Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 307: Tiêu Diệt Tất Cả
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 307 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vút! Vút! Bốn gã háo sắc vẫn còn đang ngẩn ngơ chưa kịp hành động thì một luồng gió lạnh từ xa ập tới. Chưa kịp phản ứng, một bóng đen đã lướt qua bọn chúng, trực tiếp ôm lấy Triệu Chỉ Nhược ngay khoảnh khắc mũi chủy thủ chỉ còn cách cổ họng nàng chưa đầy một centimet.
— Anh chưa cho phép, sao em dám chết? Bóng đen đó chính là Tần Thiên, đang ôm Triệu Chỉ Nhược nói khẽ.
Trong khoảnh khắc, Triệu Chỉ Nhược chợt ngẩn người, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc, giọng nói quen thuộc, cùng cả mùi cơ thể thân thuộc. Nàng bất giác buông chủy thủ, vòng tay ôm chặt lấy Tần Thiên.
— Tần… Thiên…! Triệu Chỉ Nhược ôm lấy Tần Thiên, cảm giác như đang mơ. Nàng xúc động đến mức nội thương phát tác, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất lịm trên ngực hắn.
— Chỉ Nhược! Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược, kinh hãi kêu lên, lập tức dùng sức lay mạnh nàng, nhưng Triệu Chỉ Nhược không hề phản ứng.
— Chỉ Nhược… Hắn run rẩy gọi tên nàng, nàng vẫn bất động. Tần Thiên đặt tay dưới mũi nàng, cảm nhận được một tia hy vọng mong manh: nàng vẫn còn thở, nhưng hơi thở cực kỳ yếu ớt.
— Chủ nhân, phải mau chóng chữa thương cho nàng, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng! Giọng Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên.
Nghe vậy, Tần Thiên càng thêm sốt ruột. Cùng lúc đó, sắc mặt hắn trở nên cực kỳ đáng sợ, một cỗ sát khí ngút trời từ Tần Thiên bùng phát, khiến bốn tên Dị Năng giả kia kinh hãi.
Khi định thần lại, nhìn thấy Tần Thiên đang ôm Triệu Chỉ Nhược, tên Dị Năng xấu xí lập tức nổi giận.
— Thằng khốn kiếp, dám đến phá hỏng chuyện tốt của bọn tao, mày muốn chết sao? Tên Dị Năng giả xấu xí vốn đã định bụng được phóng túng với mỹ nữ một phen, không ngờ Tần Thiên lại xuất hiện phá hỏng tất cả, khiến tâm trạng gã cực kỳ tệ.
— Muốn sống, thì thằng nhãi con nhà ngươi ngoan ngoãn giao lệnh bài ra, đưa cô gái ngươi đang ôm cho bọn ta rồi cút khỏi đây. Nếu không, tao cho mày xuống gặp Diêm Vương! Một gã cơ bắp nhìn Tần Thiên, kiêu ngạo quát.
— Tất cả các ngươi, đều phải chết. Tần Thiên nhìn lướt qua bốn tên, giận dữ nói. Dứt lời, trong mắt Tần Thiên bắn ra ánh mắt lạnh lẽo, sát khí cường đại từ hắn bùng phát. Một hư ảnh thi thể xuất hiện phía sau lưng Tần Thiên, trong khoảnh khắc, hắn không khác gì một ác ma.
Trông thấy sự biến đổi của Tần Thiên, bốn tên Dị Năng giả biến sắc. Vừa rồi bọn chúng còn đang nghĩ cách diệt trừ Tần Thiên, giờ nhìn thấy hư ảnh phía sau hắn liền sợ đến tè ra quần.
— Ma… ma quỷ…!! Một tên hoảng sợ hét lớn, lập tức muốn bỏ chạy.
— Muốn chạy sao? Không có sự đồng ý của tao, bọn mày đều phải chết. Tần Thiên lạnh lùng nói, giọng nói như tử thần đòi mạng, tràn ngập sát khí.
— Á… á… Máu của ta! Tên muốn bỏ chạy hoảng sợ kêu lên. Máu trong cơ thể hắn ta không thể khống chế, tuôn ra khỏi cơ thể và bay về phía Tần Thiên. Mùi huyết tinh trên người Tần Thiên càng lúc càng nồng đậm.
Những kẻ khác cũng phát hiện điều không ổn, máu của bọn chúng bắt đầu rỉ ra từ cơ thể, cũng bay về phía Tần Thiên, khiến bọn chúng hoảng loạn bỏ chạy.
— Hắn không phải là người, chạy mau! Tên Dị Năng xấu xí hô lên, lập tức cũng gắng sức bỏ chạy thật xa.
— Chết! Tần Thiên hét lớn một tiếng.
Trong khoảnh khắc, khả năng hấp thu máu huyết tăng lên gấp mấy lần. Máu của những kẻ đang chạy trốn trực tiếp hóa thành một màn huyết vụ, từ trong cơ thể bay đến bên người Tần Thiên. Toàn bộ bốn tên Dị Năng giả đều ngã xuống, thân thể trở nên khô héo. Tuy chưa lập tức chết đi nhưng giờ đây chúng chẳng khác gì thây khô, mạng sống chỉ còn tính bằng giây.
— Thằng khốn nào dám đụng đến nữ nhân của tao, đều phải chết không yên thân! Tần Thiên nhìn đám thây khô nằm trên mặt đất nói.
Không muốn chậm trễ, hắn liền lấy đi lệnh bài của bốn tên rồi ôm Triệu Chỉ Nhược nhanh chóng rời khỏi nơi này.
….
— Là thiếu gia!
Lúc này, ở một nơi trong rừng rậm, hai lão già nhìn thấy một xác khô trên mặt đất, vô cùng hoảng sợ kêu lên. Nhất thời, sát khí của hai người bùng phát đến cực điểm. Nếu Tần Thiên nhìn thấy sẽ nhận ra được hai người này, vì họ chính là hai trưởng lão của Phong Gia được phái bảo vệ Phong Vô Ngân lần này. Bọn họ cảm giác được Phong Vô Ngân gặp chuyện nên đã tìm cách lén lút tiến vào nơi tranh đoạt lệnh bài. Giờ đã xác minh được điều đó, trong lòng vô cùng giận dữ.
— Nếu ta mà phát hiện được kẻ nào làm, ta nhất định sẽ khiến hắn chết không yên thân! Một lão già giận dữ quát lớn. Ánh mắt hắn ta gần như có thể đoạt mạng người khác.
— Nhất định là thằng nhóc Tần gia! Lần này ta phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu! Một lão già khác giận dữ nói.
Bởi vì Phong Vô Ngân lần này dẫn người theo để đi giết Tần Thiên, hiện tại Phong Vô Ngân đã chết, bọn họ lập tức nhận định là Tần Thiên ra tay. Bởi lẽ, những người khác cũng không có lý do gì mà dám chọc vào Phong Gia của bọn họ.
— Đại ca, đem thi thể thiếu gia thu lại, chúng ta cùng nhau giết tên súc sinh kia để thiếu gia yên nghỉ! Một lão già nói với lão già còn lại.
Lão già kia gật đầu, lấy trong túi ra một bao vải nhỏ, sau đó đặt lên thi thể Phong Vô Ngân, niệm chú một câu. Ánh sáng từ bao vải lóe lên, thi thể Phong Vô Ngân thu nhỏ lại, vừa vặn bỏ vào trong bao vải. Sắp xếp xong, hai lão già lập tức rời đi.
Về phần Tần Thiên, hắn đang ở phía sau một sơn cốc nham thạch. Lúc này, Tần Thiên ôm Triệu Chỉ Nhược, nhắm mắt, hai tay nắm lấy tay nàng, từ từ truyền năng lượng trong cơ thể sang Triệu Chỉ Nhược, chữa trị nội thương cho nàng.
Tình trạng này kéo dài khoảng một giờ. Sắc mặt Tần Thiên có chút trắng bệch, trên trán lấm tấm mồ hôi. Tuy nhiên, hơi thở yếu ớt của Triệu Chỉ Nhược bắt đầu dần tốt lên, sắc mặt nàng dần trở nên hồng hào, hô hấp trở nên đều đặn. Cùng lúc đó, bên cạnh hai người, các dây leo thực vật từ từ mọc dài ra, bao vây hai người họ vào bên trong.
— Chủ nhân, nàng ta đã không còn gặp bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Giọng Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên. Nghe vậy, Tần Thiên từ từ dừng vận chuyển chân nguyên, thở dài một hơi rồi mở mắt ra.
— Chết tiệt, chuyện gì xảy ra thế này, đã đêm rồi sao? Tần Thiên mở mắt ra, nhất thời giật mình, trước mặt hắn là một màu tối tăm.
— Ư… Triệu Chỉ Nhược khẽ rên lên một tiếng. Lúc này, các dây leo thực vật bao vây Tần Thiên bắt đầu tản ra, để lộ ánh sáng mặt trời. Tần Thiên kinh ngạc đến nỗi không biết phải nói gì.