Sự Rung Động Có Chủ Ý
Chương 47: Eo bị giữ chặt, ngài Hạ đã ghen rồi
Sự Rung Động Có Chủ Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ nhỏ đến lớn, Chung Thư Ninh chưa bao giờ được nhận sự yêu thương hay chiều chuộng, nhưng cô lại cảm nhận được điều đó từ Hạ Văn Lễ, dù họ chỉ mới quen nhau chưa lâu.
Cô rất tin tưởng anh.
Hạ Văn Lễ nghe những lời này, lòng dâng lên niềm vui. “Anh vẫn còn chút việc cần giải quyết, hai hôm nữa anh sẽ đưa em về thủ đô, ra mắt gia đình trước.”
Chung Thư Ninh gật đầu.
Song, Hạ Văn Lễ hiểu rõ:
Tin tưởng không có nghĩa là đã yêu.
Trong trái tim cô vẫn còn khoảng trống.
Anh biết rằng cô vừa mới bị tổn thương, thời gian hai người bên nhau còn quá ngắn, dù mình phải từ từ nhưng lòng vẫn nóng vội.
Đến rạp chiếu phim, Hạ Văn Lễ phải gọi điện thoại nên Chung Thư Ninh và Hạ Văn Dã vào trước.
Ông cụ Hạ bị cúp điện thoại, lòng tức giận dâng trào. Thấy điện thoại rung, ông nhìn tên người gọi rồi lạnh lùng hừ một tiếng, không trả lời.
“Điện thoại của ai thế, ông không nghe à?”
Bà cụ Hạ đeo kính lão, liếc nhìn tên người gọi: “Là Văn Lễ phải không?”
“Không nghe! Thằng nhóc vừa cúp máy của tôi!”
“Biết đâu có chuyện quan trọng thì sao?”
“Dù sao cũng không nghe.”
"Vậy thì tôi nghe.” Bà cụ Hạ lập tức nhấn nút nghe.
Ông cụ Hạ dỏng tai lên nhưng bà cụ lại đứng dậy đi ra chỗ khác nghe, vừa nghe vừa cười: “... Cháu nói thật đấy à... Thế thì tốt quá... Chừng nào, ngày nào?”
Ông cụ Hạ cúi đầu, uống ừng ực mấy ngụm trà.
Mãi đến khi vợ cúp máy, ông mới lạnh lùng hừ một tiếng: “Thằng nhóc nói gì rồi?”
“Không muốn nói cho ông biết, muốn biết thì tự đi mà hỏi.”
“Không hỏi, bà nói đi.”
“Tôi không muốn nói.”
Ông cụ Hạ tức đến xanh mặt nhưng không dám nổi giận với vợ.
Mãi đến lúc đi ngủ, bà cụ mới nói: “Văn Lễ bảo, chỉ hai ngày nữa thôi, nó sẽ đưa con bé đó về ra mắt chúng ta.”
Ông cụ bật dậy, ngồi đờ ra trên giường.
…
Lúc này, Chung Thư Ninh đã vào rạp chiếu phim. Mỗi phòng chiếu chỉ tám ghế, họ đã đặt cả rạp. Hạ Văn Dã đặc biệt chọn một bộ phim tình cảm, còn mua thêm nước ngọt và bắp rang bơ.
"Sao em chỉ mua hai phần thôi?” Chung Thư Ninh nhìn đồ trong tay cậu ấy.
“Anh trai em không ăn đâu, anh ấy không thích mấy thứ này.”
Chung Thư Ninh gật đầu.
Cô không thể tưởng tượng được dáng vẻ của Hạ Văn Lễ khi ăn bắp rang bơ.
Sau khi Hạ Văn Lễ vào, anh tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Chung Thư Ninh.
Bộ phim không phải mới ra rạp, mà là một tác phẩm nước ngoài cũ.
Chung Thư Ninh xem rất chăm chú, đến khi… màn hình hiện lên những cảnh không phù hợp với trẻ em.
Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Vì màn hình quá lớn, âm thanh vòm khiến cô cảm giác như nam nữ chính đang ở ngay trước mắt. Cô căng thẳng cắn môi, uống mấy ngụm nước ngọt. Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng xua tan cảm giác nóng nực trong lòng.
Cô quay đầu liếc nhìn Hạ Văn Lễ bên cạnh.
Anh vẫn nhìn không chớp mắt, ngồi rất nghiêm túc.
Cô thầm nghĩ:
So với anh, đạo đức của mình quả thật còn quá nông cạn.
Ngài Hạ đúng là người từng trải.
Cô không biết rằng, vẻ ngoài bình lặng như mặt hồ lúc này, không có nghĩa là trong lòng anh không có sóng gió.
Anh khẽ ghé sát vào Chung Thư Ninh, hạ giọng: “Ninh Ninh.”
Trong phòng chiếu lạnh buốt, một luồng hơi ấm bỗng phả qua tai khiến cô giật mình nín thở. Có lẽ vì vừa xem những hình ảnh kích thích nên lòng bàn tay cô lúc này cũng nóng hổi.
"Sao ạ?” Chung Thư Ninh theo bản năng quay đầu nhưng không ngờ anh lại ghé quá gần.
Hơi thở giao hòa, môi hé mở…
Suýt nữa thì hôn nhau rồi.
Chóp mũi họ chạm vào nhau, hơi thở nhẹ nhàng mà nóng bỏng hòa quyện. Chung Thư Ninh chỉ cảm thấy trong từng hơi thở, toàn là mùi hương của anh. Theo bản năng, cô muốn né tránh nhưng eo bỗng bị siết chặt.
Eo cô đã bị anh giữ chặt.
Lòng bàn tay anh nóng rực, áp lên eo cô, siết chặt rồi bóp nhẹ vào phần eo mềm mại, khiến cả người cô khẽ run lên.
“Đừng động đậy, nhóc Dã ở phía sau.”
Hạ Văn Dã ngồi ở hàng ghế sau kích động tột độ!
Ôi chà chà.
Họ định hôn nhau à?
Cậu ấy vô cùng hưng phấn, thầm xoa đôi tay đang phấn khích.
"Anh muốn...” Giọng Hạ Văn Lễ vẫn lạnh nhạt như thường. Bốn mắt nhìn nhau, trần nhà đầy sao như làm mờ tầm mắt, trong đôi mắt anh, như thể có cả một dải ngân hà đang xoay chuyển.
Hơi thở gần kề, sự mập mờ cứ thế lớn dần giữa hai nhịp thở quyện vào nhau, ngang nhiên và không chút kiêng dè.
Ánh mắt anh luôn trực diện như vậy, như loài sói, thẳng thắn và nóng bỏng.
"Anh muốn nói gì vậy?” Chung Thư Ninh hạ giọng thật thấp.
“Anh muốn uống một ngụm coca.”
Cổ họng anh khô khốc, như thể đang bốc cháy.
Sau khi nhận lấy ly nước, anh rất tự nhiên buông tay ra, dời tầm mắt khỏi người Chung Thư Ninh. Những ngón tay anh siết lại, chiếc cốc nhựa kêu răng rắc dưới tay anh. Các dây thần kinh trong cơ thể đang hưng phấn, rất muốn… hôn cô!
Anh cố hết sức để kìm nén, cố gắng điều hòa lại nhịp thở.
Chung Thư Ninh cau mày: Không phải Hạ Văn Dã đã nói anh trai em ấy không uống coca sao?
Cô cắn môi, chỉ cảm thấy phần eo bị anh siết đến hơi tê dại.
Một buổi xem phim, ba người đều mang những tâm tư riêng. Chung Thư Ninh và Hạ Văn Lễ chẳng còn lòng dạ nào xem phim nữa, còn Hạ Văn Dã thì bận quan sát anh trai chị dâu. Cậu ấy vừa kích động vừa căng thẳng, chỉ sợ bỏ lỡ màn kịch hay nào đó.
Đến mức cậu ấy còn không dám đi vệ sinh.
Căng thẳng, ngọ nguậy, trông như một con sâu.
Mãi đến khi phim kết thúc, cậu ấy mới thở phào, vội vã đi tìm nhà vệ sinh.
Chung Thư Ninh mỉm cười chỉ đường giúp cậu ấy: "Em đi thẳng về bên trái, đến cuối đường rồi rẽ về phía Nam, chắc là em sẽ thấy biển chỉ dẫn.”
"Cảm ơn chị.” Hạ Văn Dã cau mày: “Sao nhà vệ sinh lại ở chỗ đó chứ?”
Cậu ấy vừa lẩm bẩm đầy bực bội, vừa chạy vội về phía nhà vệ sinh.
Hạ Văn Lễ lại liếc nhìn Chung Thư Ninh một cái đầy sâu xa.
Vì xung quanh không có biển chỉ dẫn rõ ràng nên vị trí nhà vệ sinh rất khó tìm, vậy mà Chung Thư Ninh lại có thể chỉ ra ngay được.
Chỉ có thể nói lên một điều, rất có thể cô đã từng đến đây rồi.
Vốn dĩ Hạ Văn Dã là người vô tư, sau khi đi vệ sinh về còn thở dài một tiếng:
“Nhà vệ sinh đúng là khó tìm thật đó, chị từng đến đây à?”
Chung Thư Ninh gật đầu.
“Chị đi với ai vậy?”
"Với một người bạn.” Chung Thư Ninh mỉm cười thản nhiên.
Hạ Văn Lễ hiểu rất rõ.
Người bạn đó chính là Chu Bách Vũ.
Thanh Châu chỉ to chừng đó, chỗ hẹn hò cũng chỉ có mấy nơi quen thuộc. Chu Bách Vũ thích cô, hai người yêu nhau thì dĩ nhiên đã từng đến không ít chỗ như thế này.
Họ không chỉ từng yêu nhau, mà còn từng đính hôn. Có lẽ nếu không có sự xuất hiện của Chung Minh Nguyệt, họ đã thành vợ chồng rồi.
Hạ Văn Lễ hít một hơi thật sâu.
Anh từng ghen tị với Chu Bách Vũ.
Ngay cả bây giờ, anh cũng không chắc trong lòng Chung Thư Ninh có còn vương vấn gì với người kia không. Nhưng anh biết rõ, chắc chắn Thanh Châu đã lưu giữ nhiều ký ức của hai người họ.
Anh hiểu rõ, bây giờ Chung Thư Ninh là vợ của anh, lẽ ra anh không nên suy nghĩ như vậy.
Nhưng con người luôn tham lam.
Anh muốn trong lòng trong mắt cô, chỉ có mình anh.
Vốn dĩ Hạ Văn Lễ là người luôn kiềm chế, lý trí. Thế nhưng, mỗi lần nhắc đến chuyện của Chung Thư Ninh, anh lại dễ dàng mất kiểm soát. Khi ấy, chắc chắn trông anh rất tệ, thậm chí còn có thể dọa cô sợ.
Vì vậy sau khi về, anh viện cớ công việc để không về phòng nghỉ ngơi.
Mấy hôm liên tiếp đều như thế.
Chung Thư Ninh nhạy cảm, nhanh chóng nhận ra điều gì đó khác lạ:
Gần đây tâm trạng của ngài Hạ không được tốt.
Giờ cô sắp phải theo anh về thủ đô, cứ thế này mãi, chắc chắn sẽ để lộ sơ hở trước mặt người nhà họ Hạ.