Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 4: Trả thù
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Đúng rồi, Tiểu Thiên, chị định cho thuê căn nhà này.
Trên bàn cơm, Tiêu Du nhìn Tần Thiên nói.
- Cho thuê? Sao lại phải cho thuê?
Tần Thiên khó hiểu nhìn Tiêu Du hỏi lại.
- Căn nhà lớn thế này, có đến ba bốn phòng trống, không cho thuê thì phí quá.
Tiêu Du nhìn Tần Thiên nói. Khu nhà cao cấp mà Tần Thiên được gia đình cấp có diện tích hơn 250 mét vuông. Bình thường hai người họ chỉ ở hai phòng, còn lại bốn phòng luôn bỏ trống.
- Nhưng mà em thấy cứ là lạ sao ấy. Hơn nữa, lỡ người thuê làm hỏng đồ đạc thì sao hả chị??
Tần Thiên có chút không muốn nói. Vốn dĩ hai người ở cùng nhau rất tốt, Tần Thiên có thể dễ dàng 'chiếm tiện nghi' của Tiêu Du. Nhưng nếu có người khác đến ở, cơ hội đó sẽ khó mà có được, nên Tần Thiên thật lòng không muốn cho thuê phòng.
- Không sao đâu, chị sẽ lựa chọn thật cẩn thận.
Tiêu Du đáp.
- Vậy… Được rồi.
Tần Thiên thấy Tiêu Du kiên quyết như vậy, cũng không tiện nói gì thêm, đành đồng ý.
…
Quán bar gần Đại học Quang Châu
Khi màn đêm buông xuống, rất nhiều nam nữ trẻ tuổi từ khắp nơi đổ về, khiến quán bar tràn ngập không khí ăn chơi trác táng. Có thể thấy những mỹ nữ mặc quần áo mỏng manh, ngắn cũn cỡn khoe vóc dáng. Cả đám mỹ nữ này đều đã sẵn sàng để câu dẫn nam nhân. Xen lẫn ở khu vực gần quán bar là những cô gái đứng đường (cave) vừa tối đã ra tìm khách. Trong số đó có không ít là sinh viên của Đại học Quang Châu.
Một chiếc taxi từ đằng xa tiến đến, dừng trước cửa quán bar. Tần Thiên xuống xe, đi thẳng vào quán bar. Bên trong quán bar, tiếng nhạc đinh tai nhức óc vang lên, ánh sáng không ngừng nhấp nháy. Một đám nam nữ trẻ tuổi vừa cầm chai rượu vừa nhảy điên cuồng, những cô gái trẻ thì tùy tiện để nam nhân sờ mó. Trong các góc tối, không ngừng có những cặp đôi dính sát vào nhau, phát ra những âm thanh bị tiếng nhạc át đi mất. Mọi thứ thối nát đều tập trung ở nơi này.
Tần Thiên đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng lại ở một góc khuất tối tăm. Nơi đó, một nam sinh tóc trắng đang ôm một cô gái khêu gợi, hai tay không ngừng vuốt ve trên người cô ta khiến ả thở dốc liên tục, nhìn cực kỳ mê hoặc. Tần Thiên nhìn thấy rồi đi thẳng tới.
- A Thiên, sao giờ này mới đến, mau ngồi đi!
Nam sinh thấy Tần Thiên đi tới liền nói nhỏ với cô gái bên cạnh vài câu, rồi đưa cho nàng một xấp tiền mặt. Cô gái kia liền cười khúc khích rồi lập tức rời đi.
- Mẹ kiếp, mày đúng là tai họa của nữ sinh viên.
Tần Thiên nhìn nam sinh vừa cười vừa mắng, rồi ngồi xuống cạnh hắn. Nam sinh này tên là Thiếu Hi, biệt danh là Phong Tử, là bạn thân nhất của Tần Thiên. Hắn cực kỳ dâm đãng, thích nhất là 'chơi' nữ sinh viên.
- Hắc hắc, A Thiên, có muốn tao tìm một cô cho mày không? Đảm bảo tuyệt đối ngon lành, công phu hàng nhất lưu, sẽ khiến mày 'dục tiên dục tử'.
Phong Tử cười dâm đãng nhìn Tần Thiên nói.
- Biến đi, tao là người trong sạch mà.
Tần Thiên vẻ mặt nghiêm túc nhìn Phong Tử nói.
- Cút!
Phong Tử nghe vậy, lập tức giơ ngón tay giữa lên tỏ vẻ khinh bỉ.
- Đúng rồi, người tao nhờ mày tìm, mày đã tìm thấy chưa??
Tần Thiên nhìn Phong Tử hỏi.
- Tìm được rồi. Thằng đó là thuộc hạ của một đám du côn gần Đại học Quang Châu, có mười mấy tên, kẻ cầm đầu tên là Quang Đầu Tứ. Bọn này đặc biệt hay chặn đường đánh đập, đe dọa người khác, trừ giết người ra thì chuyện gì cũng dám làm.
Phong Tử nhìn Tần Thiên hỏi:
- A Thiên, mày tìm bọn chúng làm gì??
- Hừ! Hôm nay tan học tao bị đám chó chết này đánh lén, đương nhiên là phải trả thù rồi.
Tần Thiên lạnh lùng đáp.
- Mày lại bị bọn chúng đánh ư, mẹ kiếp, đúng là muốn chết mà! Không ngờ bọn chúng lại dám động vào mày! Mẹ nó! Nhưng theo quy tắc của chúng ta, phải tìm kẻ đứng sau giật dây mới đúng chứ.
Phong Tử nói.
- Quy tắc cái quái gì! Ông đây chính là quy tắc, dám động vào tao, tao sẽ giết chết cả nhà chúng nó. Còn kẻ nào đứng sau sai khiến, tao sẽ tìm sau.
Tần Thiên lạnh giọng nói. Với hắn, không thể buông tha bất cứ kẻ nào.
- Được, mày đã muốn đi 'xử' bọn chúng, vậy thì tao phải đi thuê thêm vài thằng đến hỗ trợ mày rồi.
Phong Tử nói xong, cầm điện thoại định gọi nhưng bị Tần Thiên cản lại.
- Không cần. Chỉ cần tao và mày là đủ rồi.
Tần Thiên nói.
- Tao với mày ư? Mày không đùa đấy chứ? Bọn chúng đông người như vậy, tao biết mày lợi hại nhưng 'song quyền nan địch tứ thủ' mà!
Phong Tử giật mình nói.
- Không sao đâu. Tao cam đoan sẽ 'ngược' chết bọn chúng. Đi, dẫn tao đến gặp bọn chúng.
Tần Thiên nói.
- Vậy được rồi.
Phong Tử nói xong, cùng Tần Thiên đi lấy hai cây côn sắt dài hơn 10 centimet, bề mặt bọc một lớp vải. Làm vậy, khi đánh người sẽ không gây chết, mà vết thương cũng không dễ dàng bị phát hiện.
- Mỗi người một cây!
Phong Tử nói xong, hai người cùng lên một chiếc xe đi đến gần Đại học Quang Châu.
Rất nhanh, chiếc xe đã đến gần Đại học Quang Châu. Phong Tử dẫn Tần Thiên vào một con ngõ nhỏ tối om. Vì khu vực này sắp bị giải tỏa và di dời nên xung quanh không có mấy nhà dân.
- Bọn người đó ở một căn nhà dân cuối con ngõ cụt.
Phong Tử nói. Tần Thiên gật đầu, nắm chặt tay, cảm nhận toàn thân tràn đầy sức mạnh. Giờ đây, Tần Thiên chỉ muốn xông vào cho bọn chó đó nếm thử sự lợi hại của dị năng mà hắn mới có được.
Rất nhanh, hai người đã đến cuối con ngõ nhỏ. Ở đó chỉ có một căn nhà vẫn sáng đèn, bên trong còn vọng ra tiếng cười dâm đãng của đàn ông và tiếng nũng nịu của đàn bà.
Hai người Tần Thiên đi tới trước cửa. Cửa không khóa, chỉ cần đẩy là vào. Bên trong, bảy tám tên đô con đang vây quanh một tên đầu trọc. Tên đầu trọc đang nằm trên người một nữ nhân đẫy đà, hai chân cô ta quấn quanh eo hắn. Tên đầu trọc hung hăng ra vào 'hắc động' của nữ nhân. Đám đàn em xung quanh có hai tên không nhịn được, bắt đầu tụt quần xuống.
- Thật là buồn nôn, lại còn 'pháo dàn' nữa chứ.
Phong Tử chán ghét hô lớn. Mọi người bên trong kinh ngạc nhìn về phía hai người trước cửa.
- Bọn chó chết, bọn mày là ai, sao lại xông vào đây? Muốn chết hả?
Tên đầu trọc từ trên người nữ nhân đứng dậy, phẫn nộ quát lớn. Đám côn đồ cũng lao lên bao vây hai người.
- Được thôi, bọn tao đúng là đang tìm chết, nhưng kẻ chết chính là bọn mày đấy!
Tần Thiên nhìn đám người, rồi cùng Phong Tử cầm ống sắt bước tới.