đã ăn thịt nướng thật đã miệng ở bãi biển, ông chủ đó thấy họ ăn vui vẻ còn tặng thêm rất nhiều, cuối cùng khi tính tiền còn làm tròn tiền.
Có lẽ vì là thị trấn nhỏ, Tạ Tranh phát hiện nhịp sống của người Hoài Lưu rất chậm, đều có một sự an nhàn, thong thả, tự tại.
Thảo nào tính cách của Lộ Lộc lại ngây thơ đến vậy.
Bốn người cùng nhau ăn bữa tối, khả năng nấu nướng của bà Lộ Lộc rất tốt, điều này khiến Tạ Tranh có chút bất ngờ.
Bà cụ rất tự hào nói: “Đó là do mấy đứa chưa được nếm thử tài nấu nướng của ông nhà ta, ông ấy nấu ăn ngon lắm. Con trai ta học ông ấy vài năm, từng mở một tiệm thịt nướng ở bãi biển, đến bây giờ vẫn có người nhớ mãi.”
Tạ Tranh nhướng mày.
Anh hỏi: “Bây giờ không mở nữa ạ?”
“Con trai và con dâu ta số phận khổ sở, qua đời sớm.” Ánh mắt bà cụ tối lại một chút: “Lộ Lộc số phận cũng khổ, nó…”
“Bà nội—” Lộ Lộc kéo dài giọng nói: “Cháu số phận khổ sở chỗ nào ạ?”
Bà cụ nói: “Cháu quá ngoan ngoãn hiểu chuyện.”
Lộ Lộc gắp một miếng cá chiên cho ba người còn lại trên bàn: “Ăn cơm đi, ăn cơm đi.”
Ăn cơm xong, Lộ Lộc đi cùng bà cụ ra ngoài đổ rác, để Tạ Tranh và Lão Điền ở lại trong nhà.
Tạ Tranh đút hai tay vào túi quần đứng trước chiếc gương đứng.
Chiếc gương đó dán khá nhiều ảnh, trông có vẻ đã cũ kỹ. Bức ảnh trên cùng là ảnh Lộ Lộc hồi nhỏ, trông như mới sinh không lâu, quấn tã, đôi mắt rất to.
Bức ảnh bên cạnh là một đôi nam nữ trẻ tuổi. Tạ Tranh nhìn người phụ nữ đeo vòng cổ choker mà sững người: “Mẹ nó…”
Thật trùng hợp thay, người phụ nữ này lại chính là giáo viên chủ nhiệm cấp ba luôn thích tìm anh nói chuyện hồi đó.
Cô ấy chỉ dạy một học kỳ, sau đó đi đâu Tạ Tranh cũng không biết, không ngờ lại là mẹ của Lộ Lộc.
Thế giới này quả thật nhỏ bé làm sao.
Lão Điền lại gần Tạ Tranh, hỏi: “Anh Tạ, đêm nay sắp xếp thế nào đây ạ?”
Bà Lộ Lộc nhất quyết muốn hai người ở lại qua đêm.
Ở lại thì ở lại, nhưng không đủ chỗ, ghế sofa đủ cho một người ngủ, phòng Lộ Lộc thì một người ngủ.
Lão Điền: “Cái giường của thằng bé em xem qua rồi, giường đơn một mét tám, hai người đàn ông to lớn chen chúc chắc chắn sẽ không thoải mái. Hay là anh Tạ ngủ ghế sofa?”
Tạ Tranh: “…………”
“Bộ não của chú bị vứt ra ngoài không gian làm rác rồi à? Tao van xin chú hãy dùng cái đầu của mình đi?” Tạ Tranh nhìn Lão Điền bằng ánh mắt lạnh lùng: “Tao ngủ ghế sofa, để huynh đệ của tao và tình nhân nhỏ của tao ngủ chung giường với nhau sao?? Ông đây không có cái sở thích đó!”
Lão Điền cũng nhận ra có điều gì đó không ổn: “Vậy… vậy thì anh Tạ ngủ giường, em trải đệm dưới đất, còn thằng bé ngủ ghế sofa.”
“…Rồi để bà nội người ta nghĩ chúng ta ngược đãi đứa cháu cưng của bà ấy hay sao?”
Tạ Tranh nhấc chân đá vào mông Lão Điền một cái: “Mẹ kiếp, chú im mồm đi cho tôi, toàn đưa ra ý kiến vớ vẩn gì đâu không.”
Lão Điền gãi đầu cười ngượng nghịu, khiến Tạ Tranh nổi cáu.
Cuối cùng Tạ Tranh vẫn chọn cách sắp xếp truyền thống nhất: anh và Lộ Lộc ngủ trong phòng ngủ, Lão Điền ngủ tạm bợ trên ghế sofa một đêm.
Phòng ngủ của Lộ Lộc rất sạch sẽ, có mùi bưởi thoang thoảng. Chiếc tủ nhỏ ở góc phòng chất đầy giấy vẽ, trên bàn bày vài bức tượng nhỏ.
Bà cụ ngủ ở phòng bên cạnh, Tạ Tranh ham muốn mạnh đến đâu cũng phải dịu lại, đêm nay chỉ có thể là ngủ thôi.
Anh quay lưng về phía Lộ Lộc, gối đầu lên tay. Anh cảm thấy cơ thể ấm áp của nam sinh áp sát vào người mình.
Nửa đêm điện thoại của Lộ Lộc khẽ rung lên một tiếng. Một lúc sau, Tạ Tranh nghe thấy giọng Lộ Lộc khẽ khàng vang lên: “Chú Tạ, cháu nhận được tiền chuyển khoản rồi.”
Tạ Tranh “Ừ” một tiếng.
Hôm nay đúng ngày “trả lương” cho Lộ Lộc, Tạ Tranh đã dặn trợ lý trước, chuyển khoản cho Lộ Lộc thêm mười nghìn so với số tiền đã thỏa thuận trước đó.
Lộ Lộc hỏi: “Sao lại cho nhiều thế ạ?”
Tạ Tranh quay người lại, giơ tay véo cằm Lộ Lộc rồi lắc nhẹ hai cái, cười gian tà: “Vì chú yêu bé con nhất.”
Lộ Lộc mím môi trong bóng tối.
Cậu chống người dậy, đột nhiên cúi xuống hôn Tạ Tranh, một nụ hôn rất kỹ lưỡng, đến mức nước bọt còn vương ra khóe miệng Tạ Tranh.
Tạ Tranh cảm thấy nụ hôn này không giống bình thường, như thể mang theo cảm xúc. Nhưng cụ thể là cảm xúc gì thì Tạ Tranh cũng không thể nói rõ.
Anh dùng sức đẩy Lộ Lộc ra, lấy vài tờ giấy lau miệng: “Em làm sao thế?”
“Đêm nay không làm ạ?” Lộ Lộc hỏi: “Cháu cứ cảm thấy không thể lấy tiền mà không làm gì được.”
“…” Tạ Tranh bật cười: “Em cũng có đạo đức nghề nghiệp ghê nhỉ.”
Lộ Lộc lại tiến đến gần hôn Tạ Tranh, Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi trên người Lộ Lộc khác thường ngày cũng dần dần khiến anh có cảm giác. Anh đưa tay búng vào trán Lộ Lộc mấy cái, kéo cổ áo ngủ xuống: “…Tốc chiến tốc thắng.”
Lão Điền và bà của Lộ Lộc đang ở bên ngoài, cả hai không dám gây ra tiếng động. Sự cọ xát không tiếng động lại càng khiến Tạ Tranh hưng phấn hơn. Anh kéo tóc Lộ Lộc, cắn mạnh vào vai cậu, cố nén những tiếng rên rỉ vụn vặt, toàn thân run rẩy.
“A…” Tạ Tranh cuối cùng cũng không nhịn được mà bật ra tiếng, anh biết Lộ Lộc thích nghe gì, khàn giọng nói: “Bé ngoan… chú yêu em lắm…”
Lời vừa nói được một nửa, Lộ Lộc đột nhiên đưa tay ra, bịt miệng Tạ Tranh lại.
Chú thích em lắm, chú yêu em nhất.
Những lời tình tứ ngọt ngào, thực ra không chứa quá nhiều tình cảm thật lòng.
Lúc nghe thì rất vui, cứ như pháo hoa nổ tung trong đầu cậu. Nhưng sau niềm vui là một khoảng trống lớn dâng lên trong lòng. Thà rằng Tạ Tranh đừng nói, nói rồi, cậu cứ muốn nghe mãi, nghe mãi không đủ, và luôn không nhịn được mà coi đó là lời thật lòng.