Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Mảnh Ghép Của Đời Em
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng nói của Tạ Tranh ở rất gần, Lộ Lộc chầm chậm chớp mắt, cảm thấy như thể hơi thở cũng dừng lại.
Dây leo mọc ra từ đầu ngón tay Lộ Lộc, chạm vào lưng Tạ Tranh, rồi quấn lấy cánh tay, bắp tay, ngực anh, cuối cùng đâm sâu vào trái tim anh, nở ra từng nụ hoa.
Tay Lộ Lộc ôm Tạ Tranh siết chặt hơn một chút.
“Nhưng mà chú Tạ,” Giọng Lộ Lộc không lớn, tốc độ nói rất nhanh: “Tính cách của em thật ra không hề lạc quan như vậy, em luôn suy nghĩ rất nhiều, lại còn hay ghen tuông.”
Ghen tuông.
Lộ Lộc đã ghen rất nhiều, rất nhiều, ngay cả hôm qua cũng vậy.
Lúc đầu, cậu ghen với Tống Thanh Viễn, ghen tỵ vì thầy Tống và Tạ Tranh thân thiết với nhau, hai người tuổi tác gần nhau như vậy, đã cùng nhau đi qua rất nhiều năm.
Sau này đi thực tập ở chỗ Tạ Tranh, cậu cũng ghen với trợ lý của anh. Tạ Tranh nói chuyện với mấy cô trợ lý nhỏ đều rất kiên nhẫn, làm sai việc cũng không dễ nổi giận. Cậu ghen tỵ vì những người đó có thể ở nơi gần Tạ Tranh như vậy mỗi ngày, không giống với cậu, chỉ có thể ở bên Tạ Tranh hơn một tháng vào kỳ nghỉ hè, rồi lại phải chia xa.
Khi Tạ Tranh đi gặp người khác, cậu sẽ chú ý đến ngoại hình, tuổi tác, giới tính của đối phương; khi anh đi công tác, cậu lại lo lắng không biết anh có gặp ai khác không, một người tốt hơn cậu.
Trước khi gặp cậu, Tạ Tranh không hề quen biết cậu, chỉ đơn thuần thích khuôn mặt của cậu. Nhưng lần đầu gặp Tạ Tranh, cậu đã biết anh là ai, biết anh giỏi giang thế nào, chạy nhanh ra sao; ngay cả chỗ anh từng ngồi, nét chữ của anh, Lộ Lộc đều biết. Cậu hiểu anh rất rõ, vì vậy đã yêu anh.
Bây giờ thì sao? Lộ Lộc cảm thấy Tạ Tranh vẫn chưa hiểu mình.
Cậu hận không thể mổ xẻ bản thân mình ra cho Tạ Tranh xem, để anh thấy rõ quá khứ của cậu, nhưng lại sợ Tạ Tranh sẽ nghĩ: “À, hóa ra thằng nhóc này cũng chẳng khác gì người khác, không phải chỉ có mỗi cái mặt thôi sao.”
Lộ Lộc cọ môi hai cái vào vải áo trên vai Tạ Tranh: “Chú Tạ, em—”
Tạ Tranh lại như thể biết cậu muốn nói gì.
Người đàn ông bình tĩnh “ha ha” một tiếng, giọng nói vang lên: “Câm cái mồm chó của em lại, đừng nói mấy lời ngu ngốc mà ông đây không thích nghe.”
Lộ Lộc: “…”
Cậu chớp chớp mắt, ngoan ngoãn không nói gì nữa.
Tạ Tranh lại nói: “Thích là thích thôi, làm gì có nhiều 'nhưng mà' như vậy.”
Lộ Lộc cười, cảm thấy những nụ hoa trên dây leo quấn quanh mình từng chút một nở rộ.
“Thôi được rồi,” Tạ Tranh đẩy Lộ Lộc ra: “Tôi đi xem Tạ Tích.”
Anh tưởng Tạ Tích đã ngủ rồi, không ngờ vào phòng lại thấy Tạ Tích ôm một món đồ chơi đang mơ màng nhìn mình: “Ba ba.”
Tạ Tranh đi qua nhéo má cậu bé: “Ngủ đi.”
“Ba ba.” Đứa trẻ lại gọi anh một tiếng.
Tạ Tranh cảm nhận được Tạ Tích có điều muốn nói. Anh quay đầu nhìn một cái, tìm một chiếc ghế ngồi xuống, rồi quay lại thấy Tạ Tích ôm chặt món đồ chơi hơn một chút.
“Ba ba,” Tạ Tích hỏi anh: “Ba có thích con, và Tiểu Thần, với Tiểu Tinh không ạ?”
Tạ Tích vùi đầu vào lớp lông xù của món đồ chơi, chỉ để lộ đôi mắt đen láy nhìn Tạ Tranh: “Hôm nay con, xem TV, chú đó nói, chú ấy thích em bé nhỏ tuổi hơn.”
Tạ Tranh nhướng một bên lông mày.
Anh trực tiếp đưa tay ra, bế Tạ Tích lên. Đứa trẻ vẫn còn kéo theo món đồ chơi cao hơn cả người nó, điều này khiến Tạ Tranh cảm thấy mình đang nhổ củ lạc, kéo một cái là ra cả dây.
Tạ Tranh để Tạ Tích và món đồ chơi cùng ngồi trên đùi mình, Tạ Tích lập tức nắm lấy vạt áo trước ngực anh, tư thế nép vào. Tạ Tranh hỏi Tạ Tích: “Con tin ba hay tin TV?”
Tạ Tích nói: “Tin ba ba.”
Tạ Tranh gật đầu: “Ba rất thích con, cả Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang nữa. Ba yêu thương các con như nhau. Nhưng sau này ba có thể hôn con nhiều hơn chúng nó hai cái, vì con lớn hơn chúng nó hai tuổi.”
Tạ Tích chớp chớp mắt, mím môi cười khúc khích, khuôn mặt đỏ hồng.
Tạ Tranh hôn ba cái lên mặt cậu bé, hỏi: “Chuyện kể trước khi ngủ ba vẫn thường kể cho con là gì nhỉ?”
Tạ Tích hạnh phúc nép trong lòng Tạ Tranh mà nổi bong bóng: “Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba. Hừm hừm.”
Tạ Tranh hỏi cậu bé: “Hôm nay ngủ cùng ba nhé?”
Đứa trẻ lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
**
Tháng tiếp theo, Lộ Lộc sống trong sự đếm ngược từng ngày.
Ngày 1 tháng 6 là sinh nhật tuổi 22 của cậu, cũng là ngày cậu đạt độ tuổi kết hôn tối thiểu theo quy định pháp luật dành cho Alpha.
Chờ đợi luôn khó khăn, may mắn là Lộ Lộc có rất nhiều việc phải làm. Phải chuẩn bị hồ sơ tác phẩm, phải làm điêu khắc, còn phải học thuộc từ vựng, làm bài tập.
Lộ Lộc thích nhất là lúc cậu học bài, Tạ Tích ngồi trên đùi cậu, giả vờ như mình hiểu, líu lo đọc theo.
Giữa tháng 5, Tạ Tích tốt nghiệp lớp tiền mẫu giáo một cách suôn sẻ, vinh dự trở thành học sinh mẫu giáo.
Tạ Lý lại gửi đến quà mừng tốt nghiệp cho Tạ Tích, là một bộ tài liệu ôn thi thạc sĩ đầy đủ. Lộ Lộc lấy hai cuốn ra dùng, số còn lại bị Tạ Tích dùng bút sáp vẽ đầy “123” và “abc.”
Ngày cuối cùng của tháng 5, thời tiết ở Lâm Uyên đã bắt đầu nóng lên, hoa cỏ đang xanh non mơn mởn. Lộ Lộc không thể đọc thêm một trang sách nào, cũng không thể vẽ thêm một nét nào, bèn đi dạo vài vòng dưới nhà, ngồi xổm trên mặt đất gọi điện thoại cho bà nội, tâm trạng mới bình tĩnh lại được một chút.
Kết hôn? Kết hôn đại diện cho điều gì? Từ nay về sau, tên cậu sẽ được viết cùng với tên của người yêu, căn nhà hai người ở cũng sẽ biến thành một “gia đình”.
Buổi tối Tạ Tranh trở về, Lộ Lộc hỏi: “Em muốn bố trí lại nhà cửa một chút.”
Cậu đã từng đến căn hộ của Tạ Tranh ở Thần An, căn hộ rộng rãi sáng sủa, trang trí đơn giản nhưng sang trọng, do Tạ Tranh tự tay giám sát thiết kế.
Còn căn nhà ở đây thì do trợ lý của Tạ Tranh phụ trách trang trí. Ngôi nhà đắt tiền, nhưng thiết kế rất đơn giản, dù sao mục đích ban đầu của Tạ Tranh là chỉ cần ở được là được.
Tạ Tranh không có ý kiến gì với đề nghị của Lộ Lộc: “Được, tôi tin vào mắt thẩm mỹ của em. Nhưng cũng nhắc tôi một chuyện — Mẹ tôi nói đồ đạc của tôi đã được dọn dẹp xong rồi, hai ngày nữa tôi sẽ bảo người mang về.”
Hôm nay Tạ Tranh đi xã giao đã uống chút rượu, nói được vài câu đã ngủ thiếp đi. Nửa đêm tỉnh dậy đi vệ sinh thì phát hiện Lộ Lộc vẫn còn thức, đang học thuộc từ vựng.
“Ông đây thấy em khỏi bệnh rồi bắt đầu được đà lấn tới. Thường xuyên thức khuya đấy.” Tạ Tranh búng Lộ Lộc một cái: “Đừng lẩm bẩm cái thứ thiên thư nước ngoài của em nữa, đi ngủ với ông.”
Lộ Lộc bị Tạ Tranh chọc cười khúc khích một hồi lâu.
Đợi Tạ Tranh nằm xuống, Lộ Lộc liền tắt đèn ngủ nhỏ, ôm lấy anh.
Bàn tay cậu vòng qua Tạ Tranh từ phía sau, lòng bàn tay áp vào bụng dưới anh, có thể cảm nhận rõ ràng vòng eo thon gọn, săn chắc của anh.
Người ta nói sau sinh không dễ hồi phục, nhưng Tạ Tranh vô cùng chú ý tập luyện, Lộ Lộc thậm chí còn cảm thấy eo anh thon hơn trước một chút.
Tay Lộ Lộc tạo thành hình chữ bát, đo vòng eo Tạ Tranh, sờ soạng một chút liền cảm thấy cơ thể nóng lên.
Giọng Tạ Tranh mang theo vẻ trêu chọc truyền đến từ phía trước: “Dẹp ngay cái trò nghịch ngợm đó đi.”
Lộ Lộc: “….”
Cuối cùng hai người vẫn làm tình. Lộ Lộc lo lắng cơ thể Tạ Tranh chưa hoàn toàn hồi phục, không dám dùng sức. Tạ Tranh không kiên nhẫn “chậc” một tiếng, trực tiếp lật người ngồi lên trên cậu;
Lộ Lộc giữ lấy vòng eo thon gọn của anh, lúc đầu còn cố kìm chế hành động của Tạ Tranh, nhưng sau đó bị Tạ Tranh ghé tai gọi hai tiếng “chồng”, cậu cũng mất kiểm soát. Đến cuối cùng, cậu nhìn Tạ Tranh ngửa đầu lên, mồ hôi rơi xuống từ yết hầu đang chuyển động, trong lòng lại nghĩ: không thể cứ thế mà chết vì hạnh phúc được, ngày mai còn phải đi đăng ký kết hôn nữa chứ.
Ngày hôm sau, khắp đường phố đều dán đầy áp phích Anime.
Tạ Tranh và Lộ Lộc đưa Tạ Tích đi chơi một vòng ở công viên giải trí, dẫn cậu bé ăn một suất ăn ngày lễ có tặng kèm đồ chơi, rồi mới đến Cục Dân chính.
Lão Điền là người lái xe, Tạ Tranh có thể nhìn thấy anh ta cứ cười tủm tỉm trong gương chiếu hậu.
Tạ Tranh đá vào lưng ghế của anh ta một cái.
Lão Điền cũng không nói chuyện với anh, mà lại bắt chuyện với Tạ Tích: “Tiểu Tích, cháu có biết chúng ta sắp đi đâu không?”
Tạ Tích lắc đầu.
Lão Điền: “Cục Dân chính, ha ha.”
Tạ Tích không biết Lão Điền đang vui vẻ chuyện gì, nhưng cũng bị lây niềm vui: “Ha ha.”
Lộ Lộc cũng cười: “Ha ha.”
Tạ Tranh: “…………”
Trí tuệ của cả chiếc xe này cộng lại liệu có được 200 không?
Tạ Tranh muốn đưa tay lên đỡ trán, nhưng lại sợ làm rối tóc.
Đến Cục Dân chính mới thấy người xếp hàng không ít, mọi người đều tranh thủ ngày Quốc tế Thiếu nhi đến xếp hàng.
Hai người đứng ở cuối hàng, quay đầu lại còn thấy Lão Điền và Tạ Tích vẫy tay với họ trong xe.
Nhiều người phía trước đều quay đầu lại nhìn, có lẽ là tò mò tại sao hai người đều là Alpha mà lại có thể ở bên nhau. Lộ Lộc cười híp mắt nắm tay Tạ Tranh. Tạ Tranh nói: “Buông ra.”
Rồi lại nói: “Đổi tay, tay trái tôi đánh chữ chậm, đang vội chửi người đây. Mẹ nó, lại làm hỏng việc của ông đây rồi.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt, cắn môi cười, đổi sang bên kia nắm tay anh.
Trả lời tin nhắn xong, Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn Lộ Lộc một cái: “Lại đây.”
Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Lộ Lộc.
Một tiếng bốn mươi phút sau, đến lượt Tạ Tranh và Lộ Lộc. Nhân viên công vụ chỉ dẫn hai người đứng trước tấm vải đỏ, “tách” một tiếng, không lâu sau đã có chứng nhận.
Cuốn sổ đăng ký kết hôn đỏ rực, bên phải dán ảnh của hai người.
Cả hai đều thuộc kiểu ăn ảnh, huống hồ hôm nay còn cố ý ăn diện. Tạ Tranh đeo chiếc cà vạt đắt nhất của mình, Lộ Lộc mặc áo sơ mi trắng, trông rất thanh lịch, tóc đã dài ra gần bằng độ dài lúc Tạ Tranh lần đầu gặp cậu.
Lộ Lộc nâng cuốn sổ đăng ký kết hôn của hai người lên, ngắm đi ngắm lại. Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt cậu vẫn còn có chút ngây ngô: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh véo mặt cậu một cái: “Chồng đây.”
Thực ra ban đầu Tạ Tranh chỉ muốn thuận miệng trêu Lộ Lộc một chút, vừa thốt ra khỏi miệng, mới phát hiện xưng hô này đã được thông qua thủ tục, là thật rồi.
Anh “chậc” một tiếng, cảm thấy niềm vui của mình lại bị tước đi một chút.
Về nhà Tạ Tranh đi trêu chọc cặp song sinh một lúc.
Chị gái và em trai vẫn là nhìn thấy đối phương liền bắt đầu khóc, cái kiểu ghét bỏ đó, như thể đã kết thù từ trong bụng Tạ Tranh vậy. Nếu hai đứa lại gần nhau một chút là bắt đầu nhăn mặt với đối phương, kéo cổ áo đối phương, đúng là trận đấu quyền anh của trẻ sơ sinh.
Tạ Tranh “chụt chụt” gọi chị gái, rồi “chụt chụt” gọi em trai. Hai chị em cùng cười với anh, nụ cười thì rất đáng yêu, chỉ là không có răng, khiến Tạ Tranh cảm thấy rợn người.
Đợi Tạ Tranh chơi đủ rồi, bước ra khỏi phòng của cặp song sinh, nhìn thấy Lộ Lộc đặt sổ đăng ký kết hôn của hai người lên sofa, quỳ trên mặt đất chụp ảnh.
Tạ Tranh hỏi: “Chuẩn bị đăng lên vòng bạn bè?”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng: “Chỉ là không biết nên viết gì.”
Tạ Tranh: “Tôi dạy em, em cứ đăng hai chữ này: Ngầu không?”
Lộ Lộc: “…………”
Thế thì quả thực là rất ngầu.
**
Weibo Lộ Lộc
[Đăng tải một giờ trước]
@Deer:
Loài người ban đầu là sinh vật có bốn cánh tay, bốn chân và hai khuôn mặt.
Một ngày nọ, loài người khiến các vị thần nổi giận, vì vậy thần Zeus đã chia họ ra làm đôi.
Từ đó mỗi người đều thiếu đi một nửa của mình.
Và em, khi em nhìn thấy chú, em đã biết chú chính là mảnh ghép của mình rồi.