Lời Tạm Biệt Và Sứ Mệnh

Sự Cố Lộ Bí Mật Của Nữ Phụ Độc Ác thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày tôi và Phong Từ Thư đính hôn, cũng là lúc Trình Lâm sắp rời đi.
Ban đầu tôi còn không hề hay biết cô ấy sẽ đi.
Cô ấy cứ giấu giếm tôi suốt.
Thế nên khi cô ấy đến tìm tôi để chào tạm biệt, tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy.
Trình Lâm cười xòa: "Đừng như vậy chứ chị, chính vì sợ chị sẽ như thế này nên em mới không dám nói cho chị biết đấy."
"Em giấu kỹ thật đấy." Giọng tôi chậm rãi: "Đến cả suy nghĩ trong lòng cũng không để lộ một chút sơ hở nào."
Cô ấy vừa ăn đĩa hoa quả trên bàn, vừa ú ớ trêu chọc.
"Chứ còn cách nào nữa, ngộ nhỡ chị vì luyến tiếc em mà không thèm đính hôn với Phong Từ Thư, chẳng phải em tự tay xé CP của chính mình sao?"
Tôi cười mà như muốn tức điên lên: "Em cũng biết nghĩ cho chị quá nhỉ."
"Chị quá khen rồi." Cô ấy ngượng nghịu đáp.
Trong phòng chỉ có hai chúng tôi, tôi vừa kết thúc lễ đính hôn thì bị cô ấy tìm đến.
Không rõ là tâm trạng gì, chỉ cảm thấy có những cảm xúc đang dần vỡ vụn.
Một lúc sau, tôi cố nặn ra một nụ cười: "Tốt mà, đây là chuyện tốt, cuối cùng em cũng có thể trở về thế giới của mình rồi."
Cô ấy từng tâm sự với tôi.
Ở thế giới đó có mẹ cô ấy, có bạn bè, và cả người cô ấy yêu thương.
Thật ra từ lúc đó tôi nên nhận ra rằng, Trình Lâm không thuộc về thế giới này.
Tôi chưa cười thì thôi, vừa cười một cái là nước mắt Trình Lâm đã rơi lã chã.
"Khóc lóc gì chứ." Tôi ném khăn giấy cho cô ấy, "Muốn về thì phải vui vẻ mà về chứ."
Cô ấy khóc đến cạn cả gói khăn giấy.
Tôi sững sờ: "Em có đi hay không đây?"
Cô ấy ném cái vỏ hộp giấy rỗng về phía tôi, mắt sưng húp thành một đường chỉ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt lườm nguýt của cô ấy.
"Giục cái gì mà giục chứ." Cô ấy giận dữ nói: "Nếu không phải vì quen biết chị, bà đây hoàn thành nhiệm vụ xong là chuồn thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại đâu."
Tôi bật cười thành tiếng: "Ha ha Trình Lâm, em khóc trông xấu quá."
"Chị dám cười em." Cơn giận của cô ấy càng bùng lên: "Bố chị, mẹ chị, anh trai chị đều xấu xí hết!"
À thì, nghe cũng có lý.
Hôm nay bọn họ thấy tôi và Phong Từ Thư đính hôn nên lại muốn hàn gắn mối quan hệ, Trình Lâm đã dùng chính cái khí thế đó để mắng chửi bọn họ một trận.
"Một lũ ích kỷ đáng khinh bỉ, từ thời xa xưa, dòng máu này của các người đã chỉ di truyền đúng một loại gen, đó chính là cái thói ích kỷ chết tiệt. Cái trò thức tỉnh huyết thống này coi như bị các người chơi đến cùng rồi, chẳng thức tỉnh được cái gì, chỉ thức tỉnh mỗi sự ích kỷ mà thôi."
Thậm chí cô ấy quên mất, chính cơ thể cô ấy đang dùng cũng mang dòng máu ấy.
Có lẽ đó cũng là lần cuối cùng cô ấy đứng ra bảo vệ tôi.
"Đó là bố mẹ và anh trai của em đấy, cảm ơn."
"Xì, đó là của Trình Lâm, của Trình Lâm ở thế giới này."
Chúng tôi cứ thế mà đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Ồ đúng rồi, suýt nữa tôi đã quên mất còn người này.
"Vậy em đi rồi, cô ta sẽ được thả tự do ư?"
"Hừ hừ, thiên tài như em đã có tầm nhìn xa trông rộng, thường xuyên 'giáo dục' cô ta trong đầu rồi. Cứ yên tâm đi, cô ta bị em chỉnh cho khiếp vía rồi, sau khi ra ngoài tuyệt đối sẽ không dám làm loạn đâu."
"Đây chính là lý do mà não trái và não phải của em 'đánh nhau' đấy ư??"
"... Cái đó là em bịa ra đấy."
"Thật sự bái phục em luôn."
"..."
"..."
"Em phải đi đây, chuyến xe cuối cùng trở về thế giới của em sắp khởi hành rồi."
"Vé khứ hồi ư?" Tôi giả vờ trêu chọc.
Nụ cười của cô ấy trông thật khó coi, thà khóc còn hơn: "Vé một chiều."
Tôi cũng cười, trông còn khó coi hơn cả cô ấy: "Cũng tiết kiệm được tiền đấy."
Tôi thấy trên người cô ấy dần xuất hiện những đốm sáng lấp lánh.
Tôi nghĩ, nếu linh hồn cô ấy được hiện hữu hóa, chắc hẳn sẽ rực rỡ đến nhường này.
Tôi tìm một câu chuyện cuối cùng để nói:
"Trình Lâm, vẫn chưa hỏi em, nhiệm vụ của em là gì thế? Là để tôi và Phong Từ Thư ở bên nhau ư?"
Những đốm sáng ấy dần tách khỏi cơ thể, để lại thân thể kia nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu. Tôi nghe thấy tiếng lòng của cô ấy vang vọng khắp nơi.
[Mẹ kiếp! Chị đang sỉ nhục em đấy à! Sao em có thể làm cái nhiệm vụ sến sẩm như thế được chứ!]
Sao lại còn chửi người nữa chứ, tôi cười đến chảy cả nước mắt.
"Vậy rốt cuộc là cái gì?"
[Trình Ương Ương chị đúng là đồ vô lương tâm!]
[Nhiệm vụ của bà đây chính là khiến chị hạnh phúc đó.]
[Chị không nhìn ra sao?]
... Sao lại có cái nhiệm vụ trừu tượng đến thế chứ.
Tôi lẩm bẩm: "Tại sao?"
Tôi cứ ngỡ cô ấy đã đi rồi, chỉ là vô thức tự nói một mình.
Một lúc lâu sau, giọng nói dần xa xăm của cô ấy vọng lại.
[Màn hình điện thoại của em, vào mà xem...]
Không còn âm thanh nào đáp lại tôi nữa.
Mất một lúc lâu, cuối cùng tôi mới cử động, hơi ngơ ngác cầm lấy chiếc điện thoại của cô ấy.
Không cần mật khẩu.
Chỉ thấy hình nền điện thoại là một dòng chữ, ba từ tiếng Anh ngắn gọn.
Trên đó viết:
[Girls help girls.]
Tôi đứng giữa căn phòng, khóc thảm thiết như chưa từng được khóc trong đời.