Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 49: Buổi học bơi đặc biệt
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Tần Thiên trò chuyện với Sấu Tử một lúc, Hàn Thi Vũ gọi điện thoại, giục Tần Thiên lên lớp. Tần Thiên liền dặn Phong Tử và Sấu Tử lo liệu chuyện bang hội trước, kế hoạch cụ thể sẽ chờ hắn quyết định sau. Ngay lập tức, Tần Thiên vui vẻ cùng Lâm Hiểu Di đi đến trường.
Đến trường, Lâm Hiểu Di vào phòng làm việc, còn Tần Thiên đi đến khoa của mình. Chưa kịp vào cửa khoa, hắn đã thấy một đám người từ bên trong đi ra, trong đó có Hàn Thi Vũ và Phạm Kiến. Thấy Tần Thiên, Hàn Thi Vũ lập tức vui vẻ gọi hắn lại.
- Thế nào, Tần Thiên, mẹ của Lâm lão sư không sao chứ?
Hàn Thi Vũ hỏi. Buổi trưa khi Hàn Thi Vũ gọi điện, Tần Thiên đã kể lại tình hình, bảo cô nói với mẹ mình là không có chuyện gì, không cần lo lắng.
- Thiên ca, anh không sao là tốt rồi. Đúng rồi, tên tiểu tử kia anh định xử lý hắn thế nào?
Phạm Kiến tiến tới, chỉ vào thằng lùn vừa đi ra từ bên trong, hỏi Tần Thiên. Thằng lùn vừa ra đã thấy Tần Thiên, lập tức trong mắt tràn đầy sợ hãi, vội vàng cúi đầu không dám nhìn, mặt mày tái mét lẩn sang một bên. Chuyện buổi sáng hắn đã biết, Tần Thiên không bị gì nên cả ngày hắn cầu nguyện Tần Thiên ngàn vạn lần đừng đến trường, không ngờ vừa ra khỏi cửa đã đụng phải.
- Hay đấy, chúng ta chơi đùa hắn một chút.
Tần Thiên nhìn thằng lùn đang lảng tránh mình từ xa nói, rồi sải bước tới, trực tiếp chắn trước mặt hắn, khiến hắn run rẩy một trận.
- Cậu... cậu muốn làm gì, tôi muốn tố cáo cậu... Cậu... Nơi này là... là trường học, cậu không được làm loạn.
Thằng lùn nhìn Tần Thiên, lắp bắp nói trong sự căng thẳng.
- Thật sao, trường học thì thế nào? Anh đây muốn làm loạn thì làm loạn, mày làm gì được tao nào?
Tần Thiên nhìn thằng lùn nói, mạnh mẽ tiến thêm một bước, dọa thằng lùn trực tiếp quỳ xuống.
- Tôi không dám, tôi không dám, tôi không dám nữa, van xin cậu đừng đánh tôi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi đã xóa video trong điện thoại rồi, van xin cậu đừng đánh tôi.
Thằng lùn hoảng sợ nói, vội vàng móc điện thoại ra đưa cho Tần Thiên.
Tần Thiên không ngờ tên này lại không có khí phách như vậy, trực tiếp quỳ xuống cầu xin, khiến hắn hoàn toàn mất hứng trêu chọc.
- Thôi vậy, tha cho mày một mạng, tuyệt đối không có lần sau đâu.
Tần Thiên nhìn hắn nói, một cước đạp hắn sang một bên, trực tiếp cầm điện thoại trên tay hắn, định dạng thẻ nhớ xong rồi ném trả lại cho hắn.
- Cút đi.
Tần Thiên nhìn hắn khinh thường nói. Thằng lùn lập tức liên tục cảm ơn, rồi nhanh chóng chạy mất.
- Chiều nay học gì thế?
Tần Thiên quay đầu lại nhìn Hàn Thi Vũ và Phạm Kiến hỏi.
- Bơi lội.
Phạm Kiến đáp.
- Là giờ thể dục à, đúng là quá sướng.
Hai mắt Tần Thiên sáng lên. Học bơi lội, chẳng phải có thể nhân tiện dạy dỗ mấy cô nàng mỹ nữ kia bơi sao? Sau đó lại vô tình đụng chạm gì đó, vậy thì sướng hơn rồi.
- Đồ lưu manh.
Hàn Thi Vũ nhìn vẻ mặt Tần Thiên, lập tức khinh bỉ nói.
- Đúng đấy, lưu manh.
Phạm Kiến cũng khinh bỉ nói, làm ra vẻ nghiêm túc.
- Móa, anh là người đứng đắn mà.
Tần Thiên nói.
- Em không tin.
Hàn Thi Vũ khinh bỉ nhìn Tần Thiên một cái, rồi xoay người rời đi. Tần Thiên vội vàng đuổi theo, Phạm Kiến cũng theo sát phía sau.
.........
Ba người đi tới khu bơi lội, mọi người cơ bản đã đến đông đủ. Rất nhanh, chuông vào học vang lên, giáo viên thể dục lập tức thổi còi, gọi tập trung.
Giáo viên thể dục là một lão già khoảng năm mươi tuổi, đeo kính, đầu hói kiểu Địa Trung Hải. Thấy nữ sinh khoa mỹ thuật tạo hình đi tới, lập tức hai mắt sáng rực, bởi vì khoa này mỹ nữ đông như mây đen trời mưa.
- Lão già dê.
Phạm Kiến nhìn thầy thể dục nói. Lão già này đang dán mắt vào một nữ sinh ngực lớn, bộ dạng dâm dê, chỉ thiếu nước dãi chảy ra thôi.
- Tốt, tập hợp nào, nữ sinh đứng trước, nam sinh ở phía sau. Mỗi hàng mười người, giãn cách ra một chút, xếp thành hàng rồi điểm số ngay.
Lão già nhìn mọi người nói. Mọi người lập tức làm theo lời hắn, rất nhanh liền sắp xếp thành đội hình, rồi điểm số.
- Rất tốt, bây giờ các trò vào phòng thay đồ nhận áo tắm, năm phút sau tập hợp.
Lão già nhìn mọi người nói. Lập tức mọi người nhanh chóng tản ra, chạy vào phòng thay đồ.
Mấy phút sau đã có người lần lượt đi ra, cả đám nam sinh đều vô cùng hèn hạ, sớm đã chạy ra đứng chờ ở cửa phòng thay đồ nữ, đợi nữ sinh bước ra. Những nữ sinh sau khi thay áo tắm đều vô cùng gợi cảm, xung quanh toàn là những cặp đùi trắng nõn, sáng chói đến mức làm tròng mắt cũng muốn lồi ra.
- Ta kháo, tại sao lại không phát hiện, nữ sinh lớp chúng ta lại có thân hình đẹp như vậy chứ.
Một tên nam sinh cực kỳ hèn hạ nhìn nữ sinh bước ra nói. Lúc này, Hàn Thi Vũ đi ra, trong phút chốc, tất cả mọi người đều ngây ngốc. Mẹ nó, ăn được cô bé này thì khỏi bàn.
Trường học phát loại áo tắm hai mảnh, không phải loại liền thân. Vóc dáng Hàn Thi Vũ vốn đã cực kỳ xinh đẹp, cộng thêm áo tắm hỗ trợ, trông vô cùng gợi cảm và hấp dẫn.
- Mợ, đây là nữ nhân của lão tử, không cho bọn này nhìn.
Tần Thiên thầm nghĩ, vội vàng đi tới, che chắn trước mặt Hàn Thi Vũ. Lập tức đám nam sinh đều thầm mắng Tần Thiên vô sỉ.
- Tần Thiên, em đẹp không?
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên chớp chớp mắt hỏi, trên mặt cực kỳ ngượng ngùng. Đây là lần đầu tiên nàng mặc loại y phục hở hang này đứng trước mặt mọi người, lộ vẻ vô cùng căng thẳng.
- Đẹp lắm, dĩ nhiên rất đẹp, quả thực chính là người đẹp khiến muôn hoa phải ghen tị.
Tần Thiên mê mẩn nói, hai mắt dán chặt vào vòng một mềm mại trước ngực Hàn Thi Vũ, bị áo tắm bó chặt, nhìn qua có cảm giác căng tràn sức sống, cực kỳ hấp dẫn.
- Đồ sắc lang, không cho nhìn.
Hàn Thi Vũ vội vàng che ngực của mình, mặt đỏ bừng, trong lòng cũng thật cao hứng, đây là chứng tỏ mình rất có sức hấp dẫn.
- Không có, ánh mắt của anh chỉ là chiêm ngưỡng nghệ thuật thôi, em đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm, anh mới là thuần khiết thật sự, anh Cường Thuần Khiết chỉ là giả dối thôi.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nghiêm túc nói.
- Biến đi. Ma mới tin anh.
Hàn Thi Vũ khinh bỉ nhìn Tần Thiên một cái, nhưng ngay sau đó đi về phía đội hình, Tần Thiên vội vàng đi theo.
Lão giáo viên thể dục cũng đã thay một chiếc quần bơi, lúc này đang lén nhìn nữ sinh với bộ dạng hèn hạ, thứ đó trong quần bất giác đã cương cứng.
- Lão sắc quỷ, phải tìm cách dạy cho hắn một bài học.
Tần Thiên nói với Phạm Kiến. Hắn cũng không muốn lão sắc quỷ này động tay động chân với Hàn Thi Vũ.
- Không thành vấn đề, chúng ta đập vỡ kính hắn, khỏi nhìn nữa.
Phạm Kiến nói.
- Tốt, cậu đi qua cố tình va vào hắn, làm rơi kính mắt, tôi từ bên cạnh đi qua đạp nát.
Tần Thiên nói, Phạm Kiến gật đầu, hai người lặng lẽ rời khỏi đội hình. Tần Thiên đi vào phòng thay quần áo tìm một chiếc giày, rồi nháy mắt ra hiệu cho Phạm Kiến. Phạm Kiến lập tức nhanh chóng lao về phía thầy thể dục.
- Rầm!
- Ái chà!
Một tiếng kêu thật lớn, Phạm Kiến trực tiếp đánh văng cả người thầy thể dục, bay xa mấy mét, kính mắt văng sang một bên. Tần Thiên trực tiếp bước nhanh qua, rắc một tiếng, kính mắt trong nháy mắt vỡ tan tành.
- Ái chà, thật ngại quá. Thầy ơi, em không cố ý, thầy mau dậy nào, đeo kính lên đi ạ.
Phạm Kiến nhìn lão già dê nói, rồi đỡ hắn dậy. Lão già này vô cùng tức giận, lập tức cầm kính mắt đeo lên, ngay sau đó liền chuẩn bị giáo huấn Phạm Kiến, kết quả lại phát hiện trong mắt mình nhìn thấy mười mấy Phạm Kiến. Thì ra kính đã vỡ nát rồi.
- A... Kính của ta, đây là Dior đấy, hơn tám nghìn đồng đó. Ai đã đạp nát nó?
Thầy giáo tức giận hét toáng lên, toàn bộ học sinh phía dưới cười ồ. Mọi người giơ ngón cái tán thưởng Tần Thiên và Phạm Kiến làm tốt, nhưng ngay sau đó lập tức kéo nữ sinh mình thầm mến xuống nước.
- Tần Thiên, dạy em bơi được không? Em vẫn chưa biết.
Hàn Thi Vũ đi tới bên cạnh Tần Thiên, xấu hổ nhìn Tần Thiên nói, cúi đầu không dám nhìn hắn. Bạn đang đọc truyện tại - www.Truyện FULL
“Ta kháo, đây là đang quyến rũ ta sao, chủ động dâng đến miệng à.”
Tần Thiên thầm nghĩ, lập tức nói:
- Đương nhiên là có thể.
Nói xong liền cầm tay Hàn Thi Vũ đi về phía bể bơi. Hàn Thi Vũ bị Tần Thiên nắm bàn tay nhỏ bé, lập tức tim đập mạnh liên hồi, vô cùng hồi hộp.
Trên bờ, lão già vẫn đang gầm gừ vì chiếc kính của lão.
Tiết bơi lội tiếp theo sẽ có gì đặc sắc, sẽ phát sinh sự kiện thú vị gì, mọi người sẽ phải bất ngờ đấy, hắc hắc (Lời tác giả)
Cường Thuần Khiết: Thế thì vấn đề này không thể chậm trễ được.