49. Kỳ tích của chú Tạ

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Tạ Tranh lại đưa Tạ Tích đến bệnh viện.
Nhưng anh không để Tạ Tích ở lại lâu, vì Lộ Lộc đã bắt đầu có những biểu hiện rõ ràng của kỳ mẫn cảm. Mùi bưởi trong phòng trở nên nồng gắt, chiếc chăn trên giường bị Lộ Lộc cuộn tròn lại, cái ổ đã dần định hình.
Kỳ mẫn cảm của alpha, hay kỳ phát tình của omega, thường gắn liền với bản năng tình dục và khiến tính cách thay đổi. Đặc biệt, mỗi khi đến kỳ mẫn cảm, Lộ Lộc lại trở nên mơ màng, cậu còn đặc biệt dặn dò Tạ Tranh cố gắng đừng để Tạ Tích nhìn thấy dáng vẻ ngớ ngẩn của mình. Vì vậy, từ ngày đó, Tạ Tranh đã giảm bớt số lần đến thăm Lộ Lộc.
Tạ Tích trước giờ vẫn rất nghe lời Tạ Tranh, cậu bé đã dùng bút chì màu vẽ rất nhiều tấm thiệp cho Lộ Lộc, dặn Tạ Tranh mỗi lần đến bệnh viện đều mang cho Lộ Lộc một tấm.
Thế nhưng, Tạ Tích dường như không thừa hưởng được gen nghệ thuật của Lộ Lộc. Những bức tranh của cậu bé trông cứ như bùa chú, chẳng thể nhận ra rốt cuộc là cái gì. Những bông hoa nhỏ, ngọn cỏ nhỏ, nếu Tạ Tích không giải thích, Tạ Tranh còn tưởng đó là những quái vật do cậu bé tự tưởng tượng ra.
Lần sau đến bệnh viện thăm Lộ Lộc, Tạ Tranh đã mang theo tấm thiệp.
Lộ Lộc hai tay cầm tấm thiệp lật đi lật lại xem, đưa ra quan điểm hoàn toàn trái ngược với lời Tạ Tranh nói rằng “Tạ Tích không có chút năng khiếu nghệ thuật nào”: “Bé con rõ ràng rất có năng khiếu. Chú xem, những đường nét này, có nhẹ có nặng, chỉ một nét đã làm nổi bật độ sáng tối, còn nét cọ này thì—”
Tạ Tranh chỉ biết im lặng.
Anh cụp lông mày, khẽ lắc đầu, vẻ mặt có chút bất lực.
Lộ Lộc nằm sấp trong cái ổ bán thành phẩm của mình, có chút ngẩn ngơ nhìn Tạ Tranh.
Trong ấn tượng của cậu, Lộ Lộc chưa từng thấy Tạ Tranh lộ ra vẻ mặt như thế này, rất ôn hòa, đặc biệt đậm chất nhân văn.
Điều này khiến Lộ Lộc cảm thấy khoảng cách giữa cậu và Tạ Tranh bỗng chốc tan biến, cứ như thể cậu quả thực đã trở thành một người đặc biệt nhất của Tạ Tranh.
Lộ Lộc quỳ gối ngồi dậy, thò đầu ra hôn Tạ Tranh.
Đôi môi khô khốc lướt qua lông mày, sống mũi cao của anh, cuối cùng dừng lại trên môi, hôn rất mãnh liệt.
Tạ Tranh ngậm lấy đầu lưỡi của cậu, giọng nói vì thế nghe hơi mơ hồ: “Sao cứ nói đến dục vọng là dục vọng luôn thế? Nhịn một chút đi, bảo bối.”
Lộ Lộc không nói gì, chỉ điều khiển pheromone của mình chảy ra từ đầu răng nanh.
Yết hầu Tạ Tranh chuyển động, nuốt xuống vài lần, nhưng pheromone Lộ Lộc tiết ra lại càng lúc càng nhiều. Tạ Tranh không thể nuốt nhanh đến vậy, thế là pheromone dính nhớp chảy dọc khóe môi anh xuống, rồi men theo cổ anh, thấm vào cổ áo và ngực.
Tạ Tranh ngửi thấy mùi pheromone của Lộ Lộc.
Mùi bưởi rất nồng gắt, mang chút tính công kích.
Lộ Lộc từ từ kéo Tạ Tranh vào cái ổ bán thành phẩm của mình: “…Chú, vào nằm một chút đi… Nằm ở đây, để em ôm chú…”
Giọng điệu có chút khẩn cầu, nhưng động tác lại rất mạnh mẽ và dứt khoát. Tạ Tranh loạng choạng ngã vào trong, Lộ Lộc lập tức duỗi tay ôm chặt lấy anh.
Mùi pheromone bên trong cái ổ càng nồng đậm hơn. Lần này, Tạ Tranh không còn thấy da thịt bị đau nữa, ngược lại cảm thấy rất thoải mái, cả người như đang ngâm mình trong suối nước nóng, tứ chi ấm áp.
Tạ Tranh đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh dùng hai ngón tay lật xem cái ổ mà Lộ Lộc đã xây: “Em lấy đâu ra nhiều quần áo của tôi thế này??”
Mẹ nó, thảo nào anh cứ cảm thấy tủ quần áo của mình trống đi kha khá. Hai hôm trước tìm một chiếc áo sơ mi cũng không thấy đâu, anh còn tưởng bị gửi đi giặt khô rồi.
Lộ Lộc vòng tay ôm Tạ Tranh: “Nhưng nhiều thế này vẫn chưa đủ. Chú Tạ, lần sau chú đến thăm em thì mang thêm vài bộ quần áo nữa nhé.”
Lộ Lộc nói: “Chiếc áo hoodie chui đầu màu xanh dương kia cũng đẹp, chiếc áo cổ lọ màu đen chú Tạ chỉ mặc một lần trước đây cũng rất tốt, quần cũng có thể mang hai cái… cà vạt cũng được… nhưng đừng mang cái màu xanh dương chấm đỏ kia, nhìn đau mắt lắm.”
Tạ Tranh: “Mẹ nó, em còn kén chọn nữa cơ à?”
Nhưng lần sau, Tạ Tranh đến bệnh viện thăm Lộ Lộc quả thật đã mang theo vài bộ quần áo của mình. Bao gồm cả chiếc cà vạt mà Lộ Lộc nói không muốn.
Lúc anh đến, Natalie đang kiểm tra cho Lộ Lộc, cả đội ngũ bận rộn đọc các con số từ những thiết bị mà Tạ Tranh chưa từng nhìn thấy.
Thời gian mới trôi qua vài ngày, kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc đã bùng phát hoàn toàn. Biểu cảm của cậu mơ màng, có cảm giác như vừa bị gọi dậy sau khi thức trắng đêm, còn chưa biết giờ là năm nào tháng nào.
Đợi Natalie kiểm tra xong cho Lộ Lộc, Tạ Tranh đi ra ngoài cùng họ và hỏi: “Cậu ấy thế nào rồi?”
Natalie cầm một cuốn sổ, giải thích rất chi tiết cho Tạ Tranh ý nghĩa của từng con số trên đó.
Tạ Tranh nghe một lúc, tóm tắt lại cho Natalie: “Tức là mọi chỉ số đều bất thường, đúng không?”
Lộ Lộc chuyển biến xấu rất nhanh, ca phẫu thuật dự kiến bốn tháng sau buộc phải dời lên sớm hơn một tháng rưỡi nữa.
Thực ra, Tạ Tranh không hiểu tại sao Lộ Lộc lại chuyển biến xấu nhanh đến vậy. Theo lý mà nói, một người trẻ tuổi có lối sống quy củ, lúc không phát bệnh thì tràn đầy năng lượng, cơ thể tuyệt đối không thuộc loại yếu ớt. Anh luôn cảm thấy Lộ Lộc phải chống đỡ được lâu hơn một chút.
Natalie giải đáp thắc mắc của Tạ Tranh: “Cậu ấy không có ý chí cầu sinh.”
“Cậu ấy hợp tác điều trị lắm cơ mà?”
“Cậu ấy quả thực là bệnh nhân ngoan nhất mà tôi từng gặp, nhưng điều này không liên quan đến việc hợp tác hay không.” Natalie nói tiếp: “Cậu phải biết, cậu ấy là người đã biết trước ngày mình chết trong hai mươi năm đầu đời.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh hiểu. Giống như bà Mạnh, bà ấy cảm thấy con người thì phải có bạn đời, ai nói cũng không được, đó là một tư tưởng đã ăn sâu vào bà Mạnh.
Anh quay trở lại phòng bệnh, nhìn thấy Lộ Lộc trùm kín trong chăn, cả giường bệnh đang run rẩy. Người chăm sóc đã tiêm cho Lộ Lộc một chút thuốc giảm đau. Mười mấy phút sau, cơn run dữ dội đó cuối cùng cũng dừng lại. Lộ Lộc thò đầu ra khỏi chăn, với tay lấy ống oxy, hít vài hơi không khí tươi mới, lúc này mới nhận ra Tạ Tranh đã về.
Cậu cười: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh ra hiệu cho người chăm sóc ra ngoài trước, tự mình bước về phía Lộ Lộc. Lộ Lộc sững người một chút, quay mặt đi, gáy đối diện với Tạ Tranh, tìm kiếm đồ trên bàn cạnh giường.
“Mũ ở dưới gối của em.” Tạ Tranh nhắc nhở cậu.
Lộ Lộc đội mũ lưỡi trai lên, lại mò từ ngăn kéo ra một chiếc khẩu trang đeo vào, lúc này mới quay lại nhìn Tạ Tranh.
Lộ Lộc gầy đi rất nhanh, cằm cũng nhọn đi nhiều. Cậu cảm thấy như vậy không đẹp mắt, nên không muốn Tạ Tranh nhìn thấy. Thế là cậu nhờ bác sĩ chạy đi mua mũ và khẩu trang cho mình, từ lần Tạ Tranh đến thăm cậu lần trước đã tự trang bị kín mít.
Tạ Tranh cảm thấy rất cạn lời với hành vi “bịt tai trộm chuông” này của cậu.
Anh lấy tấm thiệp Tạ Tích vẽ từ túi áo ngực ra đưa cho Lộ Lộc: “Tạ Tích gửi cho em.”
Lộ Lộc chậm rãi nhận lấy, cúi đầu nhìn rất lâu rồi nói: “Cún con.”
“Tạ Tích nói là khủng long.”
“À,” lại là nửa ngày im lặng, Lộ Lộc mới nói: “Đáng yêu thật đấy.”
Tạ Tranh thì đã quen với việc Lộ Lộc phản ứng rất chậm mỗi khi đến kỳ mẫn cảm. Anh nghĩ một lát, rồi ngồi xuống mép giường: “Còn nhớ trò chơi chúng ta từng chơi trước đây không?”
“Trò gì?”
Tạ Tranh: “Nào, nói với chú, ‘Em là con Nai đần’.”
Lộ Lộc nói theo: “Em là con Nai đần.”
Tạ Tranh: “Em là đồ ngốc.”
Lộ Lộc: “Em là đồ ngốc.”
Tạ Tranh: “Em sẽ nghe lời chú.”
Lộ Lộc nói với giọng chậm rãi: “Em sẽ nghe lời chú.”
Tạ Tranh: “Em sẽ ngoan ngoãn hợp tác điều trị.”
Lộ Lộc lặp lại: “Em sẽ ngoan ngoãn hợp tác điều trị.”
Tạ Tranh đưa tay bóp cằm Lộ Lộc: “Em sẽ phẫu thuật thành công.”
Lộ Lộc hé môi, cậu im lặng rất lâu, nhưng lại không ngoan ngoãn lặp lại như trước nữa. Tạ Tranh lắc lắc cằm của cậu, Lộ Lộc nói: “Em yêu chú.”
Tạ Tranh: “…”
“Không phải cái này,” Tạ Tranh sửa lời cậu: “Nói, ‘Em sẽ phẫu thuật thành công’.”
Lộ Lộc nói: “Em yêu chú.”
Tạ Tranh: “Em sẽ sống sót.”
Lộ Lộc cố chấp nói: “Em yêu chú.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh đột nhiên cảm thấy thất bại, và còn rất ấm ức nữa.
Nhưng cảm xúc này không phải hướng về Lộ Lộc, thậm chí không nhằm vào bất kỳ ai. Anh chỉ đơn thuần là bất lực, giống như con người đứng trước thiên tai, thậm chí không biết nên oán hận ai.
Tạ Tranh nhìn thẳng vào Lộ Lộc, có thể nhìn thấy rõ bóng hình của mình trong đôi mắt màu nhạt đó – một người đàn ông cao lớn đẹp trai, không sợ trời không sợ đất.
Anh suy nghĩ một lát, rồi hỏi Lộ Lộc: “Nếu tôi thích em thì sao, bảo bối?”
Lộ Lộc rõ ràng sửng sốt.
“…Chú…”
Đôi mắt bị mũ và khẩu trang che kín đột nhiên trở nên ướt át, lông mi Lộ Lộc dính lại thành từng lọn, khiến Tạ Tranh nhớ đến Tạ Tích lúc Tạ Tiến Đức qua đời.
Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, em sẽ cố gắng, em thật sự sẽ cố gắng. Nhưng chú không thể… chú không thể nói những lời này vào lúc này… chú… chú đừng…”
“Ông đây có thai rồi.” Tạ Tranh đột ngột ngắt lời Lộ Lộc.
Lộ Lộc dừng lại: “…Hả?”
“Gần hai tháng rồi. Lần tôi đến kỳ mẫn cảm đó, hết bao cao su, em còn nhớ không?”
“Nhưng mà, không phải đã uống thuốc rồi sao?”
“Trương Tuyết Ý nói, thuốc tránh thai trên thị trường đều là dành cho beta và omega, hiện tại vẫn chưa có thuốc tránh thai dành cho alpha.”
Tạ Tranh không phải lần đầu có thai. Mấy ngày trước, anh đã cảm thấy không ổn khi có hiệu ứng trấn an pheromone tương tự trong cái ổ của Lộ Lộc, kết hợp với các triệu chứng buồn nôn, buồn ngủ của mình, trong lòng Tạ Tranh đại khái đã có phỏng đoán.
Anh hỏi Trương Tuyết Ý có phát hiện ra điều gì hay không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh đi làm kiểm tra. Bác sĩ cầm tờ kết quả phân tích, lắp bắp nói với Tạ Tranh: anh quả thực có thai rồi.
Tạ Tranh tìm thấy tờ báo cáo kết quả đó trong túi quần tây. Lộ Lộc nhận lấy, mở ra rồi lại mở ra, cúi đầu đọc, mắt càng lúc càng mở to.
Cậu ngẩng đầu nhìn Tạ Tranh: “…Hai, hai phản xạ mầm phôi, phản xạ tim thai. Cái này có ý nghĩa gì? Sinh, sinh đôi?”
“Dù sao thì bác sĩ nói là vậy. Em có biết xác suất alpha mang thai đôi là bao nhiêu không?” Tạ Tranh cười: “Còn thấp hơn tỷ lệ em chữa khỏi bệnh nữa đấy.”
“Tôi nói với em điều này không phải muốn em giống như trong phim thần tượng, muốn em đột nhiên thức tỉnh tình cha con như siêu nhân, cảm thấy em phải sống sót vì con. Em phải biết chồng của em một mình cũng có thể nuôi dạy chúng khôn lớn và nên người. Nhưng mà, bảo bối,”
Tạ Tranh nói: “Em phải tin rằng kỳ tích thật sự tồn tại.”
Lộ Lộc nghĩ, bị bệnh là một chuyện rất tốn dũng khí. Không chỉ riêng cậu, mà còn của những người xung quanh cậu.
Cậu sẽ chết, mặc dù việc điều trị bệnh tự phệ đã có tiến triển mới, và cậu có đội ngũ y tế tốt nhất.
Lộ Lộc đã chấp nhận điều này, bà nội cậu cũng thế. Người chăm sóc cậu cũng chấp nhận, hôm qua cậu nhìn thấy cô ấy lén lút lau mắt khi nhìn cậu bằng khóe mắt. Nhiều sinh viên trong đội ngũ của Natalie cũng chấp nhận, ánh mắt nhìn cậu chứa đầy sự thương hại.
Nhưng Tạ Tranh chưa bao giờ có sự băn khoăn. Anh chưa bao giờ nghĩ điều gì là không thể, cảm thấy mình có thể làm được mọi thứ. Thế là kỳ tích đã sinh ra trên người anh hết lần này đến lần khác.
Lộ Lộc một lần nữa được tiếp thêm sức mạnh và dũng khí từ Tạ Tranh. Cậu bắt đầu muốn mượn ý chí kiên định của Tạ Tranh, tin rằng mình có thể sống sót.