29. Chương 29: Em chủ động, anh rất thích

Sự Rung Động Có Chủ Ý

Chương 29: Em chủ động, anh rất thích

Sự Rung Động Có Chủ Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lòng bàn tay anh nóng hổi. Trước giờ, Chung Thư Ninh chưa bao giờ chủ động như vậy. Tim cô đập loạn xạ, náo nức như tiếng trống trận, đến cả vành tai cũng tự nhiên ửng hồng.
Hạ Văn Lễ không ngờ cô lại nắm lấy tay mình, bất giác sững sờ.
Dù chỉ đang "diễn kịch", thể hiện tình cảm... nhưng cũng cần có người chủ động trước.
Hồi đó, Hạ Văn Dã từng nói không muốn công khai chuyện kết hôn, Hạ Văn Lễ đã một mình gánh vác tất cả mọi chuyện về phía mình.
Người ngoài có thể không biết, nhưng cô hiểu rõ anh đang bảo vệ mình.
Bởi dù gia đình họ Hạ có hỏi đến, tất cả trách nhiệm đều do anh nhận lấy.
Một người đàn ông tốt như vậy, đương nhiên Chung Thư Ninh không thể không đáp lại.
Vậy nên... cô quyết định chủ động phối hợp với anh để hoàn thành vai diễn cho trọn vẹn.
Chỉ là, thấy anh cứ im lặng không phản ứng gì, cô đành dùng đầu móng tay khẽ cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh, nhắc khẽ:
"Ngài Hạ, em trai anh đang nhìn đấy."
Hạ Văn Lễ bỗng cảm thấy hơi thở nghẹn lại, một cảm giác tê tê khó tả lan khắp cơ thể.
Anh đã mong chờ cô chủ động như thế bao lâu nay rồi...
Sự chủ động của cô như một luồng sinh lực vô hình tràn ngập khắp người, khiến cô cảm thấy tràn đầy sinh khí. Gió chiều hè vẫn còn vương chút oi ả, anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng như có thứ gì đang sôi trào cuộn chảy.
Tim cô đập thình thịch, máu trong huyết quản cuồn cuộn chảy.
Bề ngoài, anh vẫn tĩnh lặng như mặt nước.
Chung Thư Ninh thấy anh mãi không có phản ứng gì, bắt đầu lo lắng liệu mình đột nhiên nắm tay anh như thế có vượt quá giới hạn không. Cô sợ anh không vui, định rút tay ra...
Thế nhưng tay cô lại bị anh siết chặt lấy!
Lòng bàn tay anh... dường như còn nóng hơn lúc trước.
"Ngài Hạ?" Chung Thư Ninh ngước nhìn anh.
Hạ Văn Lễ cúi mắt nhìn cô, khẽ cong môi mỉm cười: "Ninh Ninh à, em làm rất tốt."
Anh vốn lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nay bỗng nở nụ cười, khiến Chung Thư Ninh nghẹn ngang, vành tai lập tức đỏ bừng. Cô lí nhí nói:
"Em thấy em trai anh đứng ở cửa sổ nên mới... Có thể hơi bất ngờ. Nếu anh không thích thì lần sau em..."
"Em chủ động như vậy." Anh cắt ngang lời cô: "Anh rất thích."
Thích ư?
Chung Thư Ninh chỉ thấy một luồng hơi nóng trào dâng, lòng bàn tay bị anh nắm chặt ướt đẫm mồ hôi.
"Anh rất vui vì em có thể nhập vai nhanh như vậy." Hạ Văn Lễ vừa dứt lời, Chung Thư Ninh bỗng bật cười.
Lúc nãy, cô suýt nữa tưởng rằng Hạ Văn Lễ... thật sự có tình cảm với mình!
Thế rồi, hai người nắm tay nhau dạo bước ngoài sân.
Mây bỗng kéo đến, gió chiều thổi bay hơi nóng của ngày hè.
Khi trăng non vừa nhú lên giữa tán cây, ánh sáng dịu dàng kéo bóng hai người lại gần, hòa làm một.
...
Hạ Văn Dã đứng sau cửa sổ, lặng lẽ giơ điện thoại lên, chụp vài tấm rồi gửi vào nhóm chat.
Mũi Dao Nhọn: [Mọi người có tin không, đây là lần đầu tiên em thấy anh cả nắm tay con gái nhà người ta đấy. Lòng em thấy an ủi quá, nói thật chứ, ngay cả em cũng chưa bao giờ được nắm tay anh trai mình như thế.]
[Sao thế, ghen tị với chị dâu à? Bọn này nào biết tình cảm của em dành cho anh cả sâu đậm đến thế.]
[Em chỉ tò mò thôi, trời nóng thế này, hai người họ nắm tay nhau không thấy nóng à?]
Cả nhóm đều im lặng.
Cậu nhóc này vẫn chưa khai khiếu, đúng là không hiểu chuyện người lớn!
Hạ Văn Dã thấy không ai trả lời, bèn thêm: [À mà này, tối nay em có nên đến cửa phòng ngủ của anh cả để nghe lén không nhỉ?]
[Dám nghe lén anh cả cơ đấy, Hạ Tiểu Dã, em can đảm thật.]
[Dũng sĩ, hóng livestream nhé.]
[Nhớ chú ý an toàn, lỡ chẳng may bị tóm tại trận thì một mình gánh hết tất cả nhé.]
Hạ Văn Dã hừ lạnh. Thật chẳng khác nào tự mình chui vào hang cọp!
Chừng mười lăm phút sau, Hạ Văn Lễ và Chung Thư Ninh trở về.
"Nóng không? Em có muốn đi tắm trước không?" Giọng Hạ Văn Lễ trầm ấm dịu dàng.
Hạ Văn Dã đang ngồi ăn vải, bị hạt làm cho sặc đến mức mắt trừng trừng.
Đây là anh trai cậu ấy ư?
Chẳng lẽ là yêu tinh nào biến thành dung mạo của anh trai cậu ấy rồi!
"Tôi muốn uống gì đó." Chung Thư Ninh quay sang Hạ Văn Dã: "Tiểu Dã, em có uống không?"
"Em..." Hạ Văn Dã vừa định giơ tay, liền thoáng thấy ánh mắt lạnh của anh trai, lời nói liền đổi thành: "Em... có được uống không ạ?"
"Có gì mà không được chứ."
"Cảm ơn chị dâu, chị đúng là tiên nữ mà!" Hạ Văn Dã nhanh miệng, khiến Chung Thư Ninh bật cười thành tiếng.
"Có cần thêm đá không?"
"Em..." Hạ Văn Dã lại liếc nhìn anh cả.
"Chắc em muốn dưỡng sinh nhỉ, còn nhỏ tuổi mà đã biết chăm sóc sức khỏe, tốt lắm."
Đợi cô đi khỏi, nụ cười trên mặt Hạ Văn Lễ bỗng tắt.
Hạ Văn Dã thấy da đầu tê dại. Trời ơi, Diêm Vương sống ơi, ai dám chọc giận anh thế này?
Hạ Văn Lễ nhướng mày: "Em bắt đầu dưỡng sinh từ khi nào thế?"
"Anh ơi, em nhận sai, là em làm màu đó!"
"..."
"Em thấy chú út toàn cầm bình giữ nhiệt làm màu, trông vừa chững chạc lại vừa có khí chất nên em mới bắt chước theo thôi." Hạ Văn Dã lí nhí giải thích.
Cậu ấy chỉ bắt chước chú út một chút thôi mà.
Hạ Văn Lễ nói năng từ tốn: "Lát nữa, anh sẽ chuyển lời lại y nguyên lời nhận xét của em về chú út cho chú ấy."
Nghe đến đây, Hạ Văn Dã chỉ muốn khóc thét.
Em là em ruột của anh đó, anh nỡ lòng nào làm tổn thương người em ruột thịt như thế?
Chung Thư Ninh lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra, Hạ Văn Lễ thấy cô cầm quá nhiều đồ, lập tức đứng dậy đi tới: "Còn cần lấy gì nữa không?"
"Đá viên."
Hạ Văn Lễ gật đầu, lấy đá xong lại đỡ lấy những thứ khác trên tay cô: "Để tôi cầm cho."
"Chuyện này..." Chung Thư Ninh liếc thấy Hạ Văn Dã đang nhìn chằm chằm hai người, bèn gật đầu cười: "Cảm ơn anh."
Hạ Văn Dã nhíu mày. Vừa nãy mặt còn lạnh như tiền, giờ lại tươi cười hòa nhã với chị dâu. Tốc độ lật mặt nhanh đến mức, anh cả đi học đạo từ bậc thầy xuyên kịch về hay gì? Đúng là tiêu chuẩn kép mà, em là em ruột của anh đó!
"Nhà mình không có bình lắc à?" Chung Thư Ninh nhìn về phía Hạ Văn Lễ.
Nếu không có Chung Thư Ninh, gần như Hạ Văn Lễ chẳng bao giờ ở lại đây nên đương nhiên không biết trong nhà có những gì.
Chung Thư Ninh pha xong trà lài, cầm chày dằm, chuẩn bị nghiền nát dưa hấu và chanh đã cắt sẵn trong một chiếc cốc thủy tinh bình thường. Cô thoáng thấy Hạ Văn Lễ đứng ngay bên cạnh nhìn mình, trong lòng không khỏi hơi căng thẳng...
Nếu dùng bình lắc thì đã không bị nước bắn ra ngoài, còn dùng cốc thường để dằm thì thật bất tiện.
Quả nhiên, khởi đầu không suôn sẻ.
Cô vừa dằm được hai cái, nước đã bắn ra ngoài, thậm chí còn bắn tung tóe cả lên mặt.
Đúng lúc này, cô phát hiện Hạ Văn Lễ đang tiến lại gần. Thấy anh đột nhiên đưa tay về phía mình, Chung Thư Ninh nín thở, theo bản năng định né đi nhưng rồi lại thấy bóng Hạ Văn Dã đang lấp ló ngoài cửa bếp.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua má cô...
Cảm giác tê ngứa do vết chai sần trên tay anh miết qua khiến gò má cô ửng đỏ.
Hơi nóng bỗng chốc dâng lên tận tim, tim cô đập nhanh như trống dồn.
"Ngài Hạ..." Cổ họng Chung Thư Ninh khô khốc, nghẹn lại, cô đã buông hết mọi thứ trong tay từ lâu: "Em trai anh đang ở ngay bên ngoài nhưng tôi thấy mình vẫn không thể kiểm soát tốt cảm xúc của mình được."
Cô không phải diễn viên. Ở ngoài kia, dù sao cũng cách một khoảng, nhưng bây giờ cô có cảm giác như Hạ Văn Dã sắp dí sát mặt vào mình để xem rồi.
Vẫn chưa quen với việc thân mật cùng Hạ Văn Lễ, cô sợ mình căng thẳng sẽ để lộ sơ hở.
"Có tôi ở đây, đừng lo."
Hạ Văn Lễ thấy người cô cứng đờ, bật cười khẽ, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên sau gáy cô...
Ngay sau đó,
Anh kéo cô vào lòng.
Anh khống chế lực, giữ chừng mực, không ôm chặt, chỉ là mặt Chung Thư Ninh gần như áp sát vào ***** anh, hơi thở cô ngập tràn mùi hương gỗ đàn trên người anh, gần đến mức cô có thể cảm nhận được cả nhịp tim của anh.
Cái ôm này, nếu nhìn từ phía sau, trông hệt như anh đang ôm trọn Chung Thư Ninh vào lòng.
Hơi thở ấm nóng của anh phả trên đỉnh đầu cô, giọng trầm khàn: "Thế này, nó sẽ không thấy được nữa."
Tim Chung Thư Ninh như muốn nhảy ra khỏi *****, mặt càng lúc càng nóng bừng, nhưng cô không dám nhúc nhích.
Hạ Văn Dã ngây cả người. Hai người này bị sao vậy? Cậu ấy chỉ tò mò xem chị dâu lấy bao nhiêu thứ từ tủ lạnh ra để pha cho mình uống thôi mà, sao tự dưng... ôm nhau thế này!
Chỉ là pha một ly nước thôi mà, nếu là nấu cơm, chắc phải hôn nhau đến tám trăm lần mất.