Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 18: Sự hấp dẫn của thục nữ
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rất nhanh, Tần Thiên đã được đưa về đến tiểu khu của mình. Tần Thiên sợ chiếc xe quân sự quá nổi bật sẽ gây chú ý nên đã bảo tài xế dừng ở cổng tiểu khu, cảm ơn bác tài xong liền đi vào bên trong.
Rời khỏi quân khu, Tần Thiên cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi. Tư lệnh quân khu nợ hắn một ân tình khiến hắn cảm thấy chuyện báo thù cho cha mẹ có thêm phần hy vọng. Chẳng bao lâu nữa, hắn có thể tự tay đâm kẻ thù. Điều Tần Thiên thiếu lúc này chỉ là thế lực. Đêm nay, hắn định tìm Phong Tử bàn bạc kỹ lưỡng rồi chuẩn bị hành động.
Nghĩ đến đây thì Tần Thiên đã về tới nhà mình. Đột nhiên, hai mắt hắn sáng rực, một bóng dáng mềm mại xuất hiện trước mặt. Nhìn kỹ, hắn nhận ra dì Triệu đang xách một chiếc rương đồ nặng nhọc đi lên lầu.
Dì Triệu là hàng xóm của Tần Thiên, tên là Triệu Nhã Chi, là một góa phụ, có một cô con gái đang học cấp ba. Dì mở một cửa hàng tạp hóa ở tiểu khu.
Triệu Nhã Chi tuy đã hơn ba mươi nhưng dung mạo không hề có dấu hiệu của thời gian, vẫn vô cùng xinh đẹp, một ánh mắt cũng đủ làm người khác xao xuyến. Hơn nữa, vóc dáng giữ gìn cực kỳ tốt, đường cong quyến rũ, làn da trắng ngần, khuôn mặt xinh đẹp, vòng một căng đầy như thiếu nữ, đặc biệt là vòng ba căng tròn, càng thêm hấp dẫn hơn cả thiếu nữ. Kết hợp với hương vị của người phụ nữ trưởng thành đặc biệt toát ra từ dì Triệu càng khiến nhiều người say mê, muốn biến dì thành của riêng mình, nhưng Triệu Nhã Chi vẫn chưa ưng thuận ai.
Tần Thiên thấy Triệu Nhã Chi vất vả liền bước nhanh tới.
- Triệu di, để cháu giúp người.
Triệu Nhã Chi nghe có người gọi liền ngoảnh lại, thấy là Tần Thiên liền nở một nụ cười mê hoặc.
- Ồ, tiểu Thiên à, vậy thì làm phiền cháu quá!
Triệu Nhã Chi mỉm cười nói, rồi đưa chiếc thùng cho Tần Thiên. Tần Thiên lập tức giang tay đón lấy, một tay đặt phía trên, một tay vòng qua eo thon của Triệu Nhã Chi để ôm chiếc thùng.
Nhưng không ngờ tốc độ Tần Thiên quá nhanh, mu bàn tay phải của hắn vô tình chạm vào một nơi mềm mại, vô cùng êm ái, căng tròn và ấm nóng. Không cần nhìn, Tần Thiên cũng biết tay mình vừa chạm vào ngực Triệu Nhã Chi.
Triệu Nhã Chi không ngờ tay Tần Thiên sẽ chạm vào nơi đó của mình. Kể từ mười năm trước khi chồng mất, chỗ đó chưa từng có đàn ông chạm vào. Vừa rồi bị Tần Thiên động tới, theo bản năng thân thể Triệu Nhã Chi rung lên, trong miệng phát ra tiếng rên khẽ. Một mùi hương mê hoặc phả vào mặt Tần Thiên khiến tim hắn đập loạn xạ, chân đứng không vững, nhất thời quên không rụt tay khỏi ngực nàng. Hai mắt hắn vẫn dán chặt vào khe ngực mê hồn kia.
Hôm nay, Triệu Nhã Chi mặc đồ công sở, một chiếc áo sơ mi màu xanh lam. Không biết vì chiếc áo quá chật hay vòng một của Triệu Nhã Chi quá lớn, chiếc áo công sở trông vô cùng chật chội, cúc áo đã cài đến mức tối đa. Không ngờ vừa chạm vào liền xảy ra sự cố, 'tách' một tiếng, chiếc cúc áo bật tung, vạt áo mở ra, vòng một của Triệu Nhã Chi như muốn nhảy khỏi áo. Hai khối cầu trắng như tuyết lộ ra một nửa, còn thấp thoáng viền ren đen. Tần Thiên nhìn thấy tất cả, mơ hồ còn thấy được hạt đậu đỏ nổi lên. 'Tiểu đệ' của Tần Thiên lập tức hưng phấn, 'cờ trắng' đã phất.
- A!
Triệu Nhã Chi nhất thời kinh hãi, khuôn mặt đỏ bừng. Nàng muốn lấy tay che đi cảnh xuân nhưng cả hai tay đang ôm chiếc thùng. Đặc biệt là Tần Thiên vẫn dán mắt vào hai khối cầu lớn, trắng muốt, bàn tay trái lại đang áp chặt vào ngực nàng khiến nàng xấu hổ chỉ muốn độn thổ.
- Đồ tiểu vô lại, mau nhắm mắt lại… còn không mau ôm lấy giúp dì!
Triệu Nhã Chi xấu hổ mắng.
- Nha!
Tần Thiên vội lấy lại tinh thần, nhanh tay ôm lấy chiếc thùng nhưng bàn tay vô tình mà như cố ý lại chạm vào vòng một đã lộ ra một nửa khiến Triệu Nhã Chi càng thêm rung động, trong lòng ngứa ngáy, thầm mắng Tần Thiên là đồ tiểu sắc lang rồi vội vàng đưa hai tay khép áo lại.
Nhưng vì cúc áo đã bật, nên dù có kéo lại thì chiếc áo cũng vô ích. Triệu Nhã Chi càng dùng sức kéo càng khiến hai khối cầu bị ép biến dạng. Nhất là chiếc áo vốn mỏng manh, vừa dùng lực kéo, cảnh tượng bên trong càng lộ rõ, thấy rõ đường viền áo ngực, cộng thêm khe sâu trắng nõn nà, khiến một thanh niên chưa biết mùi đời như Tần Thiên chỉ muốn nhào tới đè Triệu Nhã Chi ra.
- Còn nhìn gì nữa, chưa đủ sao, đồ tiểu sắc lang!
Triệu Nhã Chi xấu hổ mắng. Tần Thiên vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Triệu Nhã Chi. Triệu Nhã Chi nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Tần Thiên thì không khỏi bật cười, nhưng vô tình nhìn thấy 'tiểu huynh đệ' của hắn đang ưỡn ngực ngẩng cao đầu thì trong nháy mắt, tâm hồn nàng đại loạn.
Nói về phụ nữ, ba mươi như sói, bốn mươi như hổ. Triệu Nhã Chi đang ở giữa cái tuổi như sói như hổ, nhưng lại không có đàn ông bên cạnh, khiến nàng cô đơn khó chịu, không kìm được chỉ có thể dùng ngón tay tự giải quyết. Hôm nay thấy 'tiểu đệ' của Tần Thiên khí thế hừng hực thì không khỏi suy nghĩ miên man, nhưng nghĩ lại Tần Thiên nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, ý nghĩ vừa nhen nhóm liền tan biến.
- Đi thôi, ngây người ra đó làm gì, mau giúp dì Triệu mang đồ lên đi.
Triệu Nhã Chi hai tay che ngực, liếc nhìn Tần Thiên một cái rồi lập tức xoay người bước lên lầu. Tần Thiên vội vàng đuổi theo, không nhanh không chậm đi sau Triệu Nhã Chi, nhìn vòng ba đầy đặn rung động theo mỗi bước chân khiến Tần Thiên không khỏi nuốt nước bọt, không thể ngăn được những suy nghĩ đen tối về việc làm sao để có thể 'đè' Triệu Nhã Chi ra.
Rất nhanh, hai người đã lên đến nơi. Triệu Nhã Chi lấy chìa khóa mở cửa bước vào, Tần Thiên vội đi theo, tiện tay đóng cửa lại.
- Tiểu Thiên, cháu cứ đặt nó vào góc phòng khách là được. Dì đi thay đồ trước, nếu khát nước thì vào tủ lạnh lấy nhé.
Triệu Nhã Chi chỉ hướng cho Tần Thiên xong liền xoay người vào phòng. Tần Thiên đặt đồ xuống đất, cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, liền chuẩn bị vào tủ lạnh tìm chai nước giải khát. Không ngờ vô tình phát hiện cửa phòng Triệu Nhã Chi không khóa, bèn khẽ mở ra một khe hở nhỏ.
- Chà, đây chẳng phải là cố ý dụ dỗ mình sao?!
Tần Thiên nhìn vào khe hở thầm nghĩ, trong lòng do dự không biết có nên nhìn tiếp hay không. Chợt nghe bên trong truyền đến tiếng cởi y phục sột soạt của Triệu Nhã Chi. Thôi thì kệ, Tần Thiên nhẹ nhàng ngồi xuống, híp mắt nhìn vào trong.
Bên trong, Triệu Nhã Chi quay lưng về phía Tần Thiên, nửa thân trên chỉ mặc độc chiếc áo ngực, lộ ra tấm lưng trắng nõn mịn màng. Trong lúc Triệu Nhã Chi luồn tay ra sau chuẩn bị cởi áo ngực thì bên ngoài, Tần Thiên không nhịn được muốn mở khe cửa rộng ra một chút. Nhưng không ngờ vừa động đến cửa lại phát ra âm thanh. Triệu Nhã Chi ngừng động tác, lập tức nhìn ra ngoài, đúng lúc thấy Tần Thiên đang rình trộm thì ngẩn người, đầu óc trở nên trống rỗng.
Triệu Nhã Chi nhìn ra cửa, nhanh chóng cầm ga giường che người, sau đó đi ra, mở cửa nhìn Tần Thiên đang đỏ mặt đứng đó.
Lúc này, Tần Thiên không biết nói gì cho phải. Bị bắt quả tang rình trộm thì giải thích cũng vô dụng, chỉ có thể cúi đầu chờ bị mắng, hy vọng Triệu Nhã Chi sẽ không nói với Tiêu Du. Nếu như Tiêu Du biết mình rình trộm Triệu Nhã Chi thay đồ thì thảm rồi.
Nhưng ngoài dự đoán, Tần Thiên chờ mãi cũng không nghe thấy Triệu Nhã Chi mắng hắn.
- Tiểu Thiên, thân thể dì có đẹp không?
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nhẹ giọng nói. Nhìn khuôn mặt trẻ hơn mình mười mấy tuổi, trong lòng Triệu Nhã Chi không hề có chút giận dữ nào, ngay chính nàng cũng cảm thấy kỳ lạ.
- A… Đẹp... đẹp lắm ạ!
Tần Thiên có chút căng thẳng, cũng không biết Triệu Nhã Chi có ý gì.
- Đẹp thật sao? Nhưng dì Triệu cũng đã hơn ba mươi rồi, chỗ đó còn đẹp sao?
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên, giọng nói lại có chút giống như tiểu nữ sinh làm nũng, nhưng trong lúc sợ hãi, Tần Thiên không hề nhận ra.
- Không già ạ, dì Triệu không già chút nào, cứ như thiếu nữ thôi!
Tần Thiên theo bản năng mà thốt lên.
- Ha ha, tiểu tử, cháu chưa ngắm phụ nữ khác bao giờ, đương nhiên sẽ nghĩ vậy rồi. Chờ cháu ngắm những người phụ nữ khác, cháu sẽ không nói thế nữa đâu.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên cười nói.
Tần Thiên vừa nghe liền muốn phản bác, cái gì mà chưa từng ngắm gái chứ, mình còn có thâm niên nghiên cứu JAV đó… nhưng điều này Tần Thiên không dám nói ra.
- Không đâu ạ, dì trong lòng cháu mãi mãi là xinh đẹp nhất.
Tần Thiên cúi đầu nói.
- Ha ha, được rồi, lần này dì không trách cháu, nhưng lần sau thì không dễ thế đâu. Đồ tiểu sắc lang, mau về đi.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên vừa nghe, nhất thời như được đại xá, liên tục nói cảm ơn, sau đó nhanh chóng chạy mất.
Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên rời đi, trong miệng thẹn thùng mắng một câu 'tiểu sắc lang', sau đó xoay người trở lại phòng, ngồi trên giường, buông tấm ga xuống, lẩm bẩm nói:
- Chết tiệt, làm hại mình chỗ đó cũng… rồi.
Sau đó, Triệu Nhã Chi liền cởi quần ra, một tay đưa xuống 'khu cấm địa', một tay đưa lên bộ ngực đầy kiêu hãnh, phủ lên khối cầu lớn, bắt đầu tự an ủi, trong miệng khẽ phát ra tiếng rên mê hồn.