Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Cái tổ của Alpha và chuyện chia ly
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Tranh cũng không biết lần “đánh dấu” này kéo dài bao lâu, dường như nó hoàn thành trong vài giây, nhưng cũng giống như kéo dài như vô tận.
Sau khi Lộ Lộc buông răng ra, Tạ Tranh vẫn giữ nguyên tư thế cong người, bất động tại chỗ.
Mãi sau Tạ Tranh mới tỉnh táo lại, cơ bắp toàn thân giật giật vài cái, nặng nề thở phào một hơi.
Lộ Lộc vẫn ghì sát anh từ phía sau, hơi thở phả vào sau gáy Tạ Tranh, nơi vừa bị cắn đến tê dại: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh thả lỏng thêm một lúc nữa, cuối cùng mới tỉnh táo lại sau cảm giác tê dại đến đông cứng người đó.
Việc đầu tiên anh làm là tìm thuốc lá trên tủ đầu giường.
Tạ Tranh có ấn tượng rất tốt với bà của Lộ Lộc, đặc biệt là sau khi biết mẹ của Lộ Lộc là người giáo viên rất có trách nhiệm kia. Khi ở nhà Lộ Lộc, Tạ Tranh đã rất kiềm chế việc hút thuốc.
Nhưng bây giờ thì không được, bây giờ thực sự không thể nhịn được nữa.
Tạ Tranh run rẩy rút điếu thuốc kẹp vào môi mỏng, tiếng bật lửa “cách” vang lên.
Anh không đóng bật lửa ngay mà đưa nó lại gần Lộ Lộc.
Trong ánh lửa màu vàng cam, Tạ Tranh cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt Lộ Lộc.
Mái tóc mềm mại hơi ẩm ướt dính vào má, mí mắt mỏng rũ nhẹ xuống, vẻ mặt vốn luôn tươi tắn giờ bị bao phủ bởi một tầng ham muốn bản năng.
Kỳ phát tình của omega, kỳ mẫn cảm của alpha, đều là những chuyện hết sức riêng tư. Không ai phô bày giai đoạn này của mình ra ngoài, hầu hết mọi người đều giữ bí mật, ngay cả với gia đình.
Tạ Tranh chưa từng đối diện trực tiếp với các triệu chứng trong kỳ mẫn cảm của một alpha khác thế này.
Anh nhướng mày, thích thú nhìn Lộ Lộc từ từ cắn vào cạp quần mình, rồi hôn lên ngón tay anh, cho đến khi ngọn lửa trở nên nóng bỏng, anh mới chậm rãi đóng bật lửa lại.
Hai người ân ái suốt nửa đêm, hiếm hoi thay, sáng hôm sau lại là Tạ Tranh tỉnh dậy trước.
Lộ Lộc mê man tự cuộn mình trong chăn, không tài nào dậy nổi. Tạ Tranh vừa lầm bầm chửi vừa thay cho cậu một miếng dán ức chế mới, rồi tự mình đi ra ngoài ăn sáng trước.
Bà của Lộ Lộc là beta, không nhạy cảm với pheromone. Sau khi Tạ Tranh nói rằng Lộ Lộc đã bước vào kỳ mẫn cảm, bà Lộ Lộc như bừng tỉnh: “Hèn chi tôi thấy lạ.”
Bà đẩy đĩa bánh trứng về phía Tạ Tranh: “Thầy Tạ, ăn thêm chút đi.”
Tạ Tranh gật đầu, không khách khí với bà.
Bà cụ rất thích trò chuyện, kể cho Tạ Tranh nghe chuyện thời thơ ấu của Lộ Lộc. Tạ Tranh nhìn động tác bà ôm chén trà bằng hai tay, nghĩ đến Lộ Lộc cũng có những động tác tương tự, hóa ra là học từ bà.
“Mỗi lần Lộ Lộc đến kỳ mẫn cảm đều rất khó chịu, tôi cũng không giúp được gì nhiều.”
Bà cụ nói: “Có lần còn lăn xuống đất, đập trán chảy máu rất nhiều. Tôi phải nghe tiếng Lộ Lộc gõ cửa mới dám vào xem, vừa mở cửa ra… ôi chao… May mà thời gian ngắn, mỗi lần chỉ ba đến năm ngày là xong, thật khiến người ta đau lòng.”
Tạ Tranh im lặng: “…………”
Phía sau gáy của anh sắp bị thằng cháu cưng của bà này cắn xuyên rồi, có ai đến xót xa cho anh không.
Tạ Tranh đưa tay xoa sau gáy, da thịt dưới miếng băng cá nhân vẫn còn sưng tấy, vẫn còn đau nhức, vừa chua xót vừa nóng rát như bị ngâm trong giấm và dầu ớt.
Tạ Tranh nghĩ đến điều gì đó, xòe ngón tay ra: “Vậy mấy ngày này tôi ở lại đây.”
Bà Lộ Lộc kêu lên: “Thầy Tạ, làm phiền thầy quá.”
“Không phiền.”
Dù sao anh cũng không có việc gì để làm.
Bà cụ thực sự rất cảm kích Tạ Tranh.
Kỳ mẫn cảm của alpha rất phiền toái. Mỗi lần Lộ Lộc bước vào kỳ mẫn cảm sau khi phân hóa, bà chỉ có thể canh chừng ngoài cửa, cơm nước cũng chuẩn bị sẵn để trước cửa, chờ Lộ Lộc tự mình đến lấy.
Tạ Tranh có thể giúp trông nom, dù chỉ là giúp lau mồ hôi, bà cụ cũng thấy vô cùng quý giá.
Tạ Tranh mang cơm đến phòng Lộ Lộc thì hơi sững sờ khi đẩy cửa bước vào.
Lộ Lộc vẫn nằm trên giường, nhưng căn phòng vốn gọn gàng giờ lại trở nên lộn xộn.
Cánh cửa tủ quần áo nhỏ ở góc phòng mở toang, trống rỗng; chiếc vali nhỏ Tạ Tranh mang đến cũng mở tung, quần áo bên trong bị lấy sạch.
Tất cả đống quần áo đó đều được Lộ Lộc chất trên giường, từng lớp chồng lên nhau như xây tường. Nhưng quần áo quá ít, chỉ tạo thành nửa hình vòng cung.
Trong chiếc tổ đó, Tạ Tranh nhìn thấy một chiếc áo sơ mi của mình, vài chiếc thắt lưng, và cả chiếc cà vạt Lộ Lộc lấy từ chỗ anh lần trước.
Đây là hành vi xây tổ của alpha trong kỳ mẫn cảm, thường xảy ra ở những alpha đã có bạn đời, nhằm tạo ra một chiếc tổ an toàn, ngập tràn mùi của mình và bạn đời, sau đó, tối mắt tối mũi ân ái không thấy ánh mặt trời, và sinh con đẻ cái.
Trừ kỳ mẫn cảm đầu tiên sau khi phân hóa, Tạ Tranh chưa từng có hành vi này, và chỉ xem tổ của các alpha khác qua tạp chí hoặc phim truyền hình. Đây là lần đầu tiên anh được tận mắt chứng kiến.
Anh đưa tay chạm vào.
Phải nói Lộ Lộc quả không hổ danh là sinh viên chuyên ngành điêu khắc sao? Nửa chiếc tổ này của cậu chạm vào rất chắc chắn và vững chãi, có thể nói là đạt đến trình độ nghệ thuật so với lần xây tổ đầu tiên của Tạ Tranh.
Không khí tràn ngập mùi bưởi nồng nặc, pheromone alpha khiến làn da Tạ Tranh ngày càng đau nhức.
Cũng chính cơn đau này khiến Tạ Tranh nhớ ra mục đích mình đến đây.
Anh đi vòng sang phía bên kia, nhìn thấy một cục tròn trên giường, Lộ Lộc đang cuộn mình trong chăn.
Tạ Tranh vén chăn lên, vỗ nhẹ vào mặt Lộ Lộc: “Bảo bối, dậy ăn cơm.”
Lộ Lộc từ từ mở mắt.
Cậu chống tay ngồi dậy, đưa tay nhận bát từ tay Tạ Tranh.
Bà Lộ Lộc chu đáo chuẩn bị cả thìa. Lộ Lộc cầm cán thìa, nhai rất chậm, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm ngón tay Tạ Tranh đặt trên ga trải giường.
Tạ Tranh đưa tay quơ quơ trước mặt Lộ Lộc, mắt Lộ Lộc liền di chuyển theo ngón tay anh.
Tạ Tranh suy nghĩ một chút, cúi xuống hôn Lộ Lộc, đầu lưỡi luồn vào miệng cậu. Động tác của Lộ Lộc vẫn rất chậm, từ tốn đáp lại.
Điều này khiến Tạ Tranh có cảm giác như đang bắt nạt một kẻ ngốc. Anh đứng dậy: “Sao lại ngu ngơ hơn trước nữa rồi? Em ăn đi, tôi ra ngoài đi dạo một lát.”
Lộ Lộc gật đầu, nhìn Tạ Tranh bước ra ngoài, rồi tiếp tục cúi đầu chậm rãi ăn cơm. Ăn xong, cậu lại lấy lọ thuốc ra uống hai viên.
Tạ Tranh tưởng cậu bị ngốc đi vì kỳ mẫn cảm, thực ra không phải.
Đầu óc cậu vẫn có thể suy nghĩ bình thường, thậm chí còn hoạt động tích cực hơn thường ngày. Chính vì sự hoạt động này mà biểu hiện của Lộ Lộc mới có vẻ kém linh hoạt như vậy.
Cậu nghĩ đến bức điêu khắc đang dở dang, nghĩ đến cách làm sao để dùng số quần áo còn lại hoàn thành chiếc tổ này, cũng muốn ân ái với Tạ Tranh, để cơ thể alpha từ trong ra ngoài nhuộm mùi của cậu.
Cậu còn muốn đánh dấu Tạ Tranh thêm lần nữa, răng nanh đâm thủng làn da màu mật ong của anh, tiêm pheromone của mình vào tuyến thể dưới da người đàn ông.
Cũng muốn nghe Tạ Tranh kể thêm về chuyện trước đây của anh, tốt nhất là chuyện hồi cấp ba, Tạ Tranh hồi đó rốt cuộc đã kiêu ngạo đến mức nào?
Buổi tối Lộ Lộc đã xây xong chiếc tổ của mình, một vòng tròn tròn trịa, như thể được vẽ bằng compa.
Tạ Tranh cảm thấy chiếc giường kiểu này hoàn toàn không thể ngủ được, chủ động đề nghị ra sofa ngủ.
Trong lòng anh tự mắng mình ngu ngốc, khách sạn năm sao không ngủ, giường nhà Tống Thanh Viễn không ngủ, cứ như bị điên mà nhất quyết ở lại nhà Lộ Lộc, ngủ cái ghế sofa đến lật người cũng khó khăn này.
Ngày hôm sau Lão Điền đến một lần, anh ta đến lấy chìa khóa nhà Tống Thanh Viễn.
Tạ Tranh nói cho Lão Điền biết tần suất tưới nước cho những chậu cây quý giá của Tống Thanh Viễn, Lão Điền nghe mà choáng váng cả đầu óc: “Anh, hay là ban ngày em đưa anh đến chỗ thằng bé này, tối lại đón anh về tưới hoa?”
Tạ Tranh: “……Đồ ngu.”
Lão Điền cười: “Anh tốt với thằng bé này thật đấy, động lòng rồi sao?”
Tạ Tranh dựa vào tường, ánh lửa thuốc lá ẩn hiện trên môi mỏng, Tạ Tranh nói: “Tôi có lý do của mình.”
Lão Điền há miệng, không dám hỏi.
Tạ Tranh ngủ ở phòng khách bốn ngày, ngoài việc ghế sofa hơi chật chội, những chỗ khác hoàn toàn không có gì để chê.
Bà của Lộ Lộc nấu ăn rất ngon, Tạ Tranh được bà cụ chăm sóc rất hài lòng. Ban ngày ôm laptop họp, buổi tối rảnh rỗi thì đi dạo một vòng trên bãi biển, cứ như đi nghỉ dưỡng vậy.
Đến ngày thứ tư, Tạ Tranh lại mang cơm đến cho Lộ Lộc.
Vừa bước vào phòng anh đã nhận ra có điều gì đó khác biệt.
Tạ Tranh hít hít mũi, hỏi Lộ Lộc: “Kỳ mẫn cảm của em kết thúc rồi sao?”
Chiếc tổ của Lộ Lộc vẫn còn trên giường, người trông có vẻ tỉnh táo hơn nhiều, tóc buộc sau gáy, cong khóe mắt nằm sấp bên mép tổ của mình: “Chỉ còn chút dư âm thôi.”
Cậu cảm ơn: “Mấy ngày này chú Tạ vất vả rồi ạ.”
“Không sao. Trừ vào tiền lương của em.”
Lộ Lộc cười khúc khích, đưa tay nhận cơm.
“Ăn nhiều vào,” Tạ Tranh nói: “Đêm nay phải làm việc hết sức đấy.”
Lộ Lộc: “Khụ…”
Tạ Tranh cố ý trêu chọc cậu, đút tay vào túi quần rồi cúi xuống hôn cậu. Đây là nụ hôn đầu tiên sau bốn ngày, mùi bưởi không còn sắc bén mà rất tươi mát, khiến người ta cảm thấy dễ chịu trong cái nóng oi ả của mùa hè. Ngay khi Lộ Lộc sắp phản công, Tạ Tranh đột nhiên đứng dậy: “Tôi ra ngoài đi dạo một lát.”
Lộ Lộc nắm lấy cổ tay Tạ Tranh, kéo mạnh một cái.
Tạ Tranh bất ngờ ngã nhào xuống giường.
Lộ Lộc chui vào dưới vạt áo sơ mi anh, từ góc nhìn của Tạ Tranh, anh có thể thấy ngực mình phồng lên một cục, vài lọn tóc màu nhạt lộ ra ở khe hở giữa các cúc áo.
Tạ Tranh cách lớp vải bóp sau gáy Lộ Lộc: “Thằng nhóc thối, em có biết áo của chồng em bao nhiêu tiền không? Làm rách áo thì có bán em đi cũng không đền nổi đâu.”
Lộ Lộc hỏi: “Bao nhiêu tiền ạ?”
Tạ Tranh: “…”
Trọng tâm là chuyện này à?
Cảm giác ẩm ướt truyền đến từ lồng ngực. Tạ Tranh không nhìn thấy Lộ Lộc, không biết cậu sẽ hôn ở đâu tiếp theo, ngược lại càng cảm thấy kích thích hơn.
Tạ Tranh luôn tuân theo ham muốn của mình. Vì đã có cảm giác, anh thả lỏng thắt lưng nằm xuống, cổ vừa vặn gối lên đống quần áo phía sau, đầu gối cũng vừa khít đặt lên đống quần áo nhô lên.
Không nói đến chuyện khác, thì cũng khá thoải mái.
Và rất kích thích — bị chiếm hữu, ngay trong tổ của một alpha khác.
Mặc dù kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc sắp qua, nhưng có lẽ do ảnh hưởng còn sót lại, Lộ Lộc có sức lực lớn hơn bình thường. Ban đầu thì ổn, nhưng sau đó Tạ Tranh lại không kiểm soát được mà phát ra những âm thanh tương tự như tiếng nôn khan.
“Ưm…” Từ giữa chừng, Tạ Tranh sợ mình kêu thành tiếng, tùy tay giật một chiếc áo của Lộ Lộc nhét vào miệng mình. Lúc này anh cuối cùng cũng không nhịn được, nhổ góc áo đã ướt sũng nước miếng ra: “… Nai đần, em bình thường lại được không… Đệch, em dừng lại lâu hơn nữa, ông đây cũng sẽ không mang thai đâu.”
Lộ Lộc khựng người lại.
Trong phòng khách, tiếng TV phát tin tức mơ hồ truyền đến.
Lộ Lộc cúi đầu xuống, đưa tay lau mồ hôi trên khuôn mặt Tạ Tranh, khẽ hỏi: “Chú Tạ mang thai có được không ạ?”
Tạ Tranh: “……”
Anh muốn cười, cũng muốn chửi rủa, nhưng đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Lộ Lộc, anh lại cảm thấy bụng dưới mình co thắt, cứ như thể mình thực sự đang bị gieo mầm mạnh mẽ.
Tạ Tranh ngẩng đầu muốn cắn vai Lộ Lộc, ánh mắt liếc qua cánh tay Lộ Lộc đang quấn băng gạc nên lại vội vàng chuyển hướng, đổi sang cắn quần áo Lộ Lộc.
Anh phát ra một tiếng rên rỉ thỏa mãn, thật dài, nhưng gần như không thành tiếng.
Tạ Tranh mềm nhũn ngay tại chỗ, ôm cổ Lộ Lộc thì thầm: “Nai con, bé nai ngoan, chú yêu em.”
Lộ Lộc vốn đang định ôm Tạ Tranh, nghe thấy vậy, cơ thể đột nhiên cứng đờ ngay tại chỗ.
Rất lâu sau, cậu mím môi, nghe thấy giọng mình hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, sau này đừng nói điều đó nữa được không ạ?”
“Sao thế?”
Lộ Lộc không nói gì, chỉ im lặng.
Cơ thể Tạ Tranh lại run rẩy hai cái, rồi dần dần tỉnh táo lại.
Anh nhếch khóe môi, véo vào má Lộ Lộc: “Em không thích nghe cái này à? Nghe một lần là ít đi một lần rồi, bảo bối.”
Lộ Lộc há miệng: “…Tại sao?”
“Tại sao nghe một lần là ít đi một lần ấy à?”
“Tôi phải về Thần An rồi,” Lộ Lộc nghe thấy câu trả lời của Tạ Tranh: “Ba tôi nhập viện rồi, chuyến bỏ nhà đi đã kết thúc. Bảo bối, nghỉ hè có thời gian thì đến tìm chú chơi, tham quan cơ ngơi của chú nhé.”