Trước khi được tái sinh, cuộc đời Lạc Tự là một bi kịch bị lãng quên, chỉ được xem như một "kẻ thay thế" mờ nhạt cho thần tượng học đường Hà Mộ. Thế nhưng, ít ai hay biết, chính Hà Mộ mới là kẻ đã phẫu thuật thẩm mỹ để sao chép gương mặt anh, trắng trợn chiếm đoạt hào quang nam thần học đường vốn thuộc về Lạc Tự.
Không chỉ vậy, Hà Mộ còn không ngừng giẫm đạp, coi thường sự tồn tại của anh. Cùng với sự lạnh lùng, toan tính của công ty quản lý, con đường sự nghiệp của Lạc Tự phủ đầy chông gai, bị vùi dập không thương tiếc.
Cho đến một ngày, khi định mệnh xoay vần, Lạc Tự trọng sinh. Mọi thứ đã thay đổi.
Sống lại một lần nữa, anh quyết tâm rũ bỏ quá khứ, chỉ sống vì chính mình. Đối mặt với những thủ đoạn chèn ép cũ rích của Hà Mộ, Lạc Tự chỉ thản nhiên nở nụ cười khinh bạc, điềm tĩnh đáp trả: "Khi được mở rộng tầm nhìn, tôi nhận ra có những người vốn chẳng đáng để mình bận tâm."
Từ đó, anh kiên định vượt qua mọi trở ngại, vươn mình mạnh mẽ. Nếu trước kia Lạc Tự sống dưới cái bóng, trong ánh nhìn của người khác, thì nay anh sống đúng với khát vọng và giá trị thật sự của bản thân.
Đến khi Lạc Tự đứng trên bục vinh quang nhận giải thưởng cao quý, cả khán phòng đều phải thừa nhận: "Lạc Tự đã trở thành diễn viên hàng đầu rực rỡ, trong khi Hà Mộ vẫn mãi quẩn quanh trong hào quang thần tượng học đường lỗi thời, mờ nhạt."
Cuối cùng, không một khuôn khổ nào có thể trói buộc Lạc Tự, bởi anh chính là người duy nhất định nghĩa con đường và giá trị của chính mình.
Truyện Đề Cử






