Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 298: Bước Vào Rừng Sâu
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 298 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một chiếc xe con chạy vào trong quân khu, từng luồng khí tức mạnh mẽ từ bên trong truyền ra.
- Rất nhiều cao thủ. Tống Vũ nói.
Tần Thiên không hề biểu lộ cảm xúc gì, cuộc thi này không khác mấy so với tưởng tượng của hắn. Rất nhiều dị năng giả Hai Sao, Một Sao về cơ bản chỉ là bia đỡ đạn.
- Các ngươi ở đây chờ ta, nghe theo mệnh lệnh mà làm. Sở Văn Long nhìn đám người Tần Thiên nói.
Sau đó ông ta bình thản rời đi để chào hỏi các đại biểu quân khu khác.
Giờ phút này, đằng xa có một đám người, một kẻ đang đeo kính đen chỉ thẳng về phía Tần Thiên.
- Thấy không, đó chính là kẻ kế thừa Tần gia, thực lực quả nhiên yếu kém.
- Cảnh giới Một Sao cũng dám tới đây dự thi, Tần gia hắn hết người rồi sao. Một tên nóng nảy nói.
- Tần gia càng ngày càng yếu kém, rất nhanh sẽ biến mất khỏi nhóm Đại gia tộc. Một nữ tử cũng lên tiếng phụ họa.
Một nơi khác, một nam tử với vẻ mặt âm lãnh nhìn về phía Tần Thiên, gã ta nói nhỏ với những đồng bọn của gã chuyện gì đó, sau đó bọn họ lập tức tản ra.
Thời gian trôi rất nhanh, thoáng chốc đã tới chín giờ tối.
- Giờ lành đã đến, tất cả những người tham gia dự thi xếp thành hàng thẳng, cứ một trăm người một hàng. Những ai không tham gia lập tức rời khỏi nơi đây.
Tiếng truyền thanh vang lên, lập tức đám người xôn xao, rất nhiều người liền rời khỏi nơi tụ tập, thoáng chốc chỉ còn lại khoảng ba ngàn người tập trung ở sân diễn tập quân khu.
Tất cả Dị Năng giả mới của đất nước đều tập trung về đây, nhanh chóng tạo thành ba mươi hàng thẳng. Lúc này, Sở Văn Long cùng các đại biểu quân khu khác đi ra chào hỏi tất cả mọi người.
Sở Văn Long là chủ nhà liền tiến lên phát biểu, mấy phút cử hành nghi thức cuối cùng cũng đã đến bước chính.
- Bây giờ, từ hàng thẳng thứ nhất bắt đầu, theo thứ tự tiến vào bên trong rừng rậm. Mỗi người trước khi tiến vào sẽ nhận một lệnh bài và một con dấu. Quy tắc tranh tài chính là đoạt lệnh bài trong tay đối phương, càng nhiều lệnh bài thì thứ hạng càng cao. Hoàn thành một trăm khối có thể lập tức ra ngoài. Những người thất bại, hãy dùng con dấu đóng lên mặt, tự động đi ra ngoài, không được tiếp tục chiến đấu. Trong suốt cuộc thi cũng không được giết người, trừ khi tính mạng bị uy hiếp, nếu không sẽ bị nghiêm trị. Sở Văn Long nghiêm túc nói một hơi, sau đó quay lại chỗ ngồi.
Tiếng nói vừa dứt, hàng thứ nhất lập tức tiến vào khu vực rừng rậm, mỗi người nhận một thẻ bài màu đỏ cùng một con dấu. Sau đó họ lập tức tiến sâu vào rừng rồi biến mất.
Tần Thiên cùng Tống Vũ xếp hạng cuối cùng, cho nên đến lượt bọn họ là cuối cùng. Hai người nhận được thẻ bài liền tiến vào.
Nhóm vào đầu tiên là thuận lợi nhất, bọn họ đều hoàn toàn biến mất, chuẩn bị sẵn sàng phục kích trong bóng tối.
Tần Thiên và Tống Vũ tiến vào đều hết sức cẩn thận, tranh thủ giấu lệnh bài vào trong người, từ từ tiến sâu vào bên trong rồi tìm nơi ẩn nấp.
- Chúng ta đến đây rồi tự mình tách ra, huynh không có ý kiến gì chứ? Tống Vũ nhìn Tần Thiên lên tiếng nói. Gã không muốn đi cùng Tần Thiên, thực lực của Tần Thiên quá thấp, đối với gã chỉ có hại chứ không có lợi gì.
- Không thành vấn đề. Tần Thiên nói, hắn ước còn không được ấy chứ.
Hắn muốn tranh thủ thời gian tu luyện Phách Vương quyết, ở cùng với Tống Vũ thì làm sao hắn có thể tu luyện được.
- Vậy thì tốt. Tống Vũ nghe xong liền mừng rỡ.
Gã lập tức hướng về phía rừng sâu, chạy biến mất không để lại tung tích.
Tần Thiên nhìn hướng gã rời đi, liền đi theo hướng ngược lại.
- Thình thịch… - A… Một tiếng hét thảm vang lên, một người bị đá bay lên không trung rồi ngã vật xuống đất, sau đó một cây đao đặt ngay trên cổ gã. Kẻ cầm đao lập tức lấy lệnh bài trên người gã đang nằm trên mặt đất. Sau khi lấy lệnh bài, kẻ cầm đao liền hướng về nơi xa bỏ đi. Còn gã vừa bị đánh bại thì lấy con dấu đóng lên mặt, đi theo con đường ra khỏi rừng rậm mà ra ngoài.
- Kẻ thứ sáu rồi..
Tần Thiên lẩm bẩm nói, người vừa mới lấy lệnh bài của kẻ khác chính là hắn ta. Đi vào đây hơn hai tiếng, hắn đã thu được tổng cộng sáu cái lệnh bài. Nhưng so với mục tiêu hoàn tất vòng thi là một trăm cái vẫn còn thiếu khá nhiều.
- “Có lẽ phải đi sâu hơn mới được.” Tần Thiên thầm nhủ, thu liễm toàn bộ khí tức của mình, ngụy trang thành một dị năng giả Một Sao, sải bước đi trong rừng rậm.
Cánh rừng này được bảo tồn tương đối nguyên thủy, càng đi sâu vào bên trong càng rậm rạp, đường đi tương đối khó khăn. Tần Thiên đi được nửa đường liền biến mất, nhìn lên cỏ thấy vô số dấu vết người đi lại, lập tức liền cẩn trọng gấp bội.
- Tới nào, mọi người chuẩn bị xong rồi.
Cách Tần Thiên không xa, một nam tử đang ngụy trang trong đám lá cây, hướng về phía những đồng bọn của gã nói.
Bọn chúng từ sớm đã mai phục ở đây, chờ Dị Năng giả tiến đến để đánh phục kích, đến lúc đó sẽ chia đều lệnh bài. Cho tới lúc này, bọn họ đã thành công phục kích hơn mười tên Dị Năng giả lạc đàn.
Tần Thiên đi chầm chậm, khi phát hiện gần đây phát ra tám luồng khí tức, hắn khẽ mỉm cười gian xảo. Tám kẻ này hắn có thể cảm nhận được thực lực, không tính là mạnh, kẻ mạnh nhất cũng chỉ là Một Sao cấp chín, những kẻ khác cũng chỉ hơn Một Sao cấp năm.
- “Rất tốt, có thể thu thập một lượt rồi.” Tần Thiên lẩm bẩm, giả vờ là con nai vàng ngơ ngác, cứ chậm rãi bước tới.
- Động thủ! Một tên nam tử dẫn đầu hô lên, tám người khác nhanh chóng từ bụi cỏ lao ra.
- Đứng lại, không được nhúc nhích! Muốn sống thì ngoan ngoãn giao nộp lệnh bài ra đây. Còn nếu chống cự thì da thịt sẽ phải chịu đựng nỗi đau đấy. Tên cầm đầu Một Sao cấp chín quát.
Tần Thiên không hề cảm thấy sợ hãi, mà nhìn lướt qua tám người xong liền hô vang lên.
- Tám người, thật là tốt quá, thoáng chốc được tám cái lệnh bài. Nhanh nhanh giao nộp lệnh bài cho lão tử, nếu không kẻ bị đòn chính là các ngươi đấy.
Tám tên nghe thấy Tần Thiên nói vậy, liền nghĩ tại sao trong cuộc tranh tài này lại xuất hiện một tên điên, đầu óc mê muội.
- Ta kháo, tiểu tử nhà ngươi, nếu có bệnh thì lo về nhà khám, đừng có mà ở đây giả điên với tao. Dám uy hiếp tám người chúng tao sao, ngươi thật muốn ăn đòn à? Tên Một Sao cấp chín cả giận nói.
Thế nhưng gã ta vừa dứt lời, một luồng quang ảnh hiện ra trước mặt gã, chưa kịp nhận biết chuyện gì gã đã bị đánh bay. Nằm lủng lẳng trên cành cây cao to, bụng của gã chịu một quyền của Tần Thiên mà muốn trào dịch vị.
- Thế nào, lũ các ngươi có giao nộp hay không? Tần Thiên nhìn bảy người còn lại hăm dọa.
Bảy người còn lại nhìn thấy cảnh vừa rồi, đầu óc cũng u mê. Chưa kịp nhận biết chuyện gì thì lão đại có thực lực cao nhất của họ đã treo lủng lẳng trên cây.
- Tiểu tử khốn, ngươi thật muốn chết! Tên Một Sao cấp chín gắng gượng từ cây leo xuống. Gã không ngờ bản thân mình chỉ một chiêu đã bị tên khốn trước mặt đánh cho vô lực hoàn thủ.
Gã giận dữ lập tức biến thành một người cao hơn hai mét, trên người mọc đầy bộ lông màu đen, khuôn mặt cũng trở thành một con chó, móng tay dài ra, hàm răng trong miệng cũng dài ra, trông cực kỳ hung tàn, khí thế vô cùng khổng lồ, thoáng chốc vọt tới cấp đỉnh Một Sao cấp chín.