Mở Màn Biến Cố

Sống Cùng Biểu Tỷ

Mở Màn Biến Cố

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại Trung Quốc, ở một địa điểm bí mật giữa sa mạc hoang vu, một nam tử đang trò chuyện cùng một cô gái trẻ.
- Tin tức đã được lan truyền, hiện tại người của các gia tộc đã nắm được vị trí của hắn. Cháu phải bảo vệ hắn thật tốt, tuyệt đối không được để hắn bị phát hiện. Hơn nữa, hãy giao vật này cho hắn, hắn sẽ tự khắc hiểu ra.
Người đàn ông trung niên nghiêm nghị nói, rồi trao một món kim khí từ trong tay cho cô gái.
- Vâng, chú. Tại sao không đưa hắn về gia tộc? Như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Để hắn trực tiếp tiếp quản công việc của gia tộc, hơn nữa cũng không ai có thể làm hắn bị thương. Tại sao cứ phải mạo hiểm như vậy? Lỡ có chuyện không may xảy ra thì sao?
Cô gái khó hiểu ngước nhìn, hỏi.
- Không được. Hắn nhất định phải vượt qua cửa ải này, khi đó hắn mới thực sự trưởng thành. Về gia tộc mới không bị mọi người xem thường. Hơn nữa, thực lực của hắn hiện tại còn non yếu, không thích hợp trở về. Nội bộ gia tộc tranh đấu rất gay gắt, vợ chồng đại ca còn chưa trở lại, hắn hiện tại không thể đứng vững trong gia tộc. Cứ để hắn tự mình trải nghiệm, chờ đợi thời cơ chín muồi rồi sẽ đưa hắn quay về.
Người đàn ông trung niên nhìn cô gái, khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng, lộ rõ vẻ bất đắc dĩ.
- Dạ. Dù chú có muốn hay không, cháu vẫn sẽ nói rõ tình hình hiện tại cho hắn biết. Nếu cứ lừa dối, e rằng sẽ khiến hắn bị tổn thương.
Cô gái nói.
- Không cần. Nếu không, tất cả những gì chúng ta làm sẽ trở thành công cốc. Đứa nhỏ này không giống những người khác, càng gặp khó khăn, càng trải qua gian khổ, hắn càng thể hiện được bản lĩnh. Nếu không có áp lực, hắn sẽ không thể nỗ lực.
Người đàn ông trung niên nói.
- Ồ, được rồi. Cháu đi trước đây.
Cô gái lập tức rời đi.
Tại nước Mỹ, trong một căn phòng, một lão nhân râu tóc bạc phơ đang ngồi trên vương tọa hình rồng đặt giữa phòng. Lão nhắm nghiền hai mắt, tay cầm hai quả cầu sắt mạ vàng, xoay đi xoay lại.
Trước mặt lão là một cô gái mặc áo đen vô cùng gợi cảm. Nàng quỳ gối, gương mặt luôn giữ vẻ lạnh lùng.
- Kẻ thừa kế ngôi vị của bọn chúng đã xuất hiện. Cháu hãy đi giết hắn.
Lão từ từ nhắm mắt lại, thản nhiên nói, giọng điệu không nhanh không chậm, như thể đang nói về một chuyện hết sức bình thường.
- Vâng, thưa nội!
Cô gái đứng dậy, liếm đôi môi đỏ mọng, nở nụ cười nhếch mép rồi lập tức rời đi.
- Hừ, lão già khốn kiếp. Để xem ông có thể hung hăng càn quấy thêm bao lâu nữa. Chẳng bao lâu nữa, tất cả sẽ là của ta.
Khi cô gái rời đi, lão già đột nhiên mở to mắt, cười tủm tỉm lẩm bẩm. Vừa dứt lời, tay phải lão nắm chặt, hai quả cầu sắt mạ vàng như bị nghiền nát, toát ra một luồng khói trắng mờ ảo như hơi nước.
Tại Nhật Bản, trong đền thờ Thần Xã.
- Hừ! Kẻ thừa kế của lão già kia cuối cùng đã xuất hiện. Tây Đảo Hợp, cô mau đi xử lý hắn cho ta. Ta muốn giết sạch cả gia tộc bọn chúng, sau này cả thiên hạ sẽ thuộc về Đảo Quốc chúng ta!
Người đàn ông che mặt nói với người phụ nữ mặc kimono đang quỳ gối trên mặt đất.
- Vâng, thưa ngài.
Người phụ nữ mặc kimono đáp.
- Cô lui xuống đi. Hãy nhớ kỹ, nhiệm vụ lần này tuyệt đối không được thất bại. Toàn bộ vinh nhục của gia tộc Y Hạ đều đặt cả vào cô. Cô chết, toàn bộ gia tộc sẽ diệt vong, rõ chưa?
Người đàn ông che mặt lạnh lùng nói.
- Vâng, thưa ngài. Tây Đảo Hợp cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ lần này!
Người phụ nữ mặc kimono nói.
- Ừm, cô lui xuống đi.
Tại Tây Âu, trong một tòa lâu đài cổ kính.
- Chuyện lần này vô cùng hệ trọng. Gia tộc chúng ta có thể hưng thịnh, có thể chấp chưởng Châu Âu hay không, đều phải nhờ vào con. Cho nên từ bây giờ trở đi, bất kể thế nào cũng phải thành công. Cha không cần biết con dùng cách gì, cha chỉ cần kết quả.
Người đàn ông đặt tay lên má cô gái, vuốt ve nói.
- Vâng, thưa cha. Con nhất định sẽ khiến hắn yêu con, gia tộc chúng ta sẽ trở lại thời kỳ đỉnh cao!
Cô gái nhìn thẳng vào người đàn ông nói.
- Con đi đi. E rằng các gia tộc khác cũng đã biết. Hắn bây giờ hiện tại không có bất kỳ sức mạnh nào, con phải chú ý bảo vệ hắn, đừng để hắn gặp chuyện. Biết chưa?
Người đàn ông nhìn cô gái nói.
- Vâng.
Cô gái trả lời.
- Tốt lắm, con đi luôn đi. Mọi việc cha đã an bài.
Người đàn ông nói, cô gái liền gật đầu. Hai người ôm nhau một lát rồi lập tức tách ra.
Từ giờ phút này, một cuộc tranh đấu đầy sóng gió bắt đầu sục sôi...
Chiều tối, hơn 5 giờ, tại phòng tạo hình của trường Đại học Mỹ thuật Quang Châu, sau giờ tan học, tất cả sinh viên đều đã rời đi. Căn phòng trống trải, chỉ còn lại một đôi nam nữ vẫn chưa về, đang dọn dẹp dụng cụ.
- Hàn Thi Vũ, cậu về trước đi, phần còn lại cứ để tôi lo!
Tần Thiên ngẩng đầu nhìn Hàn Thi Vũ, nói:
- Này, Tần Thiên.
Hàn Thi Vũ là lớp trưởng kiêm lớp phó học tập, năm nay 20 tuổi, cao từ 1m6 đến 1m7, dáng người cao ráo, sáng sủa, thon thả, vô cùng gợi cảm. Vòng một của nàng rất lớn, dường như quần áo trên người không thể che hết được, đường cong cơ thể ẩn hiện bên trong, thoạt nhìn cực kỳ hấp dẫn. Hơn nữa, gương mặt nàng xinh đẹp đến mức siêu sao gặp nàng cũng phải khiêm nhường. Vừa vào đại học, nàng đã được bầu là hoa khôi giảng đường.
- Tần Thiên, sao cậu không tập trung vẽ tranh?
Hàn Thi Vũ không có ý trả lời Tần Thiên, mà ngẩng đầu hỏi lại hắn. Tần Thiên vốn là một trong những người có triển vọng trong lớp. Hàn Thi Vũ đáng lẽ sẽ không phản ứng gì, nhưng với tư cách lớp trưởng kiêm lớp phó, nàng phải có trách nhiệm quan tâm đến việc học hành thi cử của các bạn. Hơn nữa, Hàn Thi Vũ cảm thấy Tần Thiên không giống những người khác, luôn tạo cho nàng một cảm giác kỳ lạ. Điều này khiến nàng băn khoăn: một thiếu niên hơn 20 tuổi tại sao lại có khí chất như vậy? Nàng rất tò mò, muốn khám phá bí mật này.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ, cười cười, gãi đầu đáp:
- Đầu óc tôi có chút ngu ngốc, nên không thể hoàn thành bức tranh này.
- Nói bậy! Cậu chỉ giỏi ngụy biện thôi. Rõ ràng cậu không muốn học. Cậu là người giỏi nhất trong kỳ thi vừa qua mà, tại sao lại thành ra thế này?
Hàn Thi Vũ có chút tức giận, hơi bĩu môi, nhưng trông lại rất đáng yêu.
- Chứ tôi có biết gì đâu, chắc chỉ là may mắn thôi.
Tần Thiên cười nói.
- Hừ! Ai mà tin chứ? May mắn mà bài thi đoạt giải thưởng sao!
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hừ nhẹ một tiếng.
- Hì hì, đúng là may mắn mà thôi.
Tần Thiên cười ngượng nghịu đáp.
- Tần Thiên, tôi… tôi nghe nói nhà cậu có chuyện phải không? Có phải vì thế mà cậu mới sa sút như thế này?
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên cẩn thận hỏi. Nàng từng nghe chủ nhiệm nói qua, hình như là trong nhà Tần Thiên đang có chuyện lớn, nên Tần Thiên mới trở nên sa sút như vậy, suốt ngày trốn học, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau. Nhưng cụ thể trong nhà Tần Thiên xảy ra chuyện gì, thì không ai biết rõ.
Tần Thiên cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của Hàn Thi Vũ, sắc mặt hắn thay đổi. Vẻ mặt tươi cười hoàn toàn biến mất, trong đầu thoáng chốc hiện lên những chuyện cũ.
Tần Thiên vốn là con của trùm xã hội đen Tần Chấn Long. Một năm trước, Tần Chấn Long bị chính huynh đệ của mình bán đứng, rơi vào tay hai đại bang phái. Cuối cùng, hai vợ chồng ông đều bị giết hại, thân thể không toàn vẹn. Trong thời gian đó, toàn bộ những người có quan hệ với Tần gia đều bị giết sạch. Cũng may, Tần Thiên lúc ấy đang đi Quảng Châu học đạo. Hơn nữa, Quảng Châu lại ở phương Nam, cách đó mấy nghìn kilomet, những kẻ đó không thể tìm thấy Tần Thiên, nhờ vậy hắn mới may mắn thoát khỏi họa sát thân.
- Lớp trưởng, quét rác đi!
Bình tĩnh trở lại, Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ thản nhiên nói, không hề để tâm đến những lời nàng vừa nói.
Hàn Thi Vũ thấy thái độ của Tần Thiên như vậy, cảm thấy mình đã đoán đúng. Nhất định là vì biến cố trong gia đình nên Tần Thiên mới sa sút như thế. Lập tức, nàng không kiềm được lòng hiếu kỳ. Từ xưa đến nay, khi nam nữ ở gần nhau thì luôn có chuyện xảy ra. Hàn Thi Vũ lúc này rất muốn biết trong nhà Tần Thiên đã xảy ra chuyện gì. Với bộ dạng hiện tại của Tần Thiên, hắn tuyệt đối sẽ không nói cho nàng biết, đành phải nghĩ cách khác vậy.
- Xin lỗi, Tần Thiên.
Hàn Thi Vũ xin lỗi Tần Thiên, rồi nàng nói tiếp:
- Tôi mặc kệ trong nhà cậu xảy ra chuyện gì, nhưng bất luận có chuyện gì đi nữa, cậu cũng phải cố gắng học hành cho tốt.
Hàn Thi Vũ bước tới, lớn tiếng nói với Tần Thiên.
- Cậu có thể quản được tôi sao!
Tần Thiên ngẩng đầu nhìn Hàn Thi Vũ, gương mặt không chút thay đổi, nói.
- Đúng vậy, tôi sẽ quản cậu. Tôi là ủy viên học tập, lại còn là lớp trưởng, cậu học không tốt thì tôi có trách nhiệm. Cho nên, từ hôm nay, tôi sẽ giám sát việc học của cậu. Không được trốn học, đánh nhau hay hút thuốc!
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên, lớn tiếng nói.
Tần Thiên thấy bộ dạng của Hàn Thi Vũ, cảm thấy nàng rất đáng yêu. Hắn nhịn không nổi, muốn trêu đùa hoa khôi giảng đường này một chút, liền cười tà tà nói:
- Lớp trưởng đại nhân, cậu thật sự muốn xen vào chuyện của tôi sao? Sẽ phải trả giá đắt đấy!
- Không sai, tôi muốn quản cậu. Mặc kệ, dù thế nào tôi cũng không sợ!
Hàn Thi Vũ không chút do dự đáp.
- Tốt... Lớp trưởng đại nhân, nếu cậu làm bạn gái tôi, tôi nhất định sẽ học tập thật tốt. Không biết cậu có chịu đáp ứng không?
Tần Thiên trêu đùa nhìn Hàn Thi Vũ. Trong phút chốc, khuôn mặt nàng đỏ bừng.
- Cậu... cậu đúng là đồ lưu manh! Tôi không cần!
Hàn Thi Vũ yêu kiều nói. Gương mặt nàng hồng hồng nhìn thật đáng yêu, khiến người ta không kìm được mà muốn thơm má một cái.
- Không muốn à? Vậy sao cậu có thể quản tôi, lớp trưởng đại nhân...
Tần Thiên tiến đến chỗ Hàn Thi Vũ, khoảng cách giữa hai người chỉ còn 10 centimet. Họ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Từ trên người Hàn Thi Vũ tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, thật dễ chịu, khiến Tần Thiên có chút say mê. Hàn Thi Vũ cũng cảm thấy ngượng ngùng, nàng chưa từng đứng sát người con trai nào như thế. Hơi thở đàn ông trên người Tần Thiên làm nàng càng thêm bối rối, khuôn mặt càng lúc càng đỏ.
- Cậu định làm gì, Tần Thiên!
Hàn Thi Vũ vội vàng lùi về phía sau, bối rối nói. Nàng tránh cánh tay của Tần Thiên, tỏ vẻ sợ sệt. Bộ ngực mê người của nàng càng thêm nổi bật.
- Tôi có làm gì đâu, lớp trưởng đại nhân. Sao mặt cậu hồng vậy? Có phải thích tôi rồi hay không?
Tần Thiên tiếp tục trêu chọc. Nhìn Hàn Thi Vũ đỏ mặt, trong lòng hắn càng muốn đùa giỡn thêm một chút.
- Ai... ai thích tên lưu manh nhà cậu!
Hàn Thi Vũ vội vàng nói, khuôn mặt nàng còn đỏ hơn cả trái gấc. Tần Thiên thấy vậy, sợ nếu tiếp tục trêu nữa nàng sẽ khóc, nên đành ngừng lại.
- Tốt lắm... Lớp trưởng đại nhân, không trêu cậu nữa. Cậu không được quản tôi đâu đấy.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ cười cười, lập tức ngừng lại. Hàn Thi Vũ thấy Tần Thiên đắc ý như vậy, trong lòng liền cảm thấy khó chịu.
- Ai nói tôi không thể quản? Tôi muốn xen vào đấy! Không phải chỉ là bạn gái giả của cậu thôi sao? Tôi thấy cũng được!
Hàn Thi Vũ cắn chặt răng nói. Bằng bất cứ giá nào nàng cũng phải biết chuyện của Tần Thiên. Mặc kệ, cứ vờ làm bạn gái hắn thôi, đến lúc đó không cho Tần Thiên chiếm tiện nghi là được.
- Ha ha, cậu sẽ không đổi ý đấy chứ?
Tần Thiên kinh ngạc nhìn Hàn Thi Vũ, nói. Hắn không ngờ nàng lại đồng ý, không biết cô gái này có ý đồ gì không đây.
- Đương nhiên là thật rồi. Nhưng với điều kiện cậu phải học thật giỏi, trong cuộc thi phải lọt vào top 3 người đứng đầu. Như vậy tôi mới đáp ứng yêu cầu của cậu. Vì vậy, trước đó cậu không được phép đùa giỡn với tôi, phải học tốt, nghe lời tôi. Ngoài ra, không được cho ai biết chuyện này, nếu không thì đừng mơ tưởng gì hết!
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nghiêm túc nói.
"Được rồi, nếu lớp trưởng đại nhân đã đáp ứng, tôi đành phải cố sức học tập mà thôi. Cùng lắm thì cứ để lớp trưởng đại nhân tiến hành dạy bảo vậy."
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, trong lòng thầm nghĩ: Dù sao trường học cũng khá nhàm chán, có người đẹp để đùa giỡn thì ủy khuất một chút cũng không sao.
- Cậu phải chăm chỉ học tập, tự nhiên tôi sẽ đối xử tốt với cậu. Bắt đầu từ ngày mai, không được trốn học đâu đấy, nếu không tôi sẽ đánh cậu.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên, quơ quơ đôi bàn tay tỏ vẻ uy hiếp, nói. Nàng giả bộ hung ác nhưng kỳ thực cực kỳ đáng yêu.
Rất nhanh, hai người dọn dẹp xong phòng học, khóa cửa cẩn thận rồi đi ra phía cổng trường.
- Tần Thiên, ngày mai cậu nhớ đến sớm một chút, không được đi muộn đâu đấy.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói.
- Được thôi, từ ngày mai, tôi đã là người của cậu, không cần phải nhắc. Đúng rồi, lớp trưởng đại nhân, mùi trên người cậu thơm quá.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ vẻ trêu chọc, nói xong liền chạy rất nhanh.
- Lưu manh... đồ lưu manh, đại lưu manh!
Hàn Thi Vũ lại đỏ mặt, nổi giận nói. Nàng nắm chặt tay áo Tần Thiên, muốn đánh hắn, nhưng Tần Thiên đã sớm chạy xa. Nàng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn Tần Thiên chạy mất.
Thoát khỏi Hàn Thi Vũ, Tần Thiên đi chậm rãi về nhà. Nhà Tần Thiên cách trường khoảng 1 cây số. Xe công cộng lúc nãy cũng có đi ngang qua đây, nhưng Tần Thiên cũng không muốn đi nhờ về nhà. Hắn vừa thong thả hút thuốc vừa chậm rãi bước đi.
- Đại ca, là hắn.
Bên đường, một nhóm lưu manh chỉ trỏ Tần Thiên. Người đàn ông đầu trọc với cơ thể đầy hình xăm, tay cầm tấm ảnh, hướng về phía Tần Thiên. Phía sau hắn có 7, 8 tên côn đồ đi theo.
- Nhóc con, đứng lại!
Tên đầu trọc chặn đường Tần Thiên nói. Tần Thiên ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt cùng 7, 8 tên lưu manh theo sau, không khỏi nhíu mày.
- Có vấn đề gì?
Tần Thiên thản nhiên nhìn tên cầm đầu, nói, không hề có chút sợ hãi nào.
- Mày là Tần Thiên đúng không!
Tên đầu trọc nhìn Tần Thiên, hỏi.
- Đúng thì làm sao!
Tần Thiên thản nhiên đáp.
- Các anh em, đánh nó! Không chết là được!
Tên đầu trọc liền lập tức hướng về phía đám đàn em, nháy mắt ra hiệu. Một tên rất nhanh lao tới đấm Tần Thiên.
Tần Thiên không kịp đề phòng, trong nháy mắt liền xoay người tung một cước. Tên lưu manh đành phải lui về phía sau. Đúng là Tần Thiên không phải học sinh bình thường mà rất giỏi đánh nhau, nên hắn kịp thời phản ứng, né ngay đòn hiểm của kẻ địch, tung quyền đấm vỡ mũi tên lưu manh. Ngay sau đó, Tần Thiên quay mình tung cước, đánh tên côn đồ đang lao tới.
- Mẹ kiếp, còn dám phản kháng? Tao giết chết mày!
Tên đầu trọc nhìn huynh đệ mình bị đánh, lập tức nhặt lấy viên gạch. Hắn thừa cơ Tần Thiên đang đánh nhau với mấy tên đàn em, đánh lén từ phía sau. Tần Thiên cảm thấy đau đầu, choáng váng, tay chân mềm nhũn ra. Cả đám người lao vào đấm đá, hắn bị đánh thậm tệ. Tần Thiên nằm bất động, đám lưu manh mới dừng tay.
- Hừ! Nhóc con, đừng trách tao. Tao cũng vì miếng cơm manh áo mà thôi. Có người đưa tiền để tao đánh mày. Nói cho mày biết, Hàn Thi Vũ không phải loại người tầm thường như mày có thể động vào đâu. Nếu không, mày sẽ hối hận không kịp đâu con!
Tên đầu trọc nhìn Tần Thiên nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói. Nói xong, hắn dẫn đám đàn em rời đi.
Tần Thiên nghe xong lời tên đầu trọc, liền nghĩ ngay đến những kẻ theo đuổi Hàn Thi Vũ. Chắc chắn bọn chúng đã thuê người đánh mình. Chẳng hiểu sao tự nhiên lại bị đánh. Mấy ngày trước, hắn và Hàn Thi Vũ đi cạnh nhau, Tần Thiên luôn bị những cuộc điện thoại đe dọa, yêu cầu hắn tránh xa Hàn Thi Vũ. Tần Thiên cũng không thèm để ý, kết quả là hôm nay bị ăn đòn.
- Bọn chó con, nếu để tao biết thằng nào là kẻ chủ mưu chuyện này, tao sẽ giết cả nhà nó.
Tần Thiên nắm chặt tay, thầm nghĩ.