Văn chương ở thế giới này... thật sự là một thảm họa, một nỗi hổ thẹn không hơn không kém.
Thế là, tôi đã làm điều không tưởng: "đạo văn".
Don Quixote, Anna Karenina, Alice ở Xứ Sở Thần Tiên, Hóa Thân... Tôi mang đến những kiệt tác vượt thời gian, với niềm tin rằng việc "gieo mầm" những tác phẩm kinh điển từ thế giới gốc sẽ vực dậy nền văn học nơi đây.
Những câu nói lay động tâm hồn, những triết lý vượt thời gian bắt đầu vang vọng khắp nơi:
"Kẻ mộng mơ và người không mộng mơ, ai mới thực sự là kẻ điên?"
"Sống hay không sống, đó mới là vấn đề."
"Dù sai lầm có chết người, nó vẫn khác với tội lỗi."
Nhưng rồi, điều tôi không ngờ tới đã xảy ra. Mọi người không chỉ đọc, họ *sống* với những cuốn tiểu thuyết ấy. Họ đắm chìm quá sâu, quá mãnh liệt, đến mức ranh giới giữa hư cấu và hiện thực dần trở nên mờ nhạt.
Một cuốn tiểu thuyết, lẽ nào không thể chỉ là... một cuốn tiểu thuyết thôi sao? Hay tôi đã vô tình tạo ra một quái vật, một cơn sóng thần văn hóa khó lường?
Truyện Đề Cử






