Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 11: Tiếng súng kinh hoàng
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Có chứ, nghiêm trọng lắm. Em đá nó sưng vù lên rồi.
Tần Thiên ôm chặt hạ bộ, nét mặt nhăn nhó nhìn Hàn Thi Vũ nói.
- Vậy phải làm sao bây giờ, có cần gọi thầy thuốc không?
Hàn Thi Vũ thấy thế, lập tức lo lắng.
- Không cần đâu, em chỉ cần sờ một chút là ổn, nó cũng không sưng to lắm.
Tần Thiên nghiêm túc nhìn Hàn Thi Vũ nói. Sau đó, hắn từ từ buông tay ra, 'tiểu Tần Thiên' đã nhô lên rất cao.
- A… Tần Thiên, anh là đồ lưu manh, anh lừa em!
Hàn Thi Vũ thấy 'túp lều' kia, nhất thời tức giận hét lớn. Mặc dù nàng chưa từng nhìn thấy vật đó của đàn ông, nhưng qua sách vở, nàng biết nó tuyệt đối không phải do bị đá trúng, mà là phản ứng sinh lý.
- Thi Vũ, anh nào có nói dối, tất cả đều là sự thật mà.
Tần Thiên trưng ra vẻ mặt đáng thương nhìn Hàn Thi Vũ nói.
- Hừ, anh đừng hòng lừa em. Anh chính là tên đại sắc lang. Nếu anh còn như thế nữa, em sẽ không thèm nói chuyện với anh đâu.
Hàn Thi Vũ đỏ mặt tức giận nhìn Tần Thiên nói.
"Mẹ kiếp. Cô nàng này cũng biết sao, chẳng lẽ cô ta xem cả Nhục Bồ Đoàn à?"
Tần Thiên thầm nghĩ, hắn vốn cho rằng Hàn Thi Vũ là một nữ sinh ngoan hiền, chẳng biết gì nhiều về chuyện trai gái. Hắn đã từng lừa gạt không biết bao nhiêu nữ sinh ngây thơ, mà mấy cô nàng đó đều ngu ngơ chẳng biết gì. Hắn không ngờ rằng Hàn Thi Vũ thoạt nhìn có vẻ ngô nghê như vậy lại biết, điều này khiến hắn thật mất mặt.
- Khụ khụ… Chuyện này… Thi Vũ à, thật ra là, anh chỉ muốn đùa em một chút thôi mà.
Tần Thiên thấy trò đùa của mình bị phát giác, lúng túng đứng dậy từ dưới đất.
- Hừ, đồ lưu manh.
Hàn Thi Vũ quay lưng đi, không thèm để ý đến Tần Thiên.
- Thi Vũ à, lần sau anh không dám như thế nữa đâu, em bỏ qua cho anh nhé.
- Hừ.
Hàn Thi Vũ vẫn không để ý đến Tần Thiên.
- Anh thật sự không dám nữa đâu, em tha thứ cho anh đi.
Tần Thiên tiếp tục lải nhải.
- Hừ.
Hàn Thi Vũ cũng chỉ trả lời hắn bằng tiếng 'hừ' quen thuộc.
- Được rồi. Em nói đi. Rốt cuộc phải thế nào em mới chịu tha thứ cho anh?
Tần Thiên với vẻ mặt cầu khẩn nói với Hàn Thi Vũ. Hàn Thi Vũ nhìn bộ dạng của hắn như vậy, trong lòng thầm đắc ý.
- Muốn em bỏ qua cho anh rất đơn giản, anh hãy trả lời câu hỏi lần trước em đã hỏi anh. Trong nhà anh có phải đã xảy ra chuyện gì không? Vì vậy anh mới trở thành bộ dạng thế này?
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói.
Tần Thiên vừa nghe, sắc mặt lập tức trầm xuống, vẻ mặt không còn chút biểu cảm nào. Chuyện của cha mẹ Tần Thiên, hắn không muốn cho người khác biết. Cho dù là bạn thân nhất, Phong Tử, hắn cũng không tiết lộ một lời.
- Thật xin lỗi, không thể trả lời.
Tần Thiên lạnh lùng nói. Dứt lời, hắn liền quay người bỏ đi.
- Này! Tần Thiên, không được đi!
Hàn Thi Vũ vội vàng đuổi theo, dang hai tay ra chắn trước mặt Tần Thiên. Tần Thiên liếc nhìn nàng một cái, trực tiếp lách qua. Hàn Thi Vũ thấy vậy, vội vàng nắm lấy áo Tần Thiên, không để hắn đi.
- Là anh tự nói miệng cho em hỏi mà. Hơn nữa, nếu có chuyện phiền phức, anh đừng giữ trong lòng. Thà anh nói ra, như vậy sẽ sảng khoái hơn nhiều.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói.
- Anh đã nói rồi, không thể trả lời.
Tần Thiên lạnh lùng nói, hắn gạt tay Hàn Thi Vũ ra rồi bước thẳng về phía trước. Hàn Thi Vũ đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt tủi thân nhìn Tần Thiên, nước mắt bắt đầu chảy.
"Tên vô lại, tại sao lại trách mình? Tại sao lại đối xử với mình như thế?"
Hàn Thi Vũ thầm nghĩ trong lòng, nàng rất bực mình, nước mắt không ngừng rơi. Sau đó nàng vội gạt nước mắt, đuổi theo Tần Thiên.
Hai người một trước một sau đi tới căng tin của trường. Ba người Phạm Kiếm đã gọi rất nhiều đồ ăn. Thấy Tần Thiên và Hàn Thi Vũ đến, lập tức hỏi hai người xem muốn ăn gì.
Tần Thiên gượng cười, liền ngồi xuống không nói gì. Hàn Thi Vũ cũng vậy, khiến Phạm Kiến cùng hai nữ sinh cảm thấy có chút không bình thường. Tại sao lúc hai người từ nhà vệ sinh ra lại giống như người xa lạ? Chẳng lẽ giữa hai người xảy ra chuyện gì sao?
Phạm Kiến nhìn hai người, muốn hỏi một câu nhưng không biết mở lời thế nào, đành phải nói vài câu khôi hài để thay đổi không khí. Đáng tiếc, Tần Thiên và Hàn Thi Vũ không nói câu nào, khiến không khí xung quanh vô cùng gượng gạo.
- Mọi người cứ ăn đi, tôi về trước đây.
Tần Thiên nhìn mọi người nói một câu. Cũng không đợi mọi người đáp lời, hắn trực tiếp đứng dậy rời đi, hướng ra phía bên ngoài.
- Mình cũng hơi không thoải mái, mình đi trước đây.
Hàn Thi Vũ nói với ba người Phạm Kiến, lấy 300 đồng đặt lên bàn rồi đứng dậy bước đi.
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
Phạm Kiến nhìn hai cô gái hỏi, cả hai lắc đầu tỏ vẻ không biết.
……………
Tần Thiên từ căng tin đi ra, trực tiếp rời khỏi trường. Trong lòng hắn luôn ghi nhớ mối thù của cha mẹ, mối thù này nhất định phải báo. Vì thế lúc rời đi, Tần Thiên liền tìm Phong Tử, bàn bạc một chút về bang phái.
Hiện tại Thiên Bang chỉ là một cái tên, với hai người bọn họ thì tuyệt đối không thể làm gì được. Hai người phải nghĩ cách tìm thêm vài tiểu đệ, mở rộng thế lực, từ từ phát triển lớn mạnh. Vì vậy hắn phải gặp Phong Tử để bàn bạc một chút.
- Này, Phong Tử, mày đang ở đâu… Tốt, tao lập tức tới đó.
Tần Thiên gọi điện thoại, sau đó vẫy một chiếc taxi, đi về phía chỗ Phong Tử.
Ở phía sau cách Tần Thiên không xa, Hàn Thi Vũ cũng đi theo hắn. Nàng nhìn hắn không quay đầu lại bỏ đi, trong lòng có chút mất mát, muốn cầm điện thoại gọi cho hắn. Do dự thật lâu, cuối cùng nàng cũng không gọi.
……………………
Còn Tần Thiên, khi ngồi taxi được nửa đường, xe đột nhiên dừng lại. Phía trước bị tắc đường, tất cả xe lớn nhỏ đều bị kẹt lại, hoàn toàn không thể đi qua.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Tần Thiên nhíu mày nhìn từng dòng xe.
- Phía trước xảy ra một vụ tai nạn. Một chiếc xe tải đâm phải một chiếc xe thể thao, khiến giao thông bị tắc nghẽn. E rằng phải nửa ngày mới thông đường được…
Tài xế nói.
Tần Thiên nghe vậy, liền lấy 50 đồng đưa cho tài xế, sau đó xuống xe rời đi. Hắn không thể ngồi đây đợi đến vài giờ được, thà đi bộ luồn lách còn nhanh hơn nhiều. Dù sao đi bộ vẫn là biện pháp tốt nhất khi bị tắc đường.
- Rầm.
Khi Tần Thiên vừa bước xuống xe, một tiếng nổ lớn cách đó không xa truyền đến. Một chiếc Lamborghini đang chạy nhanh bỗng nhiên nổ lốp, khiến Tần Thiên giật mình kêu khẽ, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Cùng lúc đó, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn về phía chiếc xe. Một cô gái mặc áo phông màu đỏ khó khăn lắm mới bước xuống xe, nhanh chóng lao về phía Tần Thiên.
Ngay lúc này, lại một tiếng nổ vang lên. Dưới nền đường phía sau cô gái mặc áo đỏ liên tục bị đạn găm. Cô gái bỗng nhiên ngã xuống đất, sau đó vội vàng đứng dậy chạy nhanh về phía Tần Thiên.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao chỗ này lại có tiếng súng?
Trong lòng Tần Thiên cả kinh. Đạn đang cày xới mặt đường. Theo bản năng, Tần Thiên không chút nghĩ ngợi vội vã tìm một quảng trường rộng lớn để chạy trốn, tránh bị trúng đạn vào đầu.
Mà cô gái mặc áo đỏ cũng nhanh chóng lao về phía Tần Thiên. Sau một tiếng súng vang lên, cô gái lập tức ngã xuống đất, kêu thảm thiết một tiếng, máu tươi bắn tung tóe. Viên đạn xuyên qua chân nàng, găm sâu vào lòng đường. Cô gái ngã trên mặt đất đau đớn kêu la, chỉ cách Tần Thiên 4, 5m. Bàn tay nàng đưa về phía Tần Thiên, trong mắt tràn đầy ánh mắt cầu xin.
Tần Thiên nhìn cô gái, trong đầu suy nghĩ có nên cứu cô ta hay không? Nếu cứu nàng, chẳng may mình lại trúng đạn thì sao? Nhìn viên đạn vừa xuyên qua chân nàng còn găm sâu xuống đường như vậy, nếu nó xuyên qua đầu mình thì chắc chắn sẽ thành một lỗ thủng xuyên thấu. Nếu chẳng may mình chết, làm sao có thể báo được mối thù lớn của cha mẹ mình chứ.