60. Chương 60

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Miếng dán ức chế phát huy tác dụng chậm hơn, hiệu quả cũng dịu nhẹ hơn so với thuốc tiêm.
Tạ Tranh mơ mơ màng màng suốt cả đêm, đến sáng hôm sau mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Ga trải giường nhàu nhĩ lộn xộn, chiếc áo khoác rơi trên sàn, trên người anh vẫn là chiếc áo sơ mi mặc từ tối qua.
Tạ Tranh chống người ngồi dậy, đầu óc choáng váng, cảm giác như say rượu.
Anh đưa tay nhặt áo khoác lên, nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trên ngón áp út của mình.
Tạ Tranh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, nheo mắt suy nghĩ một lúc lâu, ký ức đêm qua mới dần dần hiện về trong đầu anh.
“Bảo bối, muốn kết hôn với chú đến vậy sao?”
“Ha, thích chồng đến thế cơ à? Không có chồng thì không được?”
“Chồng cũng thích em, chồng yêu chết em mất.”
“Chồng, bảo bối, chồng….cho chú ăn một chút pheromone của em, ha….”
“…”
Tạ Tranh day day trán.
Hôm nay Lộ Lộc ra ngoài cùng Thôi Tùng Bách, còn Tạ Tích đã đi nhà trẻ.
Vì đang trong kỳ mẫn cảm, Tạ Tranh không tiện đến công ty, bèn ôm laptop mở hai cuộc họp trực tuyến.
Anh vừa tắm xong, mái tóc xõa ra, những sợi tóc mái hơi dài còn ẩm ướt rủ xuống trước mắt. Anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen, bên ngoài khoác chiếc áo sơ mi lụa màu xám nhạt.
Hiếm khi thấy Tạ Tranh trong bộ dạng có chút thoải mái như ở nhà thế này, các nhân viên đều ngẩn ngơ nhìn màn hình, cho đến khi Tạ Tranh hạ giọng gọi tên hai người, họ mới vội vàng trở lại trạng thái làm việc.
Cuộc họp kết thúc, Tạ Tích cũng tan học về nhà.
Thấy Tạ Tranh ở nhà, cậu bé vô cùng bất ngờ, líu lo gọi 'ba ba' một tràng, rồi như chú chim nhỏ lao vào lòng anh.
Cậu bé hớn hở khoe ra những 'báu vật' thu hoạch được hôm nay ở lớp từ chiếc cặp sách lớn của mình.
Đó là sticker hoa hồng nhỏ cô giáo tặng, hai trang sách toàn tiếng Anh, và một hạt dẻ chi chít dấu răng nhỏ xíu, có thể thấy Tạ Tích đã rất cố gắng nhưng không mở được.
Tạ Tranh dùng tay không bóp vỡ hạt dẻ. Tạ Tích nhìn anh đầy sùng bái: “Oa — Ba ba — Oa —!”
Tạ Tranh: “Há miệng.”
Tạ Tích cười híp mắt, đầy mong chờ há miệng chờ đợi.
Tạ Tranh bóc một miếng hạt dẻ nhỏ đút vào miệng cậu bé.
Tạ Tích nhấm nháp: “Ngọt ngọt. Hừm hừm hừm~”
Đột nhiên cậu bé chú ý đến một điều gì đó, liền nắm lấy ngón tay Tạ Tranh.
Cậu bé chăm chú nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của Tạ Tranh, đôi mày nhạt màu nhíu chặt. Nín nhịn mãi nửa ngày, Tạ Tích cuối cùng cũng nhớ ra đây là gì: “Giới Tử.”
“…” Tạ Tranh lạnh lùng nhận xét: “Nói ngọng, nhưng khá có thiền ý.”
Anh nói với Tạ Tích: “Đây là nhẫn.”
**
“Nhẫn?”
Thôi Tùng Bách nhướng mày nhìn tay Lộ Lộc: “Mày chưa bao giờ đeo trang sức mà? Lấy đâu ra đấy? Không đúng, sao mày lại đeo ở ngón áp út? Mày yêu đương rồi đúng không??”
Thôi Tùng Bách nghỉ trưa muộn một chút. Lộ Lộc đã ăn xong một cái hamburger thì Thôi Tùng Bách mới vội vàng chạy đến, mặc một bộ vest rất chuyên nghiệp, trông cả người rắn rỏi hơn trước một chút.
Hai người đã gần một năm không gặp nhau. Thôi Tùng Bách vốn định giận dỗi Lộ Lộc một trận — trước đây cậu ta đã rủ Lộ Lộc đi chơi mấy lần nhưng đều bị đối phương lấy đủ lý do kỳ quái từ chối — nhưng vừa nhìn thấy Lộ Lộc, cậu ta đã giật mình kinh ngạc.
“Tiểu Lộc??! Tóc của mày??? Với lại có phải mày gầy đi không?? Nếu không phải mày gọi tao một tiếng, tao suýt không nhận ra mày nữa rồi, trời ơi, cái gì thế này? Nhẫn??”
Thôi Tùng Bách mở to mắt quay quanh Lộ Lộc, Lộ Lộc hỏi cậu: “Vậy mày thấy tao bây giờ thế nào? Nói thật đi.”
Thôi Tùng Bách lùi lại một bước, quét mắt nhìn Lộ Lộc hai vòng: “Mặc dù kém tao một chút, nhưng vẫn rất đẹp trai. Nhưng dáng vẻ mày thế này chắc chắn sẽ làm một loạt người thầm thích mày phải tan nát cõi lòng đấy, tao nghĩ họ đều thích mày để tóc buộc cơ.”
Lộ Lộc bật cười thành tiếng.
Cậu vẫn nhớ tâm trạng của lần cuối cùng gặp người bạn Thôi Tùng Bách này.
Sau khi tốt nghiệp, một vài người bạn cùng lớp lại tụ tập một lần nữa. Lúc đó, trong mắt mỗi người đều là sự khao khát về tương lai sắp đến, ngoại trừ Lộ Lộc. Khi ấy, cậu đã phát bệnh, thỉnh thoảng bị run tay, ngã. Mọi người đều nói cậu nên học lên cao, nhưng lúc đó Lộ Lộc đã rất khó khăn khi cầm dụng cụ điêu khắc rồi.
Thôi Tùng Bách dùng nĩa chọc chọc cậu: “Sao mày vẫn thích cười ngốc nghếch thế hả? Mày đó. Cả năm nay mày đã làm cái gì vậy? Không có tin tức gì cả, anh em tò mò chết đi được.”
“Tao—”
“Tao chuẩn bị thi thạc sĩ,” Lộ Lộc nói.
Thôi Tùng Bách vỗ tay: “Đúng rồi. Sớm đã bảo mày nên thi rồi mà.”
“Rồi tao có người yêu.”
Thôi Tùng Bách: “…”
Cậu ta nhìn Lộ Lộc bằng ánh mắt “mày đã phản bội tổ chức”.
Lộ Lộc còn chưa nói hết: “Tao có một em bé. Và hai em bé sắp chào đời. Rất đáng yêu, cực kỳ đáng yêu. Mày có muốn xem ảnh không?”
“Tao còn nằm viện rất lâu, làm một cuộc phẫu thuật, suýt chút nữa thì chết. Đó là bệnh tự phệ, bác sĩ đã thay cho tao một tuyến thể nhân tạo. Nhưng tao đã sống sót. Bởi vì tỷ lệ chữa khỏi bệnh của tao còn cao hơn một chút so với tỷ lệ alpha mang thai sinh đôi.”
Lộ Lộc kể hết mọi chuyện mình đã trải qua trong một năm vừa rồi cho Thôi Tùng Bách như trút hết bầu tâm sự, cuối cùng cậu nói: “Xin lỗi, đã làm mày lo lắng rồi.”
Thôi Tùng Bách: “…”
Cậu ta nhìn Lộ Lộc với vẻ mặt “0_0”, bộ não như ngừng hoạt động.
Sau khi im lặng rất lâu, cậu ta hỏi Lộ Lộc: “Mày định thi trường nào? Có cần tài liệu không? Trước đây tao có sưu tập một bộ bút ký của đàn anh, chắc là có ích cho mày. Cái đệch!!!”
“Tao muốn thi thạc sĩ ở trường mình. Thầy Tống đã giúp tao mượn được bút ký của một đàn anh thạc sĩ năm hai.”
Lộ Lộc hỏi Thôi Tùng Bách: “Vậy nên gần đây tao cũng không quá bận. Nếu mày còn muốn chơi với tao, sau này cuối tuần nếu không có việc gì tao vẫn có thể đến đây tìm mày, nhưng ngày thường thì không được, tao phải ôn tập, còn muốn tham gia một cuộc thi mà thầy Tống giới thiệu cho tao trước đây nữa.”
Thôi Tùng Bách: “Được, vậy sau này cuối tuần rảnh thì tụ tập. Cái đệch!!!”
Lộ Lộc thực sự không nhịn được nữa, cúi đầu cố gắng che giấu nụ cười đang nở ở khóe miệng.
Thời gian nghỉ trưa của Thôi Tùng Bách kết thúc rất nhanh. Cậu ta đứng dậy mặc áo khoác, đồng thời hung hăng nhìn Lộ Lộc: “Thằng nhóc nhà mày cứ ở yên đây cho tao. Không được chạy, nghe chưa? Đợi tao tan ca sẽ quay lại tính sổ với mày.”
Lộ Lộc vừa cười vừa gật đầu: “Được, được. Phì —”
Lúc này Thôi Tùng Bách mới mang theo vẻ mặt hoảng hốt rời đi.
Nhưng cứ ngồi mãi trong quán thì thực sự rất nhàm chán, Lộ Lộc dự định đi dạo phố thương mại gần đó một chút, mua vài bộ quần áo cho mình, Tạ Tranh và Tạ Tích.
Lúc đi ra khỏi quán, Lộ Lộc gặp một người chưa từng gặp mặt, nhưng lại rất quen thuộc.
Một người phụ nữ trung niên, tóc dài, ăn mặc và trang điểm rất tỉ mỉ, gọn gàng. Lộ Lộc nhìn một lúc mới nhớ ra người này là ai: Mạnh Hải Anh, mẹ của Tạ Tranh. Cậu vừa mới thấy bà trong đoạn video Tạ Tranh gửi về Tạ Tích làm phù rể hôm qua.
Ánh mắt và khuôn mặt Tạ Tranh rất giống bà, nhưng sắc nét và nồng đậm hơn một chút. Lộ Lộc nhìn bà có chút xuất thần.
Có lẽ ánh mắt quá rõ ràng, bà Mạnh cũng ngẩng đầu nhìn về phía cậu. Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, bà Mạnh lộ ra vẻ suy tư, rồi cười: “Lộ Lộc, đúng không.”
Trái tim Lộ Lộc như ngừng đập một nhịp.
Bà Mạnh cười: “Tôi là mẹ của Tạ Tranh. Tôi biết trước đây cậu có thực tập ở công ty Tạ Tranh. Lúc cậu vào làm, tôi đã xem hồ sơ của cậu nên tôi nhớ cậu.”
Lộ Lộc: “…”
Cậu mở to mắt vì ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc đó, cậu vừa dấy lên sự kính phục đối với trí nhớ của bà Mạnh, vừa cảm thấy bất lực trước sự kiểm soát của bà đối với Tạ Tranh.
Về đến nhà, Lộ Lộc kể chuyện gặp Mạnh Hải Anh cho Tạ Tranh nghe.
Tạ Tranh ngược lại cười rất vui vẻ: “Không sao. Alpha nào xuất hiện bên cạnh tôi bà ấy đều biết.”
Đây là biểu hiện Mạnh Hải Anh yêu anh.
Lộ Lộc đưa tay ôm Tạ Tranh một cái.
**
Ngày dự sinh của Tạ Tranh là vào đầu tháng Tư.
Vào tháng Hai, bụng Tạ Tranh đã có chút không thể che giấu được nữa. Khi mặc áo khoác bên ngoài, có một đường cong nhô lên rõ ràng.
Cùng lúc đó, ngực Tạ Tranh mỗi ngày đều căng tức vô cùng khó chịu, cũng trở nên nhạy cảm hơn. Đôi khi, chỉ mặc quần áo thôi cũng thấy cọ xát khó chịu.
Lộ Lộc nghiêm túc học cách xoa bóp. Mỗi ngày, cậu giúp Tạ Tranh hút sữa ra trước, sau đó dùng tay thoa dầu xoa bóp giúp anh lưu thông. Cảm giác vừa sảng khoái mà cũng vừa rất đau, như thể cả hai người đều đang tận hưởng cùng nhau.
Tháng Ba, Tạ Tranh nhập viện.
Phản ứng thai kỳ lặp đi lặp lại cuối cùng cũng chấm dứt. Lộ Lộc mỗi ngày thay đổi món ăn cho anh. Bà nội Lộ Lộc thỉnh thoảng cũng mang canh hầm đến thăm Tạ Tranh. Trừ lúc ngủ thỉnh thoảng bị cảm giác nặng nề của bụng làm tỉnh giấc, Tạ Tranh lại có một loại ảo giác rằng mình đang đi nghỉ dưỡng.
Cuối tháng Ba, Tạ Tranh đang họp video với nhân viên thì đột nhiên cảm thấy bụng dưới truyền đến cơn đau tức bất thường.
Anh vô cảm dặn dò xong mấy câu cuối cùng, đưa tay gập laptop lại, nhìn sang Lộ Lộc đang cuộn tròn trên ghế học bài bên cạnh: “Đến rồi.”
Lộ Lộc hơi ngơ ra: “Cái gì đến?”
Tạ Tranh: “…”
“Còn cái gì đến nữa?” Tạ Tranh nói: “Con chứ cái gì. Ông đây sắp đẻ rồi.”
Lộ Lộc đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế.
Cậu vội vàng chạy đi tìm bác sĩ và hộ lý, nhưng khoang sinh sản của Tạ Tranh co bóp vẫn chưa đủ mạnh, vẫn cần đợi thêm một thời gian.
Lần này Lộ Lộc định cùng Tạ Tranh vào phòng phẫu thuật. Cậu ngồi bên cạnh chờ bác sĩ gọi người, trông còn căng thẳng hơn cả Tạ Tranh, cả người đều đang run rẩy.
Tạ Tranh gặm táo, còn phải an ủi ngược lại cái thằng nhóc này: “Thư giãn đi.”
Đến khi khoang sinh sản của Tạ Tranh có phản ứng dữ dội, đã là một giờ sáng.
Bác sĩ đẩy Tạ Tranh vào phòng phẫu thuật. Lộ Lộc đứng bên cạnh, nắm chặt tay Tạ Tranh.
Khoang sinh sản của alpha quá nhỏ, sinh con rất nguy hiểm, các bác sĩ đều có vẻ mặt rất nghiêm túc. Lộ Lộc cảm thấy mình còn căng thẳng hơn cả lần Tạ Tranh sinh trước đó, trong tai toàn là tiếng tim đập thình thịch của mình, vừa nhanh vừa to.
Người có vẻ mặt thoải mái nhất trong tất cả lại là chính Tạ Tranh. Anh nhắm mắt lại, trên trán đổ mồ hôi, nhưng vẫn còn tâm trí nói chuyện với Lộ Lộc: “Bảo bối, tên của con, em đã đặt xong chưa?”
“…” Lộ Lộc há miệng hai lần, mới thốt ra được lời: “Vẫn chưa.”
Tạ Tranh chế nhạo cậu: “Đúng là sinh viên giỏi có khác.”
Quá trình sinh kéo dài tổng cộng gần bốn tiếng đồng hồ.
Đứa bé ra đời trước là một bé gái, nhỏ xíu đỏ hỏn, tiếng khóc rất lớn.
Đứa bé sinh sau là một bé trai, nhỏ hơn chị gái một vòng, tiếng khóc cũng rất lớn. Hai bé con nhỏ xíu được bác sĩ đặt cạnh nhau, gần như giống hệt nhau.
Tạ Tranh vẫn tỉnh táo, biểu cảm vẫn bình tĩnh. Bác sĩ cho anh nhìn hai đứa bé, anh lập tức co giật khóe miệng, quay đầu nhắm mắt lại.
Lộ Lộc gần như kiệt sức, dùng trán chạm vào trán Tạ Tranh, cảm thấy mắt mình ướt át, nhưng cố gắng nhịn không khóc trước mặt nhiều người như vậy.
Lúc ra khỏi phòng phẫu thuật, trời đã sáng.
Tạ Tranh nằm trên giường cáng, nhìn thấy cửa sổ. Các vì sao và ánh sáng ban mai cùng tồn tại trên một bầu trời, rất đẹp.
Anh nhớ đến ngày Lộ Lộc phẫu thuật, cũng là một buổi sáng sớm đẹp như vậy. Natalie bước ra khỏi phòng phẫu thuật, nói với anh, Lão Điền, và bà nội Lộ Lộc: “Phẫu thuật đã xong, coi như suôn sẻ, chỉ là tình trạng bệnh nhân vẫn chưa đủ ổn định.”
Và sau đó một tiếng đồng hồ, Lộ Lộc tỉnh lại, qua cơn nguy kịch. Từ đó về sau, cậu không còn bệnh tật, khỏe mạnh.
Tạ Tranh cười, ngoắc ngoắc ngón tay về phía Lộ Lộc.
Đợi Lộ Lộc ghé tai lại gần mình, Tạ Tranh nói: “Cứ gọi là Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang đi.”