Sống Cùng Biểu Tỷ
Tiết lộ sức mạnh và không gian giới chỉ
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 310 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người sau hơn một giờ ân ái mới dừng lại, cả người đổ đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng…
Nghỉ ngơi một lúc sau, cả hai liền vội vã mặc quần áo chỉnh tề, nơi này chính là nơi so tài, nếu có người phát hiện thì thật là mất mặt.
- Đại sắc lang, anh còn chưa thỏa mãn sao? Triệu Chỉ Nhược nhìn cái đó của Tần Thiên vẫn còn cương cứng, ngượng ngùng nói.
- Ái chà, thật không có cách nào khác, ai bảo trời sinh chồng em đã có sinh lực cường đại như vậy. Tần Thiên kiêu ngạo nói, dù sao tất cả nam nhân ai cũng muốn của mình cường tráng, nào ai muốn bị bất lực.
- Đại sắc lang như anh, thật là quá thừa sinh lực mà, khó trách muốn tìm nhiều nữ nhân như vậy, một người quả nhiên không thể thỏa mãn anh. Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nũng nịu mắng, mới vừa rồi hơn một giờ bị Tần Thiên liên tục khiến nàng lên đỉnh, cả người giờ bủn rủn, chỉ muốn ngồi một lúc để hồi phục. Phía dưới của nàng cũng bị Tần Thiên làm cho ê ẩm.
- Đó là dĩ nhiên, anh là nam nhân cường hãn mà. Tần Thiên vỗ ngực nói.
- Anh đúng là một củ cải, không biết bao nhiêu thiếu nữ mới đủ để thỏa mãn. Triệu Chỉ Nhược ôm Tần Thiên ê ẩm nói, ai mà mong muốn nam nhân của mình bị nhiều nữ nhân chia sẻ, mặc dù hiện tại đã như thế, nhưng Triệu Chỉ Nhược vẫn không nhịn được ghen.
- Mặc kệ anh có bao nhiêu nữ nhân, nhưng tình cảm anh dành cho tất cả đều như nhau, không hề phân biệt. Tần Thiên ôm Triệu Chỉ Nhược nói, đưa tay trêu chọc ngực Triệu Chỉ Nhược, Triệu Chỉ Nhược vội vàng đẩy tay Tần Thiên ra, tránh để ham muốn vừa phục hồi lại trỗi dậy.
- Đúng rồi, Chỉ Nhược, em có bao nhiêu lệnh bài! Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược hỏi.
- Em có mười mấy khối, để em đếm lại xem. Triệu Chỉ Nhược vừa nói liền lấy lệnh bài từ trong một cái túi nhỏ ra đếm, tổng cộng mười bốn lệnh bài.
- Túi nhỏ thế này, sao có thể chứa nhiều lệnh bài đến vậy chứ? Tần Thiên giật mình hỏi.
Hắn không chú ý đến lệnh bài mà hắn đang nhìn cái túi trong tay Triệu Chỉ Nhược. Mười bốn tấm lệnh bài, mỗi lệnh bài đều bằng nửa bàn tay, vậy mà Triệu Chỉ Nhược từ cái túi nhỏ trong lòng bàn tay lôi ra mười mấy lệnh bài.
- Đây là túi càn khôn, anh không có sao? Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nghi hoặc hỏi.
Tần Thiên liền lắc đầu, đây là lần đầu tiên hắn thấy loại túi này.
- Loại túi này đệ tử mỗi gia tộc đều có một cái, bên trong có khoảng một mét vuông không gian, thuận tiện cho Dị Năng giả mang theo đồ vật, chỉ cần lúc đầu nhỏ máu nhận chủ là có thể tự do sử dụng. Đây là đồ vật lưu truyền từ thời thượng cổ, kỹ thuật chế tạo bây giờ đã thất truyền, thế nhưng số lượng của chúng cực kỳ nhiều nên cũng không quá quý giá. Chỉ có những loại mười mấy mét vuông trở lên mới quý hiếm, còn như này thì hầu như đệ tử nào cũng có. Triệu Chỉ Nhược giải thích.
- Không nghĩ tới còn có loại túi này. Tần Thiên cầm lên nhìn qua một chút rồi nói, bên trong tồn tại một chút năng lượng dao động, cầm trong tay mềm mại, rất thoải mái, không rõ là loại vật chất gì.
- Tần Thiên, anh không có túi càn khôn, vậy anh cất giấu lệnh bài ở đâu? Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên nghi ngờ hỏi.
- Ta có cái này. Tần Thiên vươn tay về phía Triệu Chỉ Nhược nói. Hắn cho nàng thấy chiếc nhẫn của mình, dù sao Triệu Chỉ Nhược cũng không thể vào được bên trong Thần Tàng tinh cầu, cho nên hắn không sợ.
- Không gian giới chỉ. Triệu Chỉ Nhược một phen kinh ngạc, thật giống như bản thân vừa khám phá ra một bí mật lớn, nàng nắm chặt lấy tay Tần Thiên. Từ trước tới giờ nàng luôn cảm thấy chiếc nhẫn của Tần Thiên có vẻ kỳ lạ, không nghĩ tới lại là không gian giới chỉ.
- Anh cũng không biết là gì, đây là biểu tỷ đưa cho anh. Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói, lại lấy Tiêu Du ra làm cái cớ, dù sao hắn cũng biết Chỉ Nhược không thể nào đi hỏi Tiêu Du.
- Anh là người thừa kế duy nhất của Tần gia, có một cái không gian giới chỉ cũng không lạ. Triệu Chỉ Nhược ngưỡng mộ nhìn không gian giới chỉ nói. Nàng biết rõ không gian giới chỉ bên trong không gian rất lớn, có thể từ mười mét vuông lên đến hàng ngàn, có thể chứa đựng vô số đồ vật dễ dàng mà không sợ bị hư hại hay phá hủy.
- Được rồi, nếu có cơ hội, anh sẽ tìm giúp em một chiếc. Tần Thiên nhìn đôi mắt khát khao của Triệu Chỉ Nhược, vội vàng nói.
- Thật sao? Anh tốt quá, Tần Thiên! Triệu Chỉ Nhược hưng phấn nói, rồi hôn một cái lên mặt Tần Thiên.
- Đúng rồi, để anh xem, anh có bao nhiêu lệnh bài. Tần Thiên nói, sau đó từ bên trong Thần Tàng tinh cầu lấy ra toàn bộ lệnh bài.
- Tám mươi tám khối! Tần Thiên nhìn số lệnh bài nói.
Triệu Chỉ Nhược như muốn hoa mắt, không ngờ Tần Thiên lại có nhiều lệnh bài đến vậy.
- Tần Thiên, làm sao anh có thể lấy được nhiều như vậy? Triệu Chỉ Nhược giật mình nói. Nàng biết thực lực Tần Thiên cao hơn nàng, nhưng chỉ hơn một chút thôi, làm sao có thể trong một ngày mà anh ấy lấy được nhiều lệnh bài đến vậy. Hiện tại xem ra, Tần Thiên mạnh hơn nàng không chỉ một chút mà thôi.
- Anh đánh bại bọn họ, cứ thế mà chiếm được thôi. Tần Thiên bình thản nói.
- Tần Thiên, rốt cuộc thực lực của anh mạnh đến mức nào? Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên vẻ mặt sốt ruột hỏi.
- Ừm, anh Hai Sao cấp ba. Tần Thiên trả lời.
- Cái gì? Không thể nào! Chúng ta mới không gặp nhau bao lâu, sao thoáng cái anh lại trở nên mạnh mẽ như vậy? Triệu Chỉ Nhược không thể tin được, nàng hiện tại mới chỉ Một Sao cấp chín mà thôi. Tần Thiên không ngờ bây giờ lại cảnh giới Hai Sao cấp ba, phải biết rằng mới gặp Tần Thiên, anh ấy bất quá chỉ là Dị Năng giả chưa tới Một Sao mà thôi, lúc ấy nàng cũng đã là cao thủ Một Sao cấp năm, không nghĩ tới Tần Thiên lại tiến bộ nhanh đến vậy.
- Biểu tỷ cho anh ăn một ít đồ vật, nó thực sự giúp anh tăng cường tu vi không ít, sau đó anh cứ thế mà đột phá. Tần Thiên lại lấy Tiêu Du ra làm lý do.
- Thì ra là vậy, nhất định Tiêu Du tỷ đã cho anh ăn đan dược thăng cấp. Triệu Chỉ Nhược gật đầu nói, nếu không thì nàng cũng không cách nào giải thích được tại sao tu vi Tần Thiên lại tăng tiến nhanh đến như vậy.
- Hiện tại ở đây có một trăm lẻ hai lệnh bài, Chỉ Nhược à, nơi này đối với em quá nguy hiểm, em cứ cầm lấy một trăm lệnh bài rồi ra ngoài trước đi. Tần Thiên nói với Triệu Chỉ Nhược.
- Không được, em không đi ra, nếu lỡ anh không thể kiếm đủ một trăm lệnh bài khác thì anh sẽ bị loại mất, còn em với thực lực hiện tại dù có đủ cũng không có tác dụng gì. Triệu Chỉ Nhược cự tuyệt nói.
- Đừng lo lắng cho anh, nếu anh đã có được tám mươi lệnh bài, thì đương nhiên sẽ có cách kiếm thêm, hơn nữa hôm nay mới chỉ ngày thứ hai, với thực lực của anh, một trăm lệnh bài không thành vấn đề, em cứ yên tâm. Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nói.
- Nhưng mà...
- Không nhưng nhị gì cả, mau nhận lấy lệnh bài rồi đi ra ngoài trước, có em ở đây anh không yên lòng mà chiến đấu. Anh đảm bảo nhất định sẽ kiếm đủ một trăm cái, mau nghe lời anh, đừng làm anh mất hứng. Tần Thiên nhìn Triệu Chỉ Nhược nghiêm túc nói.
Triệu Chỉ Nhược nhìn Tần Thiên vẻ mặt kiên quyết, biết có nói thêm cũng vô ích rồi, cuối cùng cũng gật đầu, thu lệnh bài vào.
- Đi, anh đưa em đi ra ngoài trước, tránh cho giữa đường bị người khác đánh lén, vậy thì xem như thất bại trong gang tấc! Tần Thiên nói với Triệu Chỉ Nhược, nhưng ngay sau đó Triệu Chỉ Nhược triệu hồi dây leo, hai người hướng về phía ngoài rừng rậm đi...