53. Chương 53: Kẻ bắt cóc

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 53: Kẻ bắt cóc

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Thiên và Hàn Thi Vũ bị gã đàn ông đeo kính đen uy hiếp, buộc phải lên chiếc xe bịt kín và đi đến một nơi không rõ.
Phía sau họ, một chiếc xe Benz khác lặng lẽ bám theo.
Chiếc xe chạy rất nhanh, mà nhóm người trên xe không hề hay biết có chiếc xe khác đang bám theo. Rất nhanh, họ đã ra khỏi nội thành, tiến vào vùng ngoại ô, rồi đi vào một khu công nghiệp. Khoảng nửa giờ sau, cửa xe mở ra, rẽ vào một con ngõ nhỏ rồi nhanh chóng tiến về phía nhà xưởng bỏ hoang ở đằng xa.
Hai người Tần Thiên bị trói trên xe. Hàn Thi Vũ lộ rõ vẻ sợ hãi, ôm chặt lấy tay Tần Thiên, đôi mắt không rời khỏi hắn. Còn Tần Thiên thì lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, bởi hắn biết mấy tên này không phải đối thủ của mình, có thể dễ dàng xử lý. Hắn chỉ muốn xem rốt cuộc kẻ chủ mưu đứng sau là ai.
Rất nhanh, xe đã dừng trước cửa nhà xưởng bỏ hoang. Cửa xe mở ra, gã đeo kính đen ra hiệu bảo hai người xuống xe.
– Đi vào.
Tên cầm đầu lạnh lùng nhìn Tần Thiên và Hàn Thi Vũ, cầm dao găm uy hiếp, ép buộc họ đi vào trong nhà xưởng. Tần Thiên nắm chặt tay Hàn Thi Vũ, muốn trấn an nàng, rồi cùng nàng đi vào trong.
Vừa đi Tần Thiên vừa quan sát xung quanh. Đây là một khu đất hoang vắng trên sườn núi nhỏ, hoàn toàn không có người ở. Là một nơi lý tưởng để cướp bóc, giết người, nếu chết ở đây thì tuyệt đối rất khó bị phát hiện.
Vừa bước vào cửa, Tần Thiên liền nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc ngồi đối diện. Chính là nhóm sinh viên khoa thể dục mà hắn đã "dạy dỗ" tơi bời trong trận bóng rổ sáng nay. Hóa ra, chính bọn chúng là kẻ đứng sau vụ bắt cóc này.
– Là các người?
Hàn Thi Vũ giật mình kêu lên.
– Hừ. Nhóc con, không ngờ tới sao? Sáng nay kiêu ngạo như vậy, làm bọn tao mất mặt trước mọi người, bây giờ tao sẽ cho mày thấy cảm giác bị nhục nhã.
– Các người muốn làm gì? Đây là phạm pháp, mau thả chúng tôi ra.
Hàn Thi Vũ nhất thời kinh hãi nói.
– Hừ. Phạm pháp thì thế nào? Tao không sợ, lão tử có ô dù.
Hảo Sỏa nhìn Hàn Thi Vũ cười khẩy rồi quay sang gã đeo kính đen nói:
– Bưu ca, đa tạ. Phiền anh đưa con bé lắm lời này sang một bên trước, em muốn "vui vẻ" một chút với thằng ranh con này.
Gã đó gật đầu, sau đó ra lệnh cho đàn em đưa Hàn Thi Vũ đi. Hàn Thi Vũ lập tức nắm chặt lấy Tần Thiên, không muốn rời.
– Đi đi, cứ ở một bên nhìn, anh không có việc gì. Mày là thằng họ Bưu đúng không? Tuyệt đối đừng làm tổn thương cô ấy, nếu không mày sẽ phải chết thảm đấy. Tin tao đi, tốt nhất là đừng động vào cô ấy dù chỉ một sợi tóc.
Tần Thiên gỡ tay Hàn Thi Vũ ra, đẩy nàng rời đi, sau đó quay sang Bưu ca nói. Giọng điệu của hắn không hề có chút sợ hãi nào, mà tràn đầy sự ngông cuồng.
– Mẹ kiếp, ở đây mà còn dám lớn tiếng, muốn chết hả?
Một tên đàn em của Bưu ca lập tức bực mình, định giáng một cái tát vào Tần Thiên, nhưng đã bị Bưu ca chặn lại. Bởi vì hắn cảm thấy Tần Thiên không phải người bình thường, từ lúc bị bắt cóc đến giờ, dù bị dao găm kề cổ mà sắc mặt vẫn không đổi, thậm chí còn dám uy hiếp hắn. Cái kiểu nói chuyện này, tuyệt đối là của người có thực lực, nếu không thì không thể kiêu ngạo đến vậy. Bưu ca lăn lộn giang hồ nhiều năm, kinh nghiệm đầy mình, chỉ cần nhìn qua là biết ai có thể đắc tội, ai không. Hôm nay hắn chỉ nhận tiền để bắt người, chứ không phụ trách đánh giết. Dù Tần Thiên có thực lực hay không thì hắn cũng không muốn rước thêm phiền toái. Hắn lập tức ra hiệu cho đàn em đưa Hàn Thi Vũ sang một bên, còn mình thì đứng ngoài quan sát.
– Nhóc con, ở đây mà còn kiêu ngạo như vậy, mày thật sự không sợ chết sao?
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên cười lạnh nói.
– Hừ. Sợ chết thì tao còn đến đây sao? Cả đám chúng mày, chơi bóng không thắng nổi, liền dùng thủ đoạn hèn hạ này để báo thù, thật không biết chúng mày học được ở đâu nữa? Từ giữa hai chân phụ nữ à, hay là não tàn?
Tần Thiên nhìn bọn chúng ngông cuồng mắng.
– Hừ. Nhóc con, ngông cuồng lắm đấy. Nói cho mày biết, hôm nay lão tử chuẩn bị phế mày. Thủ đoạn hèn hạ thì sao chứ? Tao dùng thủ đoạn hèn hạ để đối phó một thằng chó như mày thì đã sao? Bây giờ mày quỳ xuống cho lão tử, ngoan ngoãn làm lại cái động tác mà lão tử đã nói sáng nay. Quỳ xuống dập đầu trước mặt bọn tao đi.
Hảo Sỏa nhìn Tần Thiên lạnh lùng nói, giọng điệu cực kỳ ngông cuồng.
– Chậc chậc, mấy thằng công tử nhà giàu chúng mày đúng là não tàn. Tưởng cầm dao găm là thành xã hội đen à? Rồi thành vô địch thiên hạ sao? Uy hiếp tao ư? Lúc lão tử còn đang lăn lộn ngoài đời thì không biết chúng mày còn đang bú sữa mẹ ở xó nào. Hôm nay tao không muốn động thủ, vì hôm nay đã đánh quá nhiều người rồi, mệt mỏi quá. Vậy nên tao cho chúng mày một cơ hội, ngoan ngoãn xin lỗi bọn tao rồi thành thật đưa bọn tao về nhà, tao sẽ không so đo nữa. Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nếu không thì tao sẽ cho chúng mày tàn phế cả đời.
Tần Thiên nhìn Hảo Sỏa càng thêm ngông cuồng nói.
– Ha ha ha ha… Nhóc con, mày ăn cứt nhiều quá nên ngu người rồi à? Bây giờ là mày đang trong cảnh nguy hiểm, chứ không phải chúng tao. Mày lại uy hiếp ngược lại chúng tao, mày thiểu não hả?
– Đúng đấy, nhóc con. Mày tưởng mặc quần lót bên ngoài là thành siêu nhân hả?
– Cho chúng tao nằm cả đời? Mày thử nhìn xem, tao muốn xem mày làm sao cho chúng tao nằm cả đời?
Đám sinh viên khoa thể dục cười phá lên, tràn đầy vẻ châm chọc.
– Lũ cặn bã chúng mày, thật là không biết xấu hổ, sao lại thích chết vậy chứ?
Tần Thiên nhìn bọn kia cười lạnh nói.
– Hừ. Thằng nhóc con, bớt cái thói ngông cuồng đi. Mày đã muốn tìm chết thì tao sẽ thành toàn cho mày. Không chịu quỳ xuống hả? Tao sẽ đánh đến khi mày phải cầu xin tha thứ mới thôi.
Hảo Sỏa cả giận nói, mạnh mẽ vung tay lên, một cái tát hung hăng nhắm vào mặt Tần Thiên.
– Muốn chết!
Tần Thiên quát lớn, mạnh mẽ nghiêng người. Trong nháy mắt, hắn đánh văng hai tên côn đồ, cả người né tránh đòn tấn công của Hảo Sỏa. Sau đó, Tần Thiên lách sang bên cạnh hắn, mạnh mẽ nhảy lên, rồi trở tay giáng một cái tát hung hăng vào mặt Hảo Sỏa.
– Bốp!
– A!
Trong nháy mắt, cái tát của Tần Thiên đã thân mật tiếp xúc với mặt Hảo Sỏa, lực đạo cực lớn. Tần Thiên trực tiếp dùng đến sáu phần sức mạnh, đánh hắn lật ngửa trên mặt đất, răng văng ra, miệng tràn đầy máu.
Khuôn mặt hắn bị hủy hoại, bị Tần Thiên đánh cho biến dạng như đầu heo, cả người lăn lộn trên đất không ngừng kêu thảm thiết, không nói nên lời.
Tất cả chỉ diễn ra chưa đến mười giây. Tốc độ của Tần Thiên nhanh đến mức khiến mọi người không thể tin nổi. Trong nháy mắt, tất cả đều ngây người tại chỗ, phải mất vài giây sau mới kịp phản ứng.
– Giết hắn cho tao!
Một tên sinh viên khoa thể dục kịp phản ứng, lập tức hô hoán mấy tên côn đồ. Mấy tên kia vừa nghe liền vung dao găm xông tới.
– Nếu không muốn chết, lập tức dừng tay cho tao!
Tần Thiên lập tức nhìn về phía gã đeo kính đen quát lớn, một luồng khí thế mạnh mẽ bùng phát từ người hắn, vô cùng đáng sợ. Ngay cả gã đeo kính cũng cảm thấy chấn động.
– Dừng tay, tất cả dừng lại, mau dừng lại!
Gã đeo kính vội vàng quát lớn với đàn em, trong lòng hoảng sợ. Loại khí thế bùng phát từ Tần Thiên khiến hắn vừa cảm thấy quen thuộc lại vừa sợ hãi. Hắn từng cảm nhận được khí thế này một lần, từ một người bí ẩn. Gã đeo kính đã tận mắt chứng kiến người bí ẩn đó tàn sát hơn năm mươi người. Chưa đầy hai mươi phút, tất cả đều chết, máu tươi lênh láng khắp nơi, cảnh tượng vô cùng thảm khốc, gần như bị một chưởng đánh nát đầu… Cảnh tượng cực kỳ đáng sợ đó đã để lại cho hắn ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Về sau hắn vô tình biết được, trên thế giới này có một nhóm người bí ẩn, ai nấy đều là siêu cấp cao thủ, có thể một mình chống lại cả trăm người, thủ đoạn vô cùng đáng sợ. Tuyệt đối đừng chọc vào họ, nếu không chết cũng không biết chết thế nào. Mà Tần Thiên trước mặt hắn lúc này lại chính là loại người đó.
Khí thế của Tần Thiên bùng phát tại chỗ khiến mọi người đều giật mình. Nhóm sinh viên khoa thể dục thấy mấy tên côn đồ không chịu xông lên giúp đỡ, lập tức nổi giận.
– Bưu ca, các anh đã thu tiền, mau bắt bọn họ lại!
Một tên quay sang Bưu ca hô hoán.
– Lúc thỏa thuận, chúng ta đã nói rõ là tao chỉ phụ trách đưa người đến đây cho bọn mày, chứ không hề nói là sẽ giúp bọn mày dạy dỗ hắn.
Bưu ca lạnh lùng nói. Bây giờ hắn nào dám chọc vào Tần Thiên, làm vậy chẳng khác nào tự tìm cái chết.
– Anh... Được, tôi cho các anh thêm tiền, thêm mười vạn, các anh bắt hắn lại.
Tên kia tiếp tục nói.
– Không làm. Bọn tao chỉ bắt cóc tống tiền chứ không phải là tay sai đánh người.
Bưu ca lạnh lùng cự tuyệt.
– Anh... Được, coi như anh lợi hại. Anh nhớ kỹ đấy, chúng ta lên!
Tên sinh viên khoa thể dục nói, ngay sau đó chính mình cầm lấy dao găm lao thẳng về phía Tần Thiên.
– Hừ, hôm nay lão tử sẽ siêu độ cho mấy tên cặn bã chúng mày!
Tần Thiên lạnh lùng nói, tốc độ nhanh như chớp lao tới, cả người hắn như một ảo ảnh. Trong nháy mắt, hắn đã xông thẳng vào giữa đám sinh viên khoa thể dục, liên tục ra quyền.
– Bốp bốp...
Một quyền giáng xuống, lập tức một tên kêu thảm thiết, máu tươi văng ra, bay xa.
– Bốp bốp.
Lại một quyền nữa, tương tự, một tên khác máu văng tung tóe, bay ra ngoài, ngã vật trên đất rên rỉ kêu la thảm thiết.
– Bốp bốp.
– Bốp bốp.
………………
Chưa đầy năm phút, tất cả đám sinh viên khoa thể dục đều nằm rạp trên đất, liên tục kêu la thảm thiết. Mỗi tên đều bị Tần Thiên đánh vào miệng, răng bay đầy trời.
– Hừ. Dám động vào tao. Chúng mày chết cũng đáng đời.
Tần Thiên nhìn mấy tên nằm trên đất cười lạnh, sau đó nhặt một cây gậy sắt dưới đất lên, đi tới trước mặt mấy tên kia, trực tiếp từng gậy nện xuống, trong nháy mắt đánh nát chân bọn chúng. Bọn chúng đau đớn đến chết đi sống lại, rồi trực tiếp hôn mê. Hảo Sỏa đã bị đánh ngất, lại bị đánh cho tỉnh rồi lại ngất đi, tứ chi hoàn toàn bị phế.
– Hừ. Lũ phế vật, đã không có phẩm chất khi chơi bóng lại còn không có nhân phẩm. Muốn phế tao sao, vậy thì đừng hòng chơi bóng rổ nữa.
Tần Thiên lạnh lùng nói, ném cây gậy trong tay, sau đó xoay người chuẩn bị đưa Hàn Thi Vũ trở về. Nhưng, đúng lúc Tần Thiên xoay người, hắn cảm thấy toàn thân cứng đờ, tim đập nhanh dữ dội, trong lòng vừa hoảng sợ lại vừa rung động.