68. Chương 68: Tần Thiên bị bắt

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 68: Tần Thiên bị bắt

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Tần Thiên, sao của anh lớn thế?
Hàn Thi Vũ ngượng ngùng nhìn vật to lớn trong tay mình hỏi. Nàng cảm giác nó rất đáng sợ, khiến nàng kinh ngạc, phía dưới nàng cũng bắt đầu có cảm giác.
- Dù có lớn hơn nữa, anh cũng không tự mình giải quyết được, em mau giúp anh đi nào.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ. Hàn Thi Vũ đỏ mặt không dám nhìn thứ đang sừng sững trong tay, cúi gằm mặt xuống bàn. Tần Thiên dùng tay ôm lấy một bên ngực của Hàn Thi Vũ, xoa nắn đủ hình dạng.
- Ư. Tần Thiên, anh đừng nghịch ở đó nữa, em sắp không nhịn được rồi.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên ngượng ngùng. Nhìn bộ dạng nàng, e rằng lại muốn rồi.
- Thi Vũ, em có thể dùng miệng giúp anh một lần được không?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói.
- A…không được. Em không chịu đâu! Thật sự là ghê chết đi được!
Hàn Thi Vũ lập tức cự tuyệt.
- Van xin em mà. Thi Vũ, em có thể giúp anh một lần được không? Tay em không thể khiến anh thỏa mãn bằng miệng được.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ cầu khẩn, vẻ mặt trông vô cùng thống khổ. Hàn Thi Vũ nhìn hắn, không khỏi mềm lòng.
- Vâng…Vậy cũng được. Em sẽ thử một lần.
Mặt Hàn Thi Vũ đỏ bừng, nhưng ngay sau đó cúi đầu xuống, khẽ hé miệng. Nàng học từ trong những bộ phim JAV, nhẹ nhàng đưa lưỡi ra, bắt đầu hành động.
- Ư…
Tần Thiên nhất thời hít sâu một hơi. Đúng là quá sung sướng. Hắn nhịn không được bắt lấy hai bầu ngực của Hàn Thi Vũ dùng sức vuốt ve. Hàn Thi Vũ nhất thời phát ra một tiếng rên khẽ rồi ngậm lấy tiểu huynh đệ của Tần Thiên trong miệng, dùng đầu lưỡi cẩn thận liếm nhẹ.
Tần Thiên lập tức cảm thấy vô cùng thoải mái, nhìn Hàn Thi Vũ cúi người, để lộ vòng mông trắng nõn, hắn đưa tay ra xoa nắn rồi vuốt mạnh vào khe giữa hai đùi. Hàn Thi Vũ nhất thời phát run, mạnh dạn nuốt sâu hơn nửa tiểu huynh đệ của Tần Thiên, làm Tần Thiên sướng đến khó tả, hắn lập tức càng thêm mạnh tay hơn ở khe rãnh.
Hàn Thi Vũ bị ngón tay Tần Thiên kích thích chỗ đó, thân thể không ngừng phát run, miệng nàng càng lúc càng nhanh hơn. Tần Thiên trực tiếp cho ngón tay vào động khẩu ra vào thật mạnh. Thân thể Hàn Thi Vũ run rẩy, lượng lớn chất lỏng từ bí động không ngừng chảy ra.
Một tay còn lại của Tần Thiên cũng không rảnh rỗi, day nhẹ lên nhũ hoa của Hàn Thi Vũ. Hàn Thi Vũ lập tức chấn động, khẽ rên lên. Tần Thiên nghe vậy cực kỳ thoải mái. Cả hai càng lúc càng nhanh hơn.
Mấy phút sau, cả hai người đồng loạt run rẩy kịch liệt. Bí động của Hàn Thi Vũ lại phun ra một đợt chất lỏng, còn Tần Thiên trực tiếp phóng thích vào trong miệng Hàn Thi Vũ. Hàn Thi Vũ vội vàng nhổ ra đất.
- Tần Thiên, anh…xấu lắm.
Sau khi bình tĩnh lại, Hàn Thi Vũ thẹn thùng nhìn Tần Thiên nói.
- Hắc hắc, nam nhân không xấu, nữ nhân không thương.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, hai tay ôm nàng vào trong ngực. Hàn Thi Vũ ngoan ngoãn nằm trong ngực hắn.
- Tần Thiên, sau này em là nữ nhân của anh, anh phải hết mực yêu thương em nhé.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nhẹ giọng nói.
- Đó là đương nhiên rồi. Ngốc ạ, em là nữ nhân của anh, làm sao anh lại không thương em được?
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói, hôn nhẹ vào trán nàng. Hàn Thi Vũ nhất thời hiện lên vẻ mặt hạnh phúc, hai tay ôm thật chặt Tần Thiên, nhắm mắt lại.
Trong phòng học, tất cả mọi người đều ngồi ở phía trên, không ai chú ý tới hai người ở dưới. Vị lão sư trên bục giảng cũng là một người nghiêm khắc, say sưa trong bài giảng của mình, không hề chú ý đến “trận đại chiến” vừa diễn ra ở cuối lớp.
……………………….
Hai tiết học nhanh chóng kết thúc, tiếp theo là tiết chuyên ngành. Khi tan học, hai người trở lại phòng vẽ tranh, chuẩn bị giá vẽ của mình.
- Ai là Tần Thiên?
Vừa lúc đó, cửa phòng mở ra, một người đàn ông với giọng nói sang sảng bước vào, khiến cả lớp phải ngoái đầu nhìn. Tần Thiên nghĩ rằng lại có lũ “não tàn” đến gây sự, thờ ơ nhìn thoáng qua, không ngờ lại thấy hai cảnh sát. Ngay lập tức, vẻ mặt hắn đầy nghi hoặc, cảnh sát tìm mình làm gì?
Tần Thiên nhìn cảnh sát, đi tới nói:
- Tôi là Tần Thiên.
- Cậu là Tần Thiên? Có người báo án với chúng tôi, nói cậu cố ý gây thương tích, mời cậu về đồn cùng chúng tôi một chuyến.
Một cảnh sát có vóc dáng thấp bé, trông có vẻ hơi âm hiểm tiến đến còng tay Tần Thiên.
- Cố ý gây thương tích? Tôi gây thương tích cho ai vậy, thưa cảnh sát?
Tần Thiên nhìn tên cảnh sát nói.
- Chờ cậu về sở cảnh sát sẽ rõ. Đi nào.
Tên cảnh sát không kiên nhẫn kéo Tần Thiên ra ngoài nhưng Tần Thiên nhất quyết đứng yên tại chỗ.
- Nếu cảnh sát không nói rõ ràng, tôi sẽ không đi. Làm sao tôi biết đây có phải sự thật không?
Tần Thiên nhìn hai tên cảnh sát nói.
- Cậu có thể không đi nhưng tôi có thể lấy danh nghĩa chống người thi hành công vụ để bắt cậu, thậm chí là nổ súng.
Tên cảnh sát thấp bé rút súng ra, dí vào đầu Tần Thiên, lạnh lùng nói.
- Đi.
Tên cảnh sát lùn nói.
- Hừ. Ngươi sẽ phải hối hận.
Tần Thiên nhìn hắn, lạnh lùng nói, sau đó bước ra ngoài.
- Tần Thiên.
Hàn Thi Vũ vội vàng chạy tới, vẻ mặt lo lắng.
- Không sao đâu, anh sẽ sớm trở lại, đừng lo lắng. Em cứ về đi.
Tần Thiên nhìn Hàn Thi Vũ nói rồi đi về phía xe cảnh sát. Tên cảnh sát thấp bé đẩy hắn vào khoang sau của xe rồi phóng xe rời khỏi trường học.
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên bị dẫn đi, lòng nàng vô cùng lo lắng. Nàng lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho cha mình.