Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 24: Tự tìm cái chết
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn tám giờ tối, Tần Thiên cùng Triệu Tiểu Nhã đi ra từ quảng trường Thời Đại. Nhìn khuôn mặt Tần Thiên lúc này vô cùng mệt mỏi, trong lòng hắn chỉ muốn về nhà tắm nước nóng, ngủ một giấc thật sảng khoái. Buổi chiều nay thật sự khiến hắn mệt rã rời.
- Hì hì, anh Tần Thiên, anh thật tốt, đã đi dạo với em cả buổi chiều rồi. Em mời anh ăn tối nhé, chúng ta đi ăn đồ nướng đi!
Triệu Tiểu Nhã kéo tay Tần Thiên, dáng vẻ vô cùng hưng phấn.
- Ừ!
Tần Thiên gật đầu bất đắc dĩ, hiện tại hắn mệt đến mức không muốn nói nhiều lời nữa.
- Hì hì, chúng ta đi ăn đồ nướng ở đâu bây giờ? Em cùng bạn học đã ăn nhiều lần, có một quán cánh gà nướng cực ngon!
Triệu Tiểu Nhã chỉ vào bên cạnh quảng trường Thời Đại, cách đó không xa có một quán đồ nướng, rồi lập tức kéo Tần Thiên đi thẳng tới. Lần này Tần Thiên đi vô cùng nhanh, bởi vì hắn rất mệt mỏi, bụng lại đói, chỉ muốn nhanh chóng tìm chỗ ngồi xuống ăn tối cùng mỹ nữ.
Hai người vào quán đồ nướng, tìm chỗ ngồi xuống. Tần Thiên đặt đống đồ vừa mua xuống đất, thở ra một hơi thật sâu.
- Hai vị muốn ăn gì ạ? Quán chúng tôi có món cánh gà nướng đặc biệt, hai vị có muốn hai phần không ạ?
Lão bản nhiệt tình chào hỏi hai người.
- Ừ, được. Quán ông có món gì ngon thì mang cho tôi mỗi thứ một phần, còn nữa cho tôi hai chai bia, cho nàng một lon nước chanh.
Tần Thiên nói với lão bản. Lão bản vừa nghe, lập tức trên mặt nở nụ cười tươi rói.
- Anh Tần Thiên, tại sao anh uống bia mà em lại phải uống nước ngọt? Em cũng muốn uống rượu. Lão bản, tôi không muốn nước chanh, tôi muốn bia, cho hai chai!
Triệu Tiểu Nhã bất mãn nói.
- Không được! Tiểu Nhã, ngươi mới lên cấp ba, không thể uống rượu. Lão bản, cứ làm theo lời ta vừa nói là được, nếu không chúng ta sẽ đi nơi khác.
Tần Thiên nhìn lão bản nói.
- Được, hai vị chờ chút, có ngay đây ạ.
Lão bản vừa nghe vậy vội vàng đáp ứng, xoay người đi vào trong.
- Anh Tần Thiên, anh cho em uống thử một lần thôi mà. Em còn chưa uống thử bao giờ.
Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên bày ra vẻ mặt đáng thương. Cái vẻ đáng thương đó thật khiến người ta mềm lòng, nhưng Tần Thiên vẫn nhận ra, tiểu nha đầu này đúng là có tố chất làm diễn viên.
- Không được là không được. Em nếu còn dây dưa nữa thì lần sau anh sẽ không dẫn em ra ngoài chơi đâu.
Tần Thiên mặt lạnh nói. Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên tức giận thì chỉ có thể bĩu môi không nói lời nào.
Lúc này, lão bản đem bia cùng đồ uống tới. Tần Thiên cầm lấy một chai bia uống một ngụm lớn, vài giây sau dòng bia mát lạnh đã trôi tuột xuống bụng, vẻ mặt hắn có vẻ vô cùng thoải mái.
Triệu Tiểu Nhã ngồi đối diện với Tần Thiên, cầm lấy đồ uống, nhìn Tần Thiên với vẻ mặt hờn dỗi như tiểu oán phụ.
- Haiz, được rồi được rồi, cho em uống một chén đi...
Tần Thiên nhìn bộ dạng Triệu Tiểu Nhã bất đắc dĩ nói.
- Hì hì, em biết ngay anh Tần Thiên là người tốt nhất mà.
Triệu Tiểu Nhã vui vẻ nói.
- Lão bản, cho tôi một cái cốc thủy tinh.
- Anh nói trước nhé, chỉ cho phép uống một chén thôi đấy!
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã nói. Tiểu nha đầu này tửu lượng quá kém, lần trước sinh nhật lúc uống mấy chén đã say mềm rồi, cho nên Tần Thiên vẫn không dám cho nàng uống rượu, để tránh nàng say rượu rồi gặp chuyện không hay.
- Hì hì, em biết rồi, anh Tần Thiên, anh mau rót đi.
Triệu Tiểu Nhã hưng phấn nói. Tần Thiên rót cho nàng một chén, Triệu Tiểu Nhã cầm lên uống cạn một hơi, lập tức mặt nàng cũng hơi đỏ lên.
- Thịt nướng ra rồi đây, mời hai vị dùng.
Lão bản bưng đồ ăn lên, bày đầy cả bàn, mùi thơm lan tỏa khắp nơi. Tần Thiên cùng Triệu Tiểu Nhã hai người cũng đói bụng, chẳng còn quan tâm gì nữa, cầm từng xiên thịt dê nướng lên ăn ngấu nghiến.
- Ha ha, nhân sinh chính là như vậy đấy, ăn miếng thịt lớn, uống bát rượu to, thật sảng khoái biết bao.
Tần Thiên tỏ vẻ như một kẻ nhà giàu mới nổi vừa ăn vừa nói. Triệu Tiểu Nhã thì nhét thịt đầy miệng, chỉ phát ra tiếng 'ô ô' không rõ là nói gì. Hai người chẳng còn chút hình tượng nào, ăn từng miếng thịt thật lớn.
- Anh Tần Thiên, em đi nhà vệ sinh một lát, anh không được ăn nhanh như vậy, phải chừa lại cho em một ít đấy!
Triệu Tiểu Nhã đứng lên nói với Tần Thiên. Tần Thiên cũng không ngẩng đầu lên, phất tay một cái để cho nàng đi, chỉ chú tâm ăn thịt.
- Lão bản, cho bọn tao một két bia và cánh gà!
Lúc này, bốn năm tên dáng vẻ lưu manh đi đến, hét lớn về phía lão bản rồi ngồi xuống bên cạnh bàn Tần Thiên.
- Hắc, Lão Đại, cô em kia thật đẹp nha.
Một tên tóc xanh nói với tên đầu sỏ bên cạnh. Tên kia vừa nghe, lập tức liền nhìn sang, thấy Triệu Tiểu Nhã mới từ trong nhà vệ sinh đi ra, lập tức ánh mắt sáng rực, lộ rõ vẻ dâm đãng.
- Cô em này không tệ, xem bộ dáng chắc là học sinh. Nếu mà đem nàng lên giường thì sướng phải biết.
Tên đầu sỏ tóc mào gà thèm thuồng nói. Thấy Triệu Tiểu Nhã từ từ đi qua, hắn thô bạo vươn tay, vồ lấy mông Triệu Tiểu Nhã.
- A! Ngươi làm gì vậy?
Triệu Tiểu Nhã nhanh chóng né tránh, tức giận hét lên. Lập tức nàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Tần Thiên nghe tiếng Triệu Tiểu Nhã thét chói tai, lập tức quay đầu nhìn lại, đứng lên, đi tới bên cạnh Triệu Tiểu Nhã.
- Sao vậy Tiểu Nhã?
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã hỏi, cau mày lướt nhìn đám người trước mặt.
- Anh Tần Thiên, hắn muốn sờ mông em.
Triệu Tiểu Nhã chỉ vào tên đầu sỏ tóc mào gà nói.
- Chưa bị sờ phải chứ?
Tần Thiên hỏi.
- Chưa, bị em tránh được.
Triệu Tiểu Nhã nói, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.
- Ừ. Thằng kia, xin lỗi em gái tao, chuyện này coi như xong.
Tần Thiên nghe được Triệu Tiểu Nhã chưa bị xâm phạm thì cũng không có ý định so đo với đám người này.
- Xin lỗi, xin lỗi cái gì?
Tóc mào gà nhìn Tần Thiên giả vờ ngu ngơ nói.
- Mày vô lễ với em gái của tao, tao cho mày cơ hội nói xin lỗi, nếu không chúng mày sẽ phải hối hận.
Tần Thiên lạnh nhạt nói.
- Ha ha ha... Hối hận? Thằng nhãi, mắt nào của mày thấy tao vô lễ với cô ta hả? Ai có thể chứng minh tao vô lễ với cô ta? Tụi mày thấy được sao, đứa nào thấy được thì đứng lên!
Tóc mào gà đứng lên, lớn tiếng quát tháo nhìn bốn phía. Những người kia đang ăn lập tức quay đầu đi, cúi đầu tiếp tục ăn, không dám để ý tới, sợ chọc phải phiền phức.
- Anh Tần Thiên, coi như xong đi, chúng ta trở về thôi.
Triệu Tiểu Nhã thấy tên lưu manh có vẻ mặt hung ác, lập tức cũng có chút lo sợ.
- Hừ! Muốn đi? Không có cửa đâu! Vô duyên vô cớ nói xấu ông đây, nói xấu xong lại muốn đi hả, mày nghĩ mày là ai? Bồi thường cho ông đây phí tổn thất tinh thần, mau để lại một vạn đồng! Nếu không có nhiều tiền như vậy thì..., em theo ông đây ngủ một giấc, cũng có thể xong chuyện!
Tóc mào gà lớn tiếng nói. Vừa mới nói xong, mấy tên đàn em toàn bộ đứng lên, vây Tần Thiên và Triệu Tiểu Nhã lại.
- Ngươi nói bậy! Chúng ta không có nói xấu ngươi, rõ ràng chính là ngươi muốn vô lễ với ta, tại sao lại muốn chúng ta bồi thường tiền chứ?
Triệu Tiểu Nhã vừa nghe thì gấp gáp nói.
- Hừ! Cô em, vậy ngươi có bản lĩnh lấy ra bằng chứng chúng ta vô lễ với ngươi đi! Không lấy ra được thì mau đưa cho ông đây một vạn! Nếu không có nhiều tiền như vậy thì..., em theo ông đây ngủ một giấc, cũng có thể xong chuyện!
Tóc mào gà thèm thuồng nói. Những tên khác cũng thèm thuồng nhìn Triệu Tiểu Nhã, không chút kiêng nể nhìn chằm chằm vào bộ ngực đầy đặn của Triệu Tiểu Nhã.
- Có phải chúng mày điếc rồi không? Tao bảo chúng mày nói xin lỗi không nghe thấy sao!
Tần Thiên lạnh lùng nói.
- Mẹ nó, xin lỗi cái con mẹ mày! Dám ở trước mặt ông mày mà lớn lối, muốn chết à!
Tóc mào gà nghe được Tần Thiên nói thì cực kỳ bất mãn, hung tợn chỉ vào Tần Thiên nói.
- Một cơ hội cuối cùng!
Tần Thiên lạnh lùng nói, hai tay đã nắm chặt thành nắm đấm.
- Ha ha ha ha... Một cơ hội cuối cùng? Ngươi muốn làm gì? Đánh tao đi, vậy thì mày tới đi, mày đánh tao đi, đánh thử một cái xem!
Tóc mào gà vênh váo nhìn Tần Thiên nói, cái mặt chó vênh váo.
Bốp!
Một tiếng tát giòn tan.
Tóc mào gà vừa dứt lời, Tần Thiên đã hành động. Một cái tát trời giáng giáng thẳng vào mặt tên tóc mào gà, lập tức đánh hắn ngã lăn xuống đất. Đầu hắn đập mạnh xuống đất, phát ra tiếng "cộp" giòn tan, hàm răng cũng bị Tần Thiên đánh bay ra ngoài mấy cái.
Trong nháy mắt, mọi người sững sờ. Tần Thiên ra tay thật quá kinh khủng, đối phương đông người như vậy mà hắn dám ra tay thật.
- A... đánh chết nó!
Tóc mào gà nằm trên mặt đất kêu thảm thiết, vừa chỉ vào Tần Thiên vừa phẫn nộ quát, mặt đầy vẻ oán độc. Mấy tên đàn em vừa nghe, lập tức cầm bàn ghế, xông về phía Tần Thiên.
Tần Thiên vừa nhìn thấy lập tức kéo Triệu Tiểu Nhã ra sau lưng, một cước đá ra, đá thẳng vào một tên đàn em của hắn. Trong nháy mắt tên kia hai mắt trợn trắng, ngã vật xuống đất kêu la thảm thiết.
Hừ!
Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, nhấc một cái ghế, ném mạnh về phía một tên khác.
Rầm!
Trong nháy mắt, cái ghế từ tay Tần Thiên bay vút đi, đập trúng tên kia. Mặt hắn bị cái ghế đập thẳng vào, máu tươi bắn tóe ra.
- Chúng mày cũng đi chết đi!
Tần Thiên lạnh lùng quát về phía những tên còn lại, nhanh chóng vọt tới. Hai tay vươn ra, túm mạnh tóc hai tên, đập thẳng đầu chúng vào nhau. Lập tức tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục. Hai tên này ngã xuống, máu tươi chảy lênh láng trên đất, cảnh tượng cực kỳ tanh tưởi. Những người xung quanh trông thấy không nhịn được mà nôn mửa.
Tóc mào gà thấy đàn em của mình đều đã ngã gục, kinh hãi lập tức muốn bỏ chạy, lại bị Tần Thiên tóm gọn. Hắn nắm lấy tóc đập mạnh đầu tên tóc mào gà xuống nền bê tông.
- Tiểu Nhã, hắn mới vừa rồi là dùng tay nào động vào em?
Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã hỏi.
- Vâng... Là tay phải!
Triệu Tiểu Nhã sợ hãi nói, không ngờ Tần Thiên ra tay lại ác độc đến thế, thật đáng sợ quá.
- Tay phải? Được, anh sẽ phế bỏ tay phải của hắn!
Tần Thiên lạnh nhạt nói, rất tự nhiên tóm lấy tay phải tên tóc mào gà, kéo thẳng cánh tay hắn ra, rồi dùng chân đạp mạnh xuống khuỷu tay…
Rắc rắc!
Aaaaaaaaaa!
Tiếng xương gãy 'rắc rắc' vang lên, ngay sau đó là tiếng tên tóc mào gà kêu khóc thảm thiết. Cánh tay phải vẫn còn lành lặn đó đã bị Tần Thiên đạp gãy rồi.
- Hừ! Một cánh tay vẫn chưa đủ, loại người như mày đi đâu cũng chỉ mang đến nguy hại cho xã hội!
Tần Thiên lạnh lùng nói. Vừa nói vừa mạnh mẽ nhấc chân, tiếng 'rắc rắc' vang lên, trực tiếp đánh gãy toàn bộ tay chân của hắn. Sau đó đạp thêm một phát nữa vào của quý của hắn, đánh nát hai quả trứng mới chịu dừng lại.
Những người khách xung quanh nhìn cũng cảm thấy rợn người, nhìn Tần Thiên với ánh mắt đầy sợ hãi.
- Hừ!
Tần Thiên nhìn đám người này hừ lạnh một tiếng, rồi ngay sau đó móc ra hai trăm đồng đặt lên bàn, nắm tay Triệu Tiểu Nhã rời đi. Nhìn Tần Thiên rời đi, lão bản quán đồ nướng mới từ từ ló mặt ra, vội vàng gọi điện thoại báo cảnh sát.