100. Chương 100: Triệu tập đồng bọn

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 100: Triệu tập đồng bọn

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Hừ! Không có chứng cứ thì chính là cô làm.
Cô gái đó nhìn Tiểu Nhã giận dữ nói.
- Ta... Ta không có.
Triệu Tiểu Nhã gấp gáp nói.
- Hừ! Chính là ngươi làm hại ta suýt chút nữa bị đuổi học. Hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ cô một trận.
Ả ta nhìn Triệu Tiểu Nhã giận dữ nói, mạnh mẽ vung tay tát thẳng vào Triệu Tiểu Nhã.
- Khốn kiếp! Dám trước mặt ta mà đánh nữ nhân của ta, ngươi chán sống rồi sao!
Tần Thiên lập tức nổi giận, khẽ vươn tay nắm chặt lấy tay ả ta.
- Làm gì vậy, khốn kiếp, lại dám ngăn cản ta! A Phi, đánh hắn cho ta! Ả ta quay về phía tên gầy gào lên.
- Mẹ kiếp, lão tử đánh chết mày!
Tên gầy lao về phía Tần Thiên giận dữ nói, đá mạnh vào hạ bộ Tần Thiên.
- Cút! Tần Thiên lạnh lùng quát, kéo thẳng ả ta tới che trước mặt mình. Thế là cú đá của tên gầy nhắm thẳng vào bụng ả ta khiến ả mặt mày tái nhợt, lập tức kêu la thảm thiết. Tần Thiên nhân tiện đẩy ả ta về phía trước, khiến ả lao thẳng vào tên gầy, làm cả hai ngã đè lên nhau trên mặt đất.
- A! Khốn kiếp, dám đánh tao, tao muốn giết mày!
Ả ta gào lớn, nhịn đau bò dậy, vung tay đánh về phía Tần Thiên.
- Bốp!
- A!
Trong nháy mắt, ả ta ngã thẳng xuống đất, trên mặt in hằn một bàn tay đỏ lựng, bụm mặt kêu lên đau đớn. Vốn dĩ ả định tát Tần Thiên, nhưng cuối cùng lại bị Triệu Tiểu Nhã hung hăng tặng cho một cái tát.
- Hừ! Ta đã nói không phải ta làm, cô còn dám quấy rầy ta nữa, ta sẽ đánh chết cô!
Triệu Tiểu Nhã nhìn ả ta đang nằm trên mặt đất giận dữ nói, dáng vẻ cực kỳ bưu hãn. Đúng lúc này, nhân viên quản lý nhà hàng cũng đi ra, dẫn theo hai tên bảo vệ cường tráng.
- Thực xin lỗi, làm phiền mọi người không nên gây lộn trước cửa nhà hàng, làm ảnh hưởng tới các khách hàng khác. Xin cảm ơn.
Người quản lý lễ độ nói, nhưng hai bảo vệ sau lưng hắn thì không có vẻ lịch sự như vậy.
- Ồ, chúng ta tới ăn cơm, hai người kia là tự mình vấp ngã, không liên quan tới chúng ta. Chúng ta có ba người, làm phiền sắp xếp cho chúng ta một chỗ.
Tần Thiên khẽ mỉm cười, nhìn người phục vụ lễ phép nói.
- Được, mời ba vị theo tôi.
Người phục vụ nở nụ cười nói, mời ba người Tần Thiên vào trong.
- Triệu Tiểu Nhã, ngươi muốn chết!
Ả ta giận dữ nói, định xông lên nhưng liền bị hai bảo vệ mời ra ngoài.
Ba người Tần Thiên dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ đi đến chỗ ngồi, ngồi xuống, chọn mấy món ăn đặc sản của nhà hàng cùng một chút đồ uống. Triệu Tiểu Nhã vẫn còn đang khó chịu, vẻ mặt đầy tức giận.
- Tiểu Nhã, nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tần Thiên nhìn Tiểu Nhã hỏi, Sở Tương Tương cũng tò mò nhìn nàng.
- Hừ! Con nhỏ chết tiệt kia tuần trước hút thuốc bị giáo viên bắt được, cũng không biết là ai đã tố cáo. Sau này lại có mấy cô gái không thích em liền cố ý hãm hại em, nói là em đã báo cho giáo viên. Kết quả là ả ta vẫn luôn muốn tìm em báo thù, nhưng em đều thoát được, cũng không ngờ hôm nay lại gặp được ả ta ở đây.
Triệu Tiểu Nhã tức giận nói.
- Ồ, hóa ra là thế. Không có chuyện gì cả, để anh giúp em giải quyết. Em đừng tức giận nữa, cười lên nào!
Tần Thiên nâng khuôn mặt Tiểu Nhã lên, nhẹ nhàng vuốt một cái trên mũi nàng, khiến Triệu Tiểu Nhã ngay lập tức mặt mày rạng rỡ.
- Đây, Tiểu Nhã, uống chút nước hạ hỏa nào.
Sở Tương Tương nhìn Triệu Tiểu Nhã nói, đưa cho nàng một cốc nước trái cây. Triệu Tiểu Nhã cảm ơn Sở Tương Tương, cầm lấy cốc nước uống một hơi cạn sạch, vẻ tức giận trên mặt cũng tiêu tan phân nửa.
- Rất nhanh, nhân viên phục vụ đã mang lên đồ ăn. Cả ba người Tần Thiên đều đã đói bụng liền cầm đũa lên bắt đầu ăn.
- Đúng rồi, Tần Thiên, ăn xong chúng ta đi đâu chơi tiếp nhé? Em nghe nói ở ngoại thành có chùa Linh Sơn rất đẹp, ở đó phong cảnh và môi trường đều rất tốt, hay là chúng ta đến đó xem một chút nhé? Sở Tương Tương vừa ăn vừa nhìn Tần Thiên nói.
- A! Em cũng muốn đi, em còn chưa từng đến đó. Nghe nói ở đó còn có nhà sư nữa, em chưa từng nhìn thấy nhà sư, thật đó!
Tần Thiên cùng Sở Tương Tương thiếu chút nữa ngất xỉu, lại có người đi thăm chùa là để nhìn nhà sư, đúng là hiếm thấy thật.
- Vậy cũng tốt, ăn xong chúng ta sẽ đi, dù sao anh cũng chưa đến đó.
Tần Thiên nói, hai nàng cùng gật đầu, sau đó lại tiếp tục ăn.
Ăn cơm xong, ba người nghỉ ngơi một lát, liền rời khỏi nhà hàng, chuẩn bị đến Linh Sơn.
Không ngờ, ba người Tần Thiên vừa mới rời khỏi nhà hàng một đoạn đã bị hơn mười tên lưu manh chặn lại. Nhìn kỹ lại, chính là ả ta cùng tên bạn trai gầy đét của ả ta, dẫn theo hơn mười tên học sinh đầu trâu mặt ngựa chắn trước mặt ba người Tần Thiên.
- Hừ! Triệu Tiểu Nhã, các ngươi cuối cùng cũng ra ngoài rồi sao, làm chúng ta đợi thật lâu đó.
Ả ta nhìn Triệu Tiểu Nhã lạnh lùng nói.
- Ngươi muốn làm gì?
Triệu Tiểu Nhã nhìn ả ta dẫn theo nhiều người như vậy lập tức trở nên căng thẳng.
- Hừ! Làm gì ư? Ngươi, còn có tên khốn kiếp kia, lúc nãy dám đánh ta, giờ còn muốn bỏ đi sao? Tất cả cùng lên cho ta, đánh cho bọn chúng một trận!
Ả ta nhìn đám người phía sau nói, lập tức đám người này liền vây lấy ba người Tần Thiên. Triệu Tiểu Nhã thấy thế liền hoảng sợ.
- Không có chuyện gì, Tiểu Nhã, chúng ta lùi lại phía sau, để Tần Thiên dạy dỗ bọn chúng.
Sở Tương Tương quay về phía Triệu Tiểu Nhã nói, đồng thời kéo nàng lùi lại phía sau, cách Tần Thiên không xa.
- Bọn mày còn nhớ mình là học sinh không hả? Sao không đi học đi, mà dám chạy đến đây đánh nhau? Mau cút đi cho tao, tao không muốn đánh bọn mày.
Tần Thiên nhìn đám học sinh nói, mấy tên này hắn không thèm để vào mắt.
- Hừ! Ngu ngốc, ở trước mặt bọn tao mà còn dám kiêu ngạo ư? Đánh hắn!
Tên bạn trai của ả ta gào lớn, lập tức đánh về phía Tần Thiên. Mấy tên khác thấy vậy cũng đồng loạt lao đến.
- Khốn kiếp, muốn chết hả? Tần Thiên nói, lập tức nhấc chân không thèm nhìn, tung một cú đá thẳng vào người tên gầy làm hắn ngã lăn trên mặt đất.
Những tên khác đang định xông lên nhất thời sợ hết hồn. Nhìn Tần Thiên có thể nhẹ nhàng đá bay một người, xem ra cũng không dễ đối phó.
- Bọn mày còn muốn đánh nữa không, hay là cút đi? Đánh với bọn mày chỉ tổ lãng phí thời gian của tao. Còn ả ta kia, tao cũng không thèm so đo với mày, bảo bọn chúng cút đi.
Tần Thiên nhìn ả ta nói.