93. Chương 93: Nồng Cháy

Sống Cùng Biểu Tỷ

Chương 93: Nồng Cháy

Sống Cùng Biểu Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Chuyện gì cơ ạ? Lão sư, cô hãy nói rõ hơn một chút đi.
Tần Thiên giả vờ ngây thơ khiến Lâm Hiểu Di tức đến mức muốn chết.
- Chính là chuyện đó chứ gì!
Lâm Hiểu Di đưa tay thẳng đến chỗ đũng quần Tần Thiên mà nắm lấy. Tần Thiên cảm thấy vô cùng thoải mái.
- Lão sư, cô thật hư. Cô lại dám động vào chỗ này của em ư? Em phải dạy dỗ cô một chút mới được!
Tần Thiên lập tức vung tay lên, kéo Lâm Hiểu Di một lần nữa ôm vào lòng. Môi hắn đặt xuống, đầu lưỡi nóng bỏng lập tức xông thẳng vào khoang miệng Lâm Hiểu Di.
"Ư!"
Lâm Hiểu Di khẽ thở ra một tiếng, buông lỏng tay đang nắm 'đại bổng' của Tần Thiên, ôm lấy mặt hắn, mãnh liệt đáp trả. Lưỡi nàng nhiệt tình nghênh đón đầu lưỡi Tần Thiên, cả hai quấn quýt lấy nhau như hai con rắn nhỏ.
Một tay Tần Thiên đỡ gáy nàng, môi hắn ngậm lấy, mút mát chiếc lưỡi nhỏ thơm tho của nàng. Hai người điên cuồng ôm hôn trong phòng khách. Một lúc sau, môi Tần Thiên rời khỏi môi Lâm Hiểu Di, từ từ di chuyển khắp gương mặt nàng, rồi xuống chiếc cổ ngọc ngà. Lâm Hiểu Di động tình mãnh liệt, miệng không ngừng rên hừ hừ.
- Ôm ta vào phòng đi!
Lâm Hiểu Di mê say nhìn khuôn mặt Tần Thiên. Hắn lập tức bế nàng lên, ôm nàng vào phòng rồi đặt lên chiếc giường lớn. Sau đó, hắn tự cởi áo rồi ôm lấy Lâm Hiểu Di. Hắn vươn tay nắm lấy cặp gò bồng đảo đang vươn cao, kiêu hãnh của Lâm Hiểu Di, dùng sức xoa bóp nhẹ nhàng. Một cảm giác mềm mại, êm ái truyền đến khiến Tần Thiên vô cùng thoải mái.
Lâm Hiểu Di đưa tay vòng ra sau ôm lấy Tần Thiên, móng tay nhẹ nhàng cào nhẹ sau lưng hắn, miệng không ngừng phát ra từng tiếng rên rỉ và thở dốc. Từng đợt hương thơm nồng nàn lan tỏa, khiến Tần Thiên càng thêm nóng bỏng.
- Tần Thiên, mau giúp lão sư mút chỗ này một chút!
Lâm Hiểu Di chỉ vào bộ ngực đầy đặn của mình. Tần Thiên lập tức cởi bỏ áo ngủ của nàng. Hai khối cầu tròn trịa màu tuyết trắng hiện ra, vừa to lớn, mịn màng, trắng nõn lại vừa vểnh cao, phía trên đỉnh có một hạt anh đào căng cứng, kiêu hãnh nhô ra.
Tần Thiên lập tức cúi xuống liếm láp nơi đó. Hắn liếm một vòng rồi lại một vòng, đảo qua trái rồi lại đảo qua phải.
- A… Ư… ư!
Lâm Hiểu Di bị Tần Thiên trêu chọc đến mức không chịu nổi, nơi đó ngứa ngáy vô cùng, vội vàng vươn tay kéo khuôn mặt Tần Thiên ấn mạnh xuống, nhưng Tần Thiên tránh được. Sau đó hắn dừng lại. Lâm Hiểu Di lập tức cảm thấy toàn thân trống rỗng, vẻ mặt cực kỳ sốt ruột.
- Tần Thiên, cậu tiếp tục đi, đừng dừng lại!
Lâm Hiểu Di gấp gáp nói.
- Hắc hắc, xem lão sư kìa, đã gấp gáp không chịu nổi rồi!
Tần Thiên cười tà, ngón tay nhẹ nhàng búng một cái vào hạt anh đào. Lâm Hiểu Di không chịu được mà kêu to thành tiếng.
Tần Thiên nhìn bộ dạng của nàng, bèn một lần nữa cúi đầu, dùng đầu lưỡi tiếp tục bao quanh nơi đó. Hành động này khiến Lâm Hiểu Di cực kỳ khoái cảm, rất muốn Tần Thiên cắn vào một lần. Nơi đó ngứa chết đi được!
Tần Thiên nhìn bộ dạng của Lâm Hiểu Di, không hề hành hạ nàng nữa. Hắn há miệng cắn nhẹ nơi đó rồi dùng sức hút lấy hạt đậu.
"A!"
Lâm Hiểu Di thoải mái kêu to, hai tay nàng ghì chặt đầu Tần Thiên ấn xuống. Tần Thiên ngậm hạt đậu, dùng đầu lưỡi tận tình liếm mút, trêu đùa. Một tay khác thì thưởng thức bên ngực còn lại.
Lâm Hiểu Di bị Tần Thiên làm cho toàn thân run rẩy không dứt, “cỏ thơm” phía dưới đã ướt đẫm nước, một nhu cầu mãnh liệt từ đáy lòng dâng lên. Lâm Hiểu Di hy vọng Tần Thiên sớm dùng đến 'đại bổng' tiến công vào 'hắc động' của mình, nhưng Tần Thiên vẫn không có chút hành động nào.
- Tần Thiên… Tần Thiên, mau đút vào trong đi, cô sắp không chịu nổi nữa rồi!
Lâm Hiểu Di thở hổn hển nhìn về phía Tần Thiên, vẻ mặt khó chịu. Một tay nàng cầm lấy tay Tần Thiên hướng về 'hắc động' bên dưới của mình, muốn Tần Thiên an ủi nơi đó.
- Hắc hắc, lão sư, đừng nóng vội nha, cái gì đến sẽ đến, đừng gấp.
Tần Thiên nhìn Lâm Hiểu Di, không nhanh không chậm nói.
- Không được, Tần Thiên, cậu mau giúp cô một chút đi. Cô sắp không chịu nổi nữa rồi!
Lâm Hiểu Di khẩn cầu Tần Thiên. Trước khi Tần Thiên đến, nàng đã không chịu nổi rồi, hiện tại lại bị hắn trêu chọc lâu như vậy, lại càng thêm khó chịu. Lâm Hiểu Di chỉ hy vọng 'đại bổng' của Tần Thiên nhanh chóng cắm vào trong cơ thể nàng để thỏa mãn cơn khát tình.
Tần Thiên nhìn bộ dạng đáng thương của Lâm Hiểu Di, tay liền cởi quần ngủ của nàng xuống. Lâm Hiểu Di bên trong không mặc gì cả, khi cởi ra, lập tức 'cỏ thơm' bên trong hiện ra. Vài giọt nước như hạt sương lấp lánh, tỏa ra một loại hương vị dâm mị kích thích thú tính đàn ông.
Lâm Hiểu Di nhìn Tần Thiên cởi quần mình thì cực kỳ cao hứng, lập tức dạng rộng hai chân ra, chờ Tần Thiên tiến vào.
- Tần Thiên, mau mau, cho cô đi!
Lâm Hiểu Di gấp gáp, trong mắt đầy vẻ khát vọng.
Tần Thiên nhìn nàng một cái, sau đó đưa tay xoa nhẹ đám 'cỏ ướt' kia. Lâm Hiểu Di lớn tiếng hét ầm lên, chỉ vài động tác mà đã tiết thân. 'Ngọc lộ' càng ngày càng nhiều, ướt sũng cả ga trải giường, hai cánh hoa màu đỏ đã bắt đầu hé mở, toàn bộ bên trong dần dần hiện rõ mồn một.
- Lão sư, cô nếm thử xem, đây là của cô tiết ra đó!
Tần Thiên đưa ngón tay của mình tới khóe miệng Lâm Hiểu Di, đầu ngón tay như vừa ngâm trong nước vậy. Đây chính là 'ngọc lộ' từ vùng 'cỏ thơm' của Lâm Hiểu Di.
Lâm Hiểu Di lè lưỡi liếm một chút, sau đó mút lấy cả ngón tay Tần Thiên. Tần Thiên cảm thấy ngón tay rất thoải mái. Sau đó hắn rút ngón tay ra, cởi bỏ toàn bộ quần áo mình, để lộ 'đại bổng' phía dưới.
Lâm Hiểu Di vừa nhìn lập tức hai mắt sáng rực, từ trên giường bật dậy. Nàng không nói một tiếng liền nuốt 'đại bổng' vào tận cùng, nhưng vì vội vàng quá nên nhanh chóng nhả ra. Tần Thiên kêu to một tiếng, các nàng lại thích 'ăn' 'đại bổng' này như vậy sao. Sau đó, hắn mặc kệ từng đợt cảm giác sung sướng không tả được lan truyền khắp người.
Lâm Hiểu Di giúp Tần Thiên 'chăm sóc' 'đại bổng' một hồi, liền ngừng lại. Sau đó nàng nằm lại trên giường, tách rộng hai chân nhìn Tần Thiên nói:
- Đến đây nào, Tần Thiên, cậu mau tới, lão sư thật sự không chịu nổi nữa!
- Không thành vấn đề!
Tần Thiên cười tà, cầm lấy 'đại bổng' đến trước cửa 'động', dùng 'đại bổng' nhẹ nhàng cọ xát ở cửa 'động', quệt qua quệt lại trước hai cánh hoa. Lâm Hiểu Di phát ra một tiếng rên sung sướng, dùng sức ấn cửa 'động' của mình vào 'đại bổng' của Tần Thiên, ý đồ muốn nuốt trọn 'đại bổng' của hắn. Nhưng Tần Thiên lại tránh được. Lâm Hiểu Di đành chịu, hận không thể đánh Tần Thiên một trận, thật là hư quá đi. =p~