Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 51: Người đi, người đến
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Tần Thiên, không nên.
Ngay lúc này, Hàn Thi Vũ chợt tỉnh táo trở lại. Nàng cảm thấy một cảm giác nóng bỏng truyền đến từ nơi riêng tư, nhìn xuống thì nàng hiểu ngay đó là gì. Nàng vội vàng đưa tay nắm lấy 'kẻ xấu', không cho nó tiến vào 'cửa hang' của mình.
- Tần Thiên, không nên, em còn chưa chuẩn bị.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói, một tay đẩy hắn ra, nhanh chóng mặc lại bộ quần áo mà Tần Thiên suýt nữa đã cởi sạch. Nàng mở cửa phòng thay đồ, hoảng hốt bỏ chạy.
- Chết tiệt, chuyện quái gì thế này, sao lại xui xẻo đến vậy.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ bỏ chạy, bực bội nói, rồi không cam lòng thu 'tiểu đệ' vào như cũ, sau đó đi ra ngoài.
- Tần Thiên.
Vừa ra đến cửa, một giọng nữ vang lên. Lâm Hiểu Di đang bước tới gần, lập tức ngọn lửa dục vọng vừa bị dập tắt lại bùng cháy trở lại.
- Tần Thiên, cậu theo tôi vào phòng làm việc một chút, hồ sơ của cậu không đầy đủ, cần phải bổ sung.
Lâm Hiểu Di đi tới trước mặt Tần Thiên. Vì chuyện tối qua với Tần Thiên mà nàng quên mất, vừa mới nhớ ra liền chạy đến sân vận động tìm hắn.
- Được, cô đợi một lát em đến ngay.
Tần Thiên hưng phấn nói, nhanh chóng quay vào phòng thay đồ, lấy quần áo thay vội. Sau đó hắn đi theo Lâm Hiểu Di đến văn phòng khoa.
Hai người nhanh chóng đến văn phòng khoa. Tần Thiên vừa bước vào cửa, không thấy bóng người nào, tốt, cơ hội trời cho đã đến rồi.
- Vào trong đi.
Lâm Hiểu Di nói với Tần Thiên, tự mình hiểu rõ bên trong nên đi vào trước. Tần Thiên đi theo phía sau, khóa trái cửa lại, rồi lập tức từ phía sau ôm lấy Lâm Hiểu Di, hai tay trực tiếp vồ lấy đôi gò bồng đảo đang rung rinh trước ngực nàng.
- A.
- Tần Thiên, làm gì vậy? Mau buông tay, đây là phòng làm việc.
Lâm Hiểu Di vội vàng giãy giụa nói.
- Cô giáo, em nhớ cô lắm.
Tần Thiên nói, một tay xoay người Lâm Hiểu Di lại, khóa chặt lấy đôi môi nhỏ của nàng, trực tiếp tấn công chiếc lưỡi thơm tho của nàng. Một tay hắn luồn vào trong váy âu của nàng, trêu chọc phía dưới, ngón tay tiến lên 'cửa hang' rậm rạp của Lâm Hiểu Di rồi lách vào khe sâu.
- Ư.
Phía dưới của Lâm Hiểu Di vừa bị Tần Thiên tấn công khiến thân thể nàng run rẩy dữ dội, toàn thân nàng nóng bừng lên trong chớp mắt, sự kháng cự yếu dần. Tần Thiên thừa thắng xông lên, một tay cởi cúc áo sơ mi trước ngực Lâm Hiểu Di, luồn tay vào. Một tay vuốt ve 'đám lông', nhẹ nhàng nắm lấy.
- Ừ... A....
Lâm Hiểu Di lúc này liền ngừng chống cự, nhưng tách khỏi môi Tần Thiên, nhìn hắn nói:
- Tên háo sắc, chuyện gì vậy? Có phải đi học bơi, thấy nhiều người đẹp quá nên không chịu nổi rồi sao?
- Hắc hắc, đúng là cô hiểu em, thật khiến em nhịn muốn chết mà.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di mê đắm nói.
- Hừ. Tên háo sắc chết tiệt, làm tôi sợ chết khiếp... Cứ tưởng cậu bị làm sao. Cậu cũng quá to gan rồi, đây là phòng làm việc, nếu bị các giáo viên khác biết thì thảm rồi.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên trách cứ.
- Không sao đâu, chỉ cần cô không la lớn là được.
Tần Thiên nói, lập tức sắc mặt Lâm Hiểu Di cực kỳ xấu hổ, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đấm Tần Thiên một cái.
- Ôm tôi đến trên bàn đi.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên nói. Nàng cảm thấy mình cũng bị Tần Thiên quyến rũ rồi, ngón tay Tần Thiên còn đang không ngừng kích thích hạ thể của nàng, khiến cho nơi đó của nàng ướt át liên tục, cực kỳ khó chịu.
- Tốt, cô giáo xinh đẹp của em.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di cười tà nói, một tay ôm lấy nàng, đặt lên bàn làm việc. Ngay sau đó, hắn cởi toàn bộ áo ngoài của nàng, bên trong hiện ra một cảnh tượng sống động, cực kỳ mê người, Tần Thiên nhìn mà hai mắt sáng rực.
- Đẹp mắt không, tên háo sắc nhỏ bé.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên thẹn thùng mà nói.
- Đẹp lắm, nhìn là muốn ăn.
Tần Thiên hèn mọn nói, động tay cởi áo ngực của nàng. Lập tức, đôi gò bồng đảo bị đè nén được tự do bật ra, trực tiếp chạm trúng mũi Tần Thiên. Tần Thiên không nói hai lời, hai tay trực tiếp dùng sức nắm chặt, miệng chạm vào 'điểm nhỏ', ngậm lấy, dùng sức mút lên.
- A....
Lâm Hiểu Di không nhịn được kêu lớn lên, hai tay ghì chặt lấy đầu Tần Thiên, miệng rên rỉ liên tục. Nhưng nàng cố gắng nén tiếng kêu không cho lớn, tuy nhiên cũng không phải nhỏ.
Tần Thiên ra sức mút lấy 'hạt đậu đỏ', hai tay vén váy Lâm Hiểu Di lên, để lộ quang cảnh bên trong. Một vùng trắng muốt, một tay đi đến 'khu rừng rậm âm u' với cỏ dại lan tràn xung quanh. Hắn trực tiếp kéo bỏ chiếc quần lót chữ T viền tơ, ngón tay tiến tới 'bí động' của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve hai mép, lập tức khiến Lâm Hiểu Di càng thêm khoan khoái.
- Cô giáo, em đến để làm cô càng thêm sung sướng đây.
Tần Thiên hé miệng nhìn Lâm Hiểu Di nói.
- Cậu muốn làm gì?
Lâm Hiểu Di đỏ mặt hỏi.
Tần Thiên cũng không nói lời nào, chỉ bí ẩn cười một tiếng. Hắn lập tức làm công việc quen thuộc, mở rộng bắp đùi Lâm Hiểu Di ra, mạnh mẽ, miệng hướng về 'hắc động' của nàng mà tiến tới.
- A... Không nên, nơi đó bẩn... A....
Lâm Hiểu Di vừa mới kêu xong, lập tức cảm giác được một sự thoải mái chưa từng trải qua. Tại 'cửa hang', đột nhiên một thứ mềm mại xông vào, xoay tròn xung quanh 'hắc động', cảm giác này khiến nàng căn bản không còn sức kháng cự. Chưa đầy một phút sau, Lâm Hiểu Di trực tiếp buông vũ khí đầu hàng.
- Thế nào cô, cảm giác không tệ chứ?
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di nói, tay lấy khăn giấy lau mặt.
- Cậu… Cậu tên vô lại, làm tôi chết mất rồi.
Lâm Hiểu Di thở hổn hển thẹn thùng nói, vừa rồi cảm giác thật tuyệt diệu, tuyệt vời không tả nổi.
- Hắc hắc, vẫn chưa xong đâu, tiếp theo mới là màn hay.
Tần Thiên nói, vừa nói vừa trực tiếp phóng ra 'tổ truyền lợi khí' của mình, vẻ mặt hung ác nhìn 'cửa hang' rậm rạp của Lâm Hiểu Di. Hắn hơi dùng sức, liền đưa 'thằng nhỏ' toàn bộ chui vào.
- A.
Lâm Hiểu Di lập tức kêu lên, ôm chặt lấy Tần Thiên, đôi môi nhỏ hướng tới môi Tần Thiên mà hôn. Tần Thiên bèn kịch liệt đáp trả, phía dưới 'tổ truyền lợi khí' liên tục tiến công vào 'hắc động' của Lâm Hiểu Di, hai tay ở 'cao điểm' tùy ý nhào nặn tàn bạo. Toàn thân Lâm Hiểu Di bị hắn làm cho say mê, kịch liệt đáp trả Tần Thiên.
Bên trong phòng làm việc, một khúc 'gió xuân' nổi lên hài hòa.
Hơn ba mươi phút sau, hai người đồng thời kêu lớn một tiếng, đạt tới cao trào. Hai người ôm nhau thật chặt, toàn thân Lâm Hiểu Di run rẩy kịch liệt, há miệng cắn vào bả vai Tần Thiên.