Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Bí Ẩn Giấc Mộng 'An Ninh'
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phượng Vũ Dịch nhớ lại cảnh tượng chơi cờ trong mộng, khi Tịch Vũ Đồng thân mật ngồi trong lòng nàng, lòng khẽ động. Nàng không lập tức từ chối mà hỏi ngược lại: "Sao Vũ Đồng đột nhiên muốn chơi cờ? Trước đây không phải muội nói không thích lắm sao?".
Trước đây, nàng không thích là vì không thắng được cờ. Sau này, nàng phát hiện chơi cờ là một việc mình có thể thắng Phượng Vũ Dịch, từ đó nhận được một vài phần thưởng, nên mới cảm thấy hứng thú.
Thấy Phượng Vũ Dịch vẻ mặt đầy nghi hoặc, nàng cụp mắt xuống nói: "Dân nữ nghe Vũ Dao nói Vương gia có kỳ tài xuất chúng, vì vậy muốn mở mang tầm mắt một chút."
Phượng Vũ Dịch nghe xong, cười nói: "Trong lòng Vũ Dao, hoàng huynh đây làm gì cũng đều tốt, nhưng không hẳn là phóng đại như nàng nói vậy."
Nàng nghĩ đến việc có thể ở bên Tịch Vũ Đồng thêm một lúc, vốn định đồng ý, nhưng rồi chú ý đến vết thương vẫn còn băng bó trên đầu Tịch Vũ Đồng, lại nhớ lời thái y dặn dò không nên để nàng bị tổn thương đầu óc, lời vừa đến miệng liền đổi giọng: "Nếu ngươi muốn chơi cờ với ta, cũng không phải không thể, nhưng có hai điều kiện."
Tịch Vũ Đồng cau mày: "Vương gia cứ nói."
Phượng Vũ Dịch cười khẽ: "Thứ nhất, không cho phép ngươi tự xưng dân nữ, cũng không được gọi ta là Vương gia."
Tịch Vũ Đồng ngoan ngoãn vâng lời, gọi một tiếng: "Điện hạ."
Phượng Vũ Dịch không ngờ nàng lại lợi dụng kẽ hở, vội vàng lắc đầu: "Gọi Điện hạ cũng không được."
"Vậy đây chính là ba yêu cầu rồi." Tịch Vũ Đồng cười tinh quái, "Một là không được tự xưng dân nữ, hai là không được gọi ta là Vương gia, ba là lại không được gọi ta là Điện hạ."
Phượng Vũ Dịch thấy vẻ đắc ý của nàng, gật đầu: "Vậy thì đổi thành năm yêu cầu."
Tịch Vũ Đồng cau mày: "Vương gia có từng nghe câu này chưa?"
"Câu gì?"
"Đại trượng phu một lời nói ra, tứ mã nan truy."
Phượng Vũ Dịch đón lấy ánh mắt đầy nghi vấn của nàng, cúi đầu nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi ngẩng lên: "Vũ Đồng không phải từng nói ta là tiểu nhân sao? Nếu đã là tiểu nhân, thì không cần tuân thủ thỏa thuận của quân tử như vậy. Nghĩ như vậy, làm một kẻ tiểu nhân cũng chẳng phải không được."
Lông mày Tịch Vũ Đồng càng nhíu chặt.
Đối phương nhắc đến tiểu nhân, rõ ràng là đang nhắc nhở nàng trước đó đã hiểu lầm đối phương, hơn nữa vốn dĩ là nàng phạm lỗi trước, chỉ đành chịu thua: "Vậy ta nên gọi ngài thế nào?"
Phượng Vũ Dịch lúc này chỉ là đưa ra yêu cầu, vẫn chưa suy nghĩ kỹ càng Tịch Vũ Đồng nên xưng hô với mình thế nào.
Nhớ lại tình huống trong mộng, nàng suy nghĩ một chút: "Gọi ta An Ninh là được."
"An Ninh?" Lòng Tịch Vũ Đồng chấn động, đây không phải là tên tự Phượng Vũ Dịch sau quán lễ mới được phụ thân đặt cho sao? Vì sao bây giờ đã xuất hiện, chẳng lẽ là do ảnh hưởng từ việc nàng sống lại một lần?
Tên tự An Ninh của Phượng Vũ Dịch, một là mong an phận thủ thường, hai là mong một đời yên tĩnh, nhưng Phượng Vũ Dịch lại khăng khăng cả hai điều đó đều chưa từng làm được. Khi đó Tịch Vũ Đồng còn trêu chọc rằng phụ thân đã nhìn thấu đối phương.
"Đúng vậy." Phượng Vũ Dịch khóe miệng khẽ nhếch, "Bây giờ ta còn chưa có tên tự, phụ hoàng chắc cũng chưa từng nghĩ tới, đương nhiên đến lúc sẽ là lão sư đặt cho. Thế nhưng mấy ngày gần đây ta đều mơ thấy có người gọi ta là An Ninh, đột nhiên cảm thấy hai chữ này cũng không tệ, chờ mấy ngày nữa ta hỏi lão sư xem có thể dùng được không."
Lời nói này của nàng làm cho Tịch Vũ Đồng hoang mang tột độ. Khi chỉ có hai người, Phượng Vũ Dịch luôn thích để nàng gọi An Ninh, lẽ nào những gì Phượng Vũ Dịch mơ thấy là hình ảnh của hai người họ ở kiếp trước? Nếu không thì sao lại trùng hợp đến vậy?
Tay không tự giác nắm chặt bên người, nàng sốt sắng nhìn về phía đối phương: "Ngươi có biết là ai gọi ngươi An Ninh không?"
Phượng Vũ Dịch đương nhiên phát hiện nàng có điều bất thường: "Chỉ là trong mơ, sao ngươi lại sốt sắng như vậy?"
Tịch Vũ Đồng hoảng hốt nhìn gương mặt đó, muốn cười mà không cười nổi, theo bản năng thì thầm: "Chỉ là mơ?"
"Đương nhiên chỉ là mơ, dù sao thì so với hiện thực lúc nào cũng ngược lại." Giống như trong mơ, Tịch Vũ Đồng tìm mọi cách để thân mật với nàng, nhưng hiện thực lại là Tịch Vũ Đồng luôn tìm trăm phương ngàn kế để trốn tránh.
Phượng Vũ Dịch lại nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều. Thay vì bận tâm đến giấc mộng của ta, không bằng gọi một tiếng "An Ninh" để ta nghe thử xem có vừa ý không?"
Tịch Vũ Đồng ngước mắt nhìn nàng một cái, vừa vặn bắt gặp ánh mắt mong chờ và thấp thỏm của đối phương, nhớ lại hình ảnh kiếp trước, vết thương trên đầu truyền đến từng đợt đau nhói.
***
"Vương gia, dân nữ bỗng cảm thấy không khỏe, xin thứ lỗi."
Tịch Vũ Đồng nhìn sang nha hoàn đứng bên cạnh, sau đó nhắm mắt tựa vào đầu giường: "Tiểu Đào, Tiểu Hòa, tiễn Vương gia ra ngoài."
Phượng Vũ Dịch không hiểu vì sao Tịch Vũ Đồng nói thay đổi là thay đổi ngay, rõ ràng lúc nãy quan hệ của hai người đã có phần hòa hoãn.
Nhưng thấy sắc mặt Tịch Vũ Đồng tái nhợt không giống giả vờ, nàng chỉ có thể dặn dò vài câu, bảo nàng nghỉ ngơi thật tốt, rồi xoay người rời khỏi.
Ra khỏi viện tử, nàng nhìn thấy cái cây trơ trụi giữa sân, trong lòng khẽ động, nhớ lại trong mộng hai người từng chôn rượu ước định dưới cây hoa đào, liền dừng lại.
Tiểu Hòa và Tiểu Đào cũng dừng lại: "Vương gia?"
Phượng Vũ Dịch chỉ vào cây hoa đào hỏi: "Có phải dưới gốc cây hoa đào này tiểu thư nhà ngươi đã chôn đào hoa tửu không?"
Tiểu Hòa gật đầu, Tiểu Đào bên cạnh hơi kinh ngạc: "Vương gia sao lại biết?"
Phượng Vũ Dịch xác định không phải tất cả những gì trong mộng đều là giả, nhìn cây hoa đào này liền cảm thấy thích thú trong lòng, cười nói: "Bản vương từng thấy trong mộng, không ngờ lại là thật."
Tiểu Đào vẻ mặt không tin: "Vương gia, có phải tiểu thư đã nói với ngài từ trước rồi, bây giờ lại đem ra trêu chọc nô tỳ phải không?"
Phượng Vũ Dịch không giải thích thêm gì nữa, xác định những điều nghe thấy trong mộng có phần chân thực, nàng quả thực có chút mong chờ những giấc mộng sau này.
"Hai người các ngươi trở lại chăm sóc tiểu thư cho tốt đi."
Nàng bảo hai người dừng lại xong, không quay đầu lại rời khỏi viện tử, tiện thể mang theo mấy tùy tùng vừa mang đồ bổ đến đi cùng, viện tử lập tức trở nên trống trải.
Tiểu Đào còn muốn hỏi nàng sao lại biết tiểu thư chôn đào hoa tửu dưới gốc cây, vén váy lên liền chạy vào trong phòng: "Tiểu thư, tiểu thư!"
Tịch Vũ Đồng đang thấy biểu hiện của Phượng Vũ Dịch không giống với kiếp trước, nghe nàng kêu to càng thêm đau đầu: "Ngươi cứ la hét om sòm, tính tình hấp tấp như vậy có phải nên sửa lại không?"
Lúc này Tiểu Đào mới nhớ ra nàng còn đang bị thương, vội vàng "suỵt" một tiếng.
Dù sao cũng là lớn lên cùng nhau, Tịch Vũ Đồng cũng không nỡ nói nặng lời, nhắm mắt dưỡng thần, rồi hỏi: "Nói đi, ngươi lại làm sao?"
Tiểu Đào muốn kể lại đoạn đối thoại vừa rồi của Phượng Vũ Dịch đang khiến nàng nghi hoặc, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, tay áo đã bị Tiểu Hòa kéo nhẹ, lại thấy đối phương nháy mắt ra hiệu. Theo lời nhắc nhở của đối phương, nhìn sang liền thấy tiểu thư nhà mình vẻ mặt mệt mỏi.
Nghĩ đến Vương gia nói đến chuyện trong mộng như vậy, chắc chỉ là muốn trêu chọc nàng, liền đổi lời: "Tiểu thư, Vương gia nói bảo ngài nghỉ ngơi nhiều hơn."
Tịch Vũ Đồng nửa mở mắt: "Chỉ có vậy thôi ư?"
Nếu thực sự chỉ nói Phượng Vũ Dịch dặn dò nàng nghỉ ngơi nhiều, Tiểu Đào vừa rồi hẳn sẽ không kích động như vậy mới đúng.
"Đúng vậy."
Tiểu Đào lè lưỡi một cái, tiến lên đỡ nàng nằm xuống: "Tiểu thư ngài nghỉ ngơi trước, Tiểu Đào không quấy rầy ngài."
Tịch Vũ Đồng thấy nàng không muốn nói, thêm vào đó là chuyện nằm mộng mà Phượng Vũ Dịch nhắc đến, liền không hỏi nhiều, phất tay bảo hai người ra ngoài, tiếp tục suy nghĩ về việc này.
***
Khi nàng qua đời, thân thể Phượng Vũ Dịch vẫn còn khỏe mạnh, không thể cùng nàng chết rồi sống lại cùng lúc được.
Huống hồ, nếu như Phượng Vũ Dịch giống nàng trở lại năm mười mấy tuổi, chắc chắn sẽ không tiếp tục đến gần nàng mới đúng.
Chỉ là nếu không phải sống lại, "An Ninh" lại là sau khi Phượng Vũ Dịch nhược quán (*) nàng mới gọi như vậy, bây giờ Phượng Vũ Dịch lại làm sao mà biết được?
(*) Nhược quán 弱冠: con trai đã tròn 20 tuổi. Người xưa khi 20 tuổi tổ chức "quán lễ" 冠礼 biểu thị thành niên, nhưng thể trạng chưa tráng kiện, cho nên gọi là nhược quán.
Chẳng lẽ là Phượng Vũ Dịch mơ thấy chuyện của nhiều năm sau? Vậy thì có từng thấy tất cả mọi thứ không, hay chỉ thấy ở một thời điểm, địa điểm nào đó, có nhìn thấy cảnh nàng uống thuốc độc tự sát không?
Các loại suy đoán lần lượt ùa về trong đầu, rồi lại không tìm được đáp án, nàng chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn.
Xem ra còn phải tìm một cơ hội thăm dò một phen, đáng tiếc lúc nãy chính mình tự rối loạn, hoang mang nên quên hỏi đối phương còn mơ thấy chuyện gì nữa.
Trùng hợp Phượng Vũ Dịch còn có một yêu cầu chưa rõ ràng, chờ khỏi hẳn sẽ nhân cơ hội đó mà thăm dò một phen.
Sắp xếp xong xuôi, Tịch Vũ Đồng liền tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Nàng vốn không mệt mỏi, nhưng vì đầu óc đau nhức, chốc lát liền ngủ thiếp đi.
Ý thức nàng không tỉnh táo, luôn cảm thấy mơ mơ hồ hồ, mơ hồ nghe thấy bên tai có người nói chuyện, lại xen lẫn tiếng khóc như có như không.
Nha hoàn hay động một chút là khóc chính là Tiểu Đào, nàng muốn bảo đối phương đừng khóc, nhưng làm thế nào cũng không nói thành lời.
Cũng không biết qua bao lâu, nàng lúc này thoát khỏi trạng thái mơ màng, tỉnh lại.
Tiểu Hòa bên cạnh buông tay xuống, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, người còn chỗ nào không thoải mái không?"
Tịch Vũ Đồng liếc qua nàng nhìn ra bên ngoài, phát hiện trời đã tối đen, bên trong đã thắp đèn, hơi nghi hoặc: "Ta đây là làm sao vậy?"
Tiểu Hòa đáp: "Lúc nãy tiểu thư ngài hôn mê bất tỉnh. Lão đại phu lại một lần nữa đổi thuốc cho ngài, bây giờ đã khỏe rồi?"
"Chẳng trách lúc nãy ta cứ mơ mơ màng màng, ngỡ tỉnh mà không phải tỉnh."
Tịch Vũ Đồng giơ tay, chạm đến băng vải cũng không dám chạm tiếp.
Thật vất vả mới giành lại được một cái mạng, nàng cũng không muốn vì lý do của chính mình mà lại mất đi, liền hỏi lão đại phu vừa nãy đã nói gì.
Tiểu Hòa xoay người đi lấy khăn ướt lau mặt cho nàng: "Lão đại phu nói tiểu thư suy nghĩ quá nhiều, bất lợi cho việc tĩnh dưỡng hồi phục."
Không chờ Tịch Vũ Đồng nói chuyện, nàng còn nói: "Tiểu thư, nếu ngài có gì buồn phiền, không ngại nói ra xem nô tỳ và Tiểu Đào có thể giúp được gì không. Đừng lúc nào cũng giữ trong lòng như vậy, rất dễ gây ra uất ức hại thân thể."
Tịch Vũ Đồng cười khổ, từ chối ý tốt của nàng: "Chuyện này các ngươi không giúp được gì đâu."
"Tiểu thư nếu có chuyện buồn phiền, có thể chờ vết thương lành lại rồi hãy tiếp tục buồn phiền không?" Tiểu Hòa đỡ nàng đứng dậy, biết điều nàng bận tâm là gì, liền nói: "Dáng vẻ của ngài như vậy, đại nhân cũng sẽ lo lắng."
Tịch Vũ Đồng có chút đau đầu: "Là ta khiến phụ thân lo lắng."
Tiểu Hòa nghiêm mặt: "Đại nhân vẫn luôn canh giữ bên cạnh tiểu thư, cho đến nửa canh giờ trước trong cung có ý chỉ triệu đại nhân tức khắc tiến cung thương nghị chuyện quan trọng, nên đại nhân mới rời đi. Trước khi đi còn dặn dò ta và Tiểu Đào phải cố gắng theo dõi tiểu thư, không cho tiểu thư làm những chuyện khiến người khác phải lo lắng."
Nàng thấy Tiểu Hòa nói nhiều như vậy, sắc mặt bắt đầu tỏ vẻ nghiêm túc, trong lòng cảm thấy buồn cười: "Tiểu Hòa, ngươi không phải là Tiểu Đào giả dạng đó chứ? Sao lại nói nhiều như Tiểu Đào vậy?"
Tiểu Hòa liếc mắt khinh thường: "Tiểu thư đừng có đem ta so sánh với cái loại người thẳng thắn đó."
Thẳng thắn? Tịch Vũ Đồng bật cười, mà nói, cũng rất hình tượng.
Tiểu Đào ở bên cạnh chẳng biết đã vào từ lúc nào, nghe thấy lời Tiểu Hòa nói vậy, nhất thời thở phì phò đi đến: "Tiểu thư, ngài lẽ nào cũng đồng ý với lời của Tiểu Hòa sao? Nô tỳ đâu có thẳng thắn, đây mới là thẳng thắn này!"
Tiểu Hòa rất tự nhiên đáp lại Tiểu Đào: "Ngươi đây là kích động lỗ mãng."
Tiểu Đào tức đỏ mặt, thấy mình nói không lại Tiểu Hòa, liền sốt ruột nói: "Tiểu Hòa, ta còn coi ngươi là tỷ muội tốt, ngươi sao có thể nói như vậy được chứ?"
Tiểu Hòa buông thõng tay: "Ta xin lỗi, nhưng ngươi vẫn là kích động lỗ mãng."
"Tiểu Hòa, ngươi quá đáng!"
"Ồ."
Tịch Vũ Đồng xem hai người đấu võ mồm đến quên trời đất, tâm tình vốn có chút nặng nề của nàng cũng trở nên vui vẻ: "Hai người các ngươi nếu muốn cãi nhau có thể chờ một chút không? Tiểu thư nhà các ngươi đói bụng rồi."
Tiểu Hòa và Tiểu Đào ăn ý đáp một tiếng, rồi cùng nhau đứng dậy, cuối cùng xô đẩy nhau đi ra nhà bếp chuẩn bị cơm nước. Tịch Vũ Đồng nhìn thấy không nhịn được cười.