Chương 9: Lũ vô dụng

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 9: Lũ vô dụng

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất cả mọi người liền nhìn về phía tiếng động phát ra, thấy hoa hậu giảng đường Hàn Thi Vũ cùng hai cô bạn đang đi tới. Lập tức cả đám người ngạc nhiên đến mức quên cả khép miệng.
- Tần Thiên, ba chúng em tham gia có được không ạ?
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên hỏi.
- Đương nhiên là được!
Tần Thiên nói. Hắn không dám mong có ai giỏi giang đến giúp, chỉ cần có người chuyền bóng là tốt lắm rồi.
- Ha ha ha... Người ở khoa mỹ thuật tạo hình toàn là đồ bỏ đi. Lại để con gái lên thi đấu!
Gã cao lớn nhìn đám người ở khoa mỹ thuật tạo hình với ánh mắt giễu cợt. Mấy nam sinh khoa mỹ thuật tạo hình đều không dám hé răng.
- Được, chúng mày đã đủ năm người rồi, vậy thì bắt đầu thôi. Người đẹp, nếu cô sợ bị thương thì có thể ra dấu cho anh biết, anh sẽ mở lưới ra cho.
Gã cao lớn nhìn Hàn Thi Vũ, nói trêu ghẹo. Hàn Thi Vũ lườm hắn một cái đầy vẻ chán ghét, rồi nép ngay sau lưng Tần Thiên.
- Được. Nếu đã bắt đầu thì ta nói luôn vài quy tắc. Khi thi đấu trên sân thì khó tránh khỏi va chạm. Nếu như không cẩn thận mà va chạm mạnh thì mong đừng có mà oán trách. Còn nữa, chúng ta sẽ chơi hai mươi lượt phát bóng. Lần phát bóng đầu tiên sẽ cho bọn mày, nếu không thì đến cuối trận bọn mày sẽ chẳng có cơ hội tấn công nào đâu.
Gã cao lớn nhìn Tần Thiên nói rồi ném thẳng quả bóng về phía Tần Thiên.
- Hừ! Cảm ơn!
Tần Thiên đón quả bóng rồi kéo đồng đội lại, đưa bóng cho Phạm Kiến để hắn phát bóng đồng thời hướng dẫn mọi người lát nữa sẽ chơi ra sao.
- Tốt, bắt đầu!
Trọng tài hô, tên mập lập tức ném bóng cho Tần Thiên. Tần Thiên nhận bóng rồi thành thạo dẫn bóng xông lên. Về bóng rổ mà nói thì Tần Thiên là một tay chơi khá cừ. Khi còn ở cấp III, nếu nói về bóng rổ ở trường hắn, không ai dám nhận mình thứ nhất. Đương nhiên mấy tên ở khoa thể dục kia cũng chẳng phải tay mơ.
"Hừ! Thằng nhóc con, để tao dạy mày một bài học, bố mày cho mày biết thế nào là nhục nhã!"
Gã cao lớn nhìn Tần Thiên đang dẫn bóng thầm nghĩ. Hắn phất tay ra hiệu cho đồng đội phòng thủ, còn mình thì xông lên chặn Tần Thiên.
Tần Thiên nhìn gã cao lớn xông tới, lập tức ném bóng về phía Phạm Kiến. Sau đó hắn bắt đầu chạy chỗ, rồi ra hiệu cho Phạm Kiến ném trả lại bóng.
Phạm Kiến vừa thấy thì lập tức ném quả bóng về phía Tần Thiên. Trên không trung, quả bóng vẽ một đường vòng cung hoàn mỹ bay về chỗ Tần Thiên.
Nhưng thực sự tốc độ ném bóng quá chậm nên một tên cao lớn khác đã nhảy lên chụp được. Lập tức bên kia bắt đầu phản công. Lúc này đúng là Tần Thiên không kịp trở tay.
- Bang!
Quả bóng mang theo một lực lớn đập thẳng vào rổ làm toàn bộ giá đỡ lung lay.
- 1 - 0!
Trọng tài hô lên. Ba cô gái, trong đó có Hàn Thi Vũ, đều lộ vẻ thất vọng.
- Đó! Tôi biết ngay mà. Một lũ ô hợp mà lại muốn chiến thắng. Đúng là nằm mơ!
- Đúng là tự rước nhục. Đúng là loại ngu xuẩn!
Bên khoa mỹ thuật tạo hình nhìn thấy đám Tần Thiên thua một quả, thì cả đám chẳng những không thấy khó chịu, mà ngược lại còn hả hê châm chọc.
- Tần Thiên, tôi...
- Không có việc gì. Chỉ là một lần sai lầm mà thôi. Cũng mới chỉ bắt đầu. Đi. Phát bóng đi!
Tần Thiên xua đi vẻ mặt áy náy của Phạm Kiến bằng vài lời. Phạm Kiến gật đầu nhẹ, chạy tới nhặt bóng rồi phát bóng cho Tần Thiên.
Tần Thiên cầm bóng xông về phía bên khoa thể dục thêm lần nữa. Hắn muốn xông thẳng vào giữa nhưng kết quả là đã bị người từ hai phía kẹp lại, hai tay đối phương quờ quạng loạn xạ, suýt chút nữa thì bị mấy tên này đánh vào mặt. Tần Thiên vội vàng chuyền bóng về phía Hàn Thi Vũ.
- Hừ! Muốn đột phá à? Muốn chết?
Gã cao lớn nhìn Tần Thiên khi bị buộc phải chuyền bóng, cười lạnh nhạt.
Hàn Thi Vũ đứng bên này, nàng còn chẳng biết bóng rổ chơi thế nào. Sau khi nhận được quả bóng thì vẫn ôm chặt trước ngực, thấy có người chạy tới cướp bóng thì liền giật mình. Kết quả là bóng bị cướp mất và đối thủ thì đang xông lên tấn công bên mình. Tần Thiên thầm kêu không ổn, lập tức ra hiệu cho tên mập quay trở lại phòng ngự, đồng thời rất nhanh hắn đã chạy ra chặn đường lui của gã đang cầm bóng kia.
Nhưng gã cầm bóng đó lại đập bóng ra một phía rồi lách người sang hướng khác né tránh. Tần Thiên vội vàng quay đầu xem bóng đi hướng nào. Kết quả là vừa quay đầu thì thấy một bóng người cao lớn một tay cầm bóng vụt qua, nhảy thẳng lên úp rổ. Tần Thiên cuống quýt né tránh.
- Bang!
Lại thêm một cú úp rổ mạnh mẽ nữa.
- Tỉ số bây giờ là 2 - 0!
- Thằng nhãi, mày nhận thua luôn đi. Chúng mày không phải đối thủ của bọn tao!
Gã cao lớn sau khi úp rổ xong thì hung hăng nói với Tần Thiên. Nói xong thì hắn liền quay lưng đi. Đám nam sinh khoa mỹ thuật tạo hình đứng bên cạnh thấy vậy thì cũng dần tản đi.
- Tần Thiên, thật xin lỗi. Đều là em không tốt!
Hàn Thi Vũ với vẻ mặt tội lỗi nói.
- Không có việc gì. Tiếp tục!
Tần Thiên chẳng để tâm, tay cầm quả bóng lên chuyền sang cho tên mập. Tên mập lại không đón được, khiến quả bóng bay sang phía khoa thể dục. Đám người khoa mỹ thuật tạo hình lập tức cười phá lên.
- Thằng nhóc. Cảm ơn quả bóng của mày!
Gã cao lớn cầm đầu với vẻ mặt đầy đắc ý nhìn Tần Thiên rồi hắn lập tức chuyền bóng sang cho đồng đội. Sau ba lượt chuyền bóng thì tỉ số đã là 3 - 0.
Mười phút tiếp theo, năm người Tần Thiên dốc sức phòng thủ điên cuồng. Nhưng vẫn như trước không thể làm được gì, điểm số rất nhanh lên tới 15 - 0. Chỉ cần bọn khoa thể dục không phải lũ não tàn thì chắc chắn trận này bọn chúng sẽ thắng rồi.
- Tôi biết ngay mà. May mà tôi không đi theo mấy tên này, nếu không thì chỉ có nhục mặt đến chết.
- Đúng đấy. Không biết tự lượng sức. Giờ thì nhục nhã rồi đó. Tranh thủ thời gian mà nhận thua đi.
Đám người ở bên khoa mỹ thuật tạo hình bắt đầu xì xào bàn tán.
- Tần Thiên. Chúng ta có lẽ phải nhận thua thôi. Chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ!
Hàn Thi Vũ nhìn Tần Thiên nói. Trong mắt nàng, đúng là bọn họ đã hết hy vọng thắng trận bóng này rồi.
- Thằng nhãi nhận thua đi. Mày không phải đối thủ của bọn tao!
Đám người bên khoa thể dục hung hăng nói.
- Hừ! Mới chỉ thua mười lăm điểm thôi. Để bố cho chúng mày biết thế nào là kỳ tích!
Tần Thiên nhìn đám người khoa mỹ thuật tạo hình rồi quát lên với vẻ mặt lạnh lùng. Nói xong hắn liền ném bóng cho tên mập.
- Hừ! Hai đứa mày kẹp chặt nó cho tao!
Gã cao lớn nhìn Tần Thiên dẫn bóng thì lập tức bố trí hai tên đồng đội đi kèm chặt Tần Thiên.
- Hừ! Bố mày nhịn đủ rồi, giờ mới ra tay cho bọn mày biết thế nào là cao thủ!
Tần Thiên nhìn hai tên đang xông tới mà thầm nghĩ. Sở dĩ vừa rồi hắn thua nhiều như vậy là hoàn toàn cố ý. Bởi vì hắn muốn tát một cái thật đau vào mặt đám người kia cho nên mới không sử dụng dị năng. Mà hiện tại thì hắn đã vận dụng để đối phó với gã kia.
- Nhìn đây này. Nhìn xem ông đây làm cách nào qua đây này!
Tần Thiên nhìn hai tên trước mặt nói. Chân dậm mạnh khiến cả người ôm bóng vọt lên. Vừa vọt lên được hai bước thì cả người lập tức lui lại rồi vòng qua hướng bên trái. Với tốc độ nhanh như tia chớp, hắn đã vượt qua được hai gã kia, mang bóng lao về phía rổ.
- Làm sao có thể có tốc độ nhanh tới vậy được!
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Gã cao lớn kia thấy hai đồng đội của mình bị Tần Thiên dễ dàng vượt qua thì lập tức giật mình vội chạy về phòng ngự.
- Hừ! Bố mày cho bọn mày xem thế nào là ghi điểm!
Tần Thiên nhìn hai tên cao lớn, quát. Cả người hắn bay lên cầm quả bóng ném vào rổ.
- Dám ở trước mặt tao ném bóng vào rổ à. Muốn chết!
Gã kia hét lớn, nhảy mạnh lên thò tay về phía quả bóng của Tần Thiên. Lòng bàn tay của hắn giơ ra định gạt bóng.
Nhưng làm thế thì đã sao. Tần Thiên đã dùng lực vào quả bóng đánh bay tay của tên cao lớn kia, khiến quả bóng bay vào rổ.
- Bang!
- A...
Theo một tiếng kêu thảm thiết, tên kia hét lên. Quả bóng bị ném mạnh vào rổ.
- 15 - 1!
Trong nháy mắt, toàn bộ xung quanh im phăng phắc. Tất cả mọi người đều sững người ra, với vẻ mặt không thể tin nổi. Tần Thiên rõ ràng đã tấn công chính diện, lại còn đập thẳng vào tay tên đội trưởng đội bóng của trường, hơn nữa còn làm tên đội trưởng kia văng ra. Thật đáng sợ. Thực lực cỡ nào đây chứ.
- Không có khả năng, không có khả năng!
Có người vẫn không thể tin vào mắt mình.
- Hừ! Cái gì là không có khả năng chứ. Chờ xem đi!
Tần Thiên lạnh lùng nhìn đám người đang sợ hãi kia.
- Tần Thiên, anh giỏi quá!
Hàn Thi Vũ vui mừng cầm tay Tần Thiên nói.
- Đồ con hoang, tao muốn hành hạ mày. Phát bóng!
Gã cao lớn giận dữ nói, nhận bóng từ đồng đội chuyền sang. Hắn liền lập tức xông thẳng vào chỗ Tần Thiên, trực tiếp một chọi một với hắn.
- Thằng nhãi, mày chết đi!
Gã cao lớn phẫn nộ quát, rồi nhảy mạnh lên với vẻ tự tin tuyệt đối, ném quả bóng vào rổ.
- Hừ! Muốn ném vào rổ sao. Đừng có hòng!
Tần Thiên hừ lạnh nói, cả người hắn như một viên đạn pháo lao đi, tay phải giơ nhanh ra vươn tới quả bóng trong tay gã cao lớn kia.
- Không!
Gã cao lớn thấy Tần Thiên như bay ngược lên trời thì lập tức hét lên, nhưng rốt cuộc đã chậm.
- Bịch!
- A!
Lại là một tiếng vang lớn cùng một tiếng hét thảm. Nhưng lần này không giống với lần Tần Thiên đánh vào tay đối thủ, mà lần này hắn nhảy lên cao rồi đập mạnh quả bóng xuống đất. Cả đám đông bên ngoài há hốc mồm. Cảnh tượng này thật sự quá nghịch thiên, quá mạnh mẽ!
Nhưng Tần Thiên chẳng thèm để tâm, hắn nhanh chóng lao đi, cầm quả bóng trong tay, lợi dụng lúc những người kia còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã lại một lần nữa ném bóng vào rổ. Quả bóng dường như muốn xé rách cả lưới rổ.
- 15 - 2!
Toàn trường lại một lần nữa ồ lên kinh ngạc, đến cả Hàn Thi Vũ nhìn thấy cũng bất ngờ.
- Không, tao không phục. Phát bóng, phát bóng nhanh!
Gã cao lớn kêu lên, lại một lần nữa nhận bóng rồi lao về hướng Tần Thiên. Lúc này hắn không thèm phối hợp ba bước gì nữa lập tức lao thẳng tới Tần Thiên. Sau ba bước lấy đà thì bóng lại bị Tần Thiên đoạt lấy rồi lại cũng chỉ sau ba bước, bóng lại bay vào rổ, như thể một người chơi bóng rổ trong game vậy. Mạnh mẽ y hệt như nhân vật trong game, Tần Thiên vẫn còn đu trên vành rổ.
Nếu như lần đầu Tần Thiên ném bóng vào rổ thì còn có thể bảo là may mắn... Nhưng rồi lần thứ 2, thứ 3 thì còn gọi là may mắn sao? Rồi 17 lần tiếp theo nữa, chẳng lẽ lại đều là may mắn sao?
Sau lần thứ 20 Tần Thiên ném bóng vào rổ, thì toàn bộ người xung quanh cũng đã không dám hé răng nói một lời nào nữa. Tất cả mọi người đều không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả nữa. Lúc trước bọn họ còn cười nhạo Tần Thiên không biết tự lượng sức, nhưng bây giờ sau khi thấy được thực lực đáng sợ của Tần Thiên thì cả đám chỉ còn biết trợn mắt nhìn, rồi xấu hổ.
- Không thể nào, làm sao có thể như vậy được? Làm sao tao có thể thua được. Không có khả năng. Đây là ăn may, là ăn may mà thôi!
Gã cao lớn không thể tin nổi, hét lên. Cho đến tận bây giờ hắn vẫn không thể chấp nhận được thất bại này.
- Hừ! Không có gì là không có khả năng cả. Bọn mày mới là kẻ bỏ đi!
Tần Thiên khinh thường nhìn đám người đó.
- Còn bọn mày nữa. Cũng là đồ bỏ đi nốt. Bị người ta cướp vợ ngay tại nhà mà vẫn còn nén giận được. Thật không biết đến khi vợ bọn mày bị người ta cướp đi, bọn mày còn có thể nén giận được nữa không. Thậm chí lại còn cười nhạo khinh bỉ kẻ khác!
Tần Thiên chỉ thẳng vào đám nam sinh khoa mỹ thuật tạo hình vừa cười lạnh vừa nói khiến cả đám tức đến hóa giận.
- Tần Thiên, mày đừng có làm càn!
Một tên tức giận đứng lên chỉ thẳng vào mặt Tần Thiên quát.