Sống Cùng Biểu Tỷ
Chương 66: Những rung động trong lớp học
Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Cái... cái kia, tuyệt đối là hiểu lầm! Tôi tuyệt đối không có ý định xâm phạm cô.
Tần Thiên nhìn nữ cảnh sát xinh đẹp nói. Hắn không ngờ nàng lại tỉnh dậy, tay hắn vẫn còn đặt trên ngực nàng, giờ có giải thích thế nào cũng vô dụng.
– A...
Lý Phỉ Nhi hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là hét lên chói tai. Thấy vậy, Tần Thiên vội đưa tay bịt miệng nàng lại.
– Đừng la! Cô muốn mọi người đều biết tôi sờ ngực cô à?
Tần Thiên nhìn Lý Phỉ Nhi nhỏ giọng nói.
– Thình thịch.
Lý Phỉ Nhi giáng thẳng một quyền vào bụng Tần Thiên. Cơn đau nhói lập tức truyền đến, nhưng Tần Thiên không hề phản ứng. Lý Phỉ Nhi tiếp tục giáng thêm một quyền, hai quyền, ba quyền, khiến Tần Thiên ôm bụng ngã lăn ra đất, cả người co rúm lại.
– Hừ! Đến cả lão nương đây mà cậu cũng dám giở trò, đúng là muốn chết mà!
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, vỗ vỗ tay rồi đi thẳng vào phòng.
– Mẹ kiếp! Đúng là chẳng làm ăn được gì!
Tần Thiên kêu thảm thiết nói.
.....................
Rạng sáng ngày thứ hai, Tần Thiên tỉnh dậy sau khi tu luyện. Công pháp tu luyện Ba Ba Lạp truyền cho hắn quả thật không tồi, hiệu quả vô cùng rõ rệt. Mỗi ngày hắn đều cảm nhận được thực lực của mình tăng lên, cứ tiếp tục thế này thì chẳng bao lâu nữa, thực lực Tần Thiên sẽ đạt đến một tầm cao mới.
– Tần Thiên, mau dậy ăn sáng rồi đi học!
Tiêu Du ở bên ngoài hô.
– Đến ngay đây!
Tần Thiên đáp lời, lập tức ra mở cửa đi ra ngoài, nhưng vừa mở cửa thì lại đúng lúc đối mặt với Lý Phỉ Nhi. Thấy Tần Thiên, nàng lập tức trợn mắt nhìn hắn đầy hung dữ.
Tần Thiên có chút lúng túng. Tối qua hắn đã sờ soạng được một chút, bất quá cảm giác ấy thật tuyệt vời, khiến người ta cứ phải nhớ mãi, nếu được thêm lần nữa thì ngon quá. Nghĩ đến đây, Tần Thiên đã đi vào toilet đánh răng rửa mặt. Xong xuôi, hắn liền ra ăn sáng.
– Tần Thiên đến đây, nếm thử món cháo trứng muối thịt nạc này.
Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên mỉm cười, bưng một chén cháo thơm lừng đặt trước mặt hắn. Hắn vội vàng nhận lấy, miệng không ngừng nói lời cảm ơn. Ngay khi nếm thử, hắn liền lập tức ăn luôn, tấm tắc khen tay nghề của Sở Tương Tương thật khéo.
– Hừ! Đồ lưu manh.
Lý Phỉ Nhi nhìn Tần Thiên, thầm mắng.
Rất nhanh, Tần Thiên đã ăn xong bữa sáng, cùng Sở Tương Tương đến trường. Đến trường, hai người tách ra, Tần Thiên rảo bước về phía khoa Mỹ thuật Tạo hình. Chưa đến khoa Mỹ thuật Tạo hình, Tần Thiên đã thấy Hàn Thi Vũ đứng đợi ở ngoài. Lập tức, hai mắt hắn sáng rực.
– Chết tiệt! Bé cưng hôm nay thật khiêu gợi.
Tần Thiên thầm nghĩ khi nhìn Hàn Thi Vũ. Trong mắt hắn, Hàn Thi Vũ vốn là một thục nữ, nhưng hôm nay nàng lại ăn mặc khác hẳn, toàn thân đều là đồ đen. Nàng mặc chiếc quần bó màu đen ngắn cũn cỡn, cổ áo hình chữ V với chất liệu vải vô cùng mỏng, để lộ một nửa đôi gò bồng đảo cao vút, vừa lớn vừa trắng, tạo thành một khe sâu hút. Bên dưới là đôi tất đen cùng đôi giày cao gót cũng màu đen nốt. Trên tay nàng cầm một chiếc túi màu đỏ. Thân hình nàng trông cực kỳ thành thục, vô cùng hấp dẫn. Bất kể nam hay nữ đi qua đều không nhịn được mà phải liếc nhìn một hai lần. Đặc biệt là đám đàn ông hèn mọn, cố ý đi qua đi lại nhiều lần ra vẻ tiêu sái, khiến Tần Thiên cảm thấy khó chịu. Phụ nữ của lão tử mà các ngươi dám nhìn à? Hắn liền vội vàng đi đến chỗ Hàn Thi Vũ.
– Sao hôm nay em lại ăn mặc thế này hả Thi Vũ?
Tần Thiên vừa kéo tay Hàn Thi Vũ, vừa hỏi. Hai mắt hắn lướt qua bộ ngực trắng ngần đang lộ ra của Hàn Thi Vũ.
– Trông đẹp không anh?
Hàn Thi Vũ có chút ngượng ngùng nói, mặt hơi đỏ ửng lên.
– Đẹp lắm, rất dễ nhìn!
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ đáp. Hàn Thi Vũ nghe thấy vậy, lập tức cực kỳ vui mừng. Nàng mặc bộ trang phục này chính là để Tần Thiên nhìn.
– Vậy sau này em thường xuyên mặc thế này cho anh xem có được không?
Hàn Thi Vũ nói.
– Vậy không được. Em mặc thế này sẽ bị mấy tên sắc lang kia nhìn chằm chằm, anh sẽ mất hứng. Nhưng nếu em bí mật cho anh xem thường xuyên, anh tuyệt đối không phản đối.
Tần Thiên cười gian xảo nói. Hàn Thi Vũ nghe vậy, lập tức đỏ mặt.
– Anh đúng là đồ lưu manh!
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nói, giọng điệu như đang làm nũng vậy. Sau đó hai người liền vào lớp, Tần Thiên ngồi xuống ngay bên cạnh nàng. Vì tay vịn ngăn giữa hai người bị hỏng, nên cả hai trực tiếp chạm vào nhau, khiến nhịp tim Hàn Thi Vũ đập dữ dội, lộ rõ vẻ căng thẳng.
– Tần Thiên, anh đừng như vậy nữa được không?
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nhìn Tần Thiên, ánh mắt hắn đang dán chặt vào bộ ngực nàng.
– Hắc hắc, em đẹp quá, anh nhất thời mê mẩn mất rồi.
Tần Thiên say đắm nhìn Hàn Thi Vũ. Nàng càng nghe càng thêm ngượng nghịu, khẽ cúi đầu, không dám nhìn Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người nàng, tay không kìm được mà ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng. Hàn Thi Vũ lập tức giật mình kinh hãi, cả người khẽ run lên, muốn gỡ tay Tần Thiên ra, nhưng lại bị Tần Thiên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của mình. Nhịp tim nàng lập tức đập nhanh hơn, nàng càng lúc càng cúi gằm mặt xuống.
Tần Thiên nhìn bộ dạng của Hàn Thi Vũ, không khỏi kích động. Hắn lặng lẽ buông tay nàng ra, rồi từ từ đưa tay về phía bộ ngực Hàn Thi Vũ, nhưng lại bị nàng chặn lại.
– Không được, Tần Thiên.
Hàn Thi Vũ đỏ mặt, khẽ nói với Tần Thiên.
– Thi Vũ, để anh sờ một chút được không?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ, thấp giọng hỏi.
– Vậy... vậy chỉ được một chút thôi, không được nhiều hơn đâu nhé.
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nói, giọng nàng càng lúc càng nhỏ dần, cánh tay ngăn cản Tần Thiên cũng đã buông lỏng hơn. Tần Thiên lập tức vồ lấy ngực Hàn Thi Vũ, nhẹ nhàng xoa nắn. Hàn Thi Vũ lập tức phát ra một tiếng rên nhẹ, thân thể cũng run lên bần bật.
Tần Thiên xoa nắn vài cái, cảm giác mềm mại vô cùng, lại cực kỳ đàn hồi, vô cùng thoải mái. Trong miệng Hàn Thi Vũ không khỏi phát ra những tiếng rên yêu kiều cùng hơi thở gấp gáp.
– Mau... mau buông tay! Tần Thiên, anh không phải nói chỉ một chút thôi sao?
Hàn Thi Vũ nói ngắt quãng, mắt đỏ bừng. Bộ ngực truyền đến một cảm giác dễ chịu, khiến thân thể nàng như muốn nhũn ra.