Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Thi Hội Mùa Thu: Bài Thơ và Ánh Mắt Lạ
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diêu Tiếu Liễu vốn dĩ đã chủ trì không ít thi hội, sau khi thưởng thức xong các khúc từ và vũ đạo, nàng nhanh chóng khuấy động không khí.
"Nếu đã là thi hội, tất nhiên không thể thiếu thơ phú ca từ. Vòng đầu tiên chính là làm thơ." Diêu Tiếu Liễu xoay người, mỉm cười nhìn Phượng Vũ Dao: "Công chúa, hay là chủ đề do người quyết định?"
Phượng Vũ Dao cũng không từ chối. Nàng nhìn thấy trời quang mây tạnh, cuối thu trong lành, liền nói: "Bây giờ đang là mùa thu, lấy chủ đề "Trời thu" được không?"
"Vâng lời Công chúa." Diêu Tiếu Liễu cười, sau đó ra hiệu cho nha hoàn mang giấy bút lên, để các vị khách làm thơ viết vào, thời gian là nửa khắc đồng hồ.
Tịch Vũ Đồng vốn tính nghịch ngợm, gây rối, đối với thơ phú ca từ lại chẳng tinh thông chút nào, lập tức cảm thấy đau đầu.
Phượng Vũ Dao chỉ trong chốc lát đã viết xong. Thấy nàng vẫn chưa viết, Phượng Vũ Dao ngẫm nghĩ một chút liền hiểu ra, nhẹ giọng nói: "Đừng lo, ứng cảnh là có thể viết được thôi."
Tịch Vũ Đồng không phải là lo lắng, mà chủ yếu là không thể làm được. Nàng chỉ cảm thấy phiền phức vì điều này sẽ cho Diêu Tiếu Liễu cơ hội chế giễu nàng mà thôi.
Diêu Tiếu Liễu cùng các tiểu thư thế gia này vốn đã thích ngâm thơ đối đáp, làm thơ đối với họ tự nhiên không khó.
Khi Diêu Tiếu Liễu chú ý đến Tịch Vũ Đồng bên kia, thấy nàng vẫn mãi chưa viết, nàng liền cười khẩy: "Tịch tiểu thư bị đề tài này làm khó sao? Hay là bảo Công chúa hạ thấp tiêu chuẩn một chút, ngươi cứ tùy tiện viết một bài khác?"
"Không làm phiền Diêu Nhị tiểu thư. Nếu ngài lo lắng bản thân không làm được thì cứ nói thẳng với Công chúa là được, đừng mượn danh nghĩa của ta."
Tịch Vũ Đồng thấy sắc mặt Diêu Tiếu Liễu khó coi, tâm trạng nàng cũng tốt hơn hẳn.
Nàng chợt nghĩ tới một chuyện, lập tức sáng mắt, cầm lấy bút lông bắt đầu viết.
Nàng là người cuối cùng trong nhóm viết xong, liền để Tiểu Hòa đến thu giấy và nộp lên.
Diêu Tiếu Liễu thong thả đọc lên: "Bài thơ đầu tiên, là của Nhị tiểu thư Liễu gia, đề là 《Mưa thu》: Lại là đầu thu mưa phùn đến, tiếng ve thi thoảng vào bệ cửa sổ...."
Tuy miêu tả mùa thu, nhưng lại miêu tả thời tiết mưa phùn kéo dài, so với khung cảnh cuối thu trong lành hiện tại thì không hợp chút nào, chỉ có thể nói là miễn cưỡng đạt yêu cầu.
Tịch Vũ Đồng theo ánh mắt của mọi người nhìn sang, phát hiện một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Vị Liễu Nhị tiểu thư này trời sinh mang vẻ dịu dàng, gương mặt non nớt, bầu bĩnh giống Tiểu Đào. Giữa một đám tiểu thư thế gia vóc người thanh thoát, nàng có chút nổi bật, khiến Tịch Vũ Đồng cũng chăm chú nhìn thêm một chút.
Phượng Vũ Dao thấy nàng hiếu kỳ, liền hỏi Thanh Quân người đó là ai.
Danh sách khách mời này Diêu Tiếu Liễu có đưa cho nàng một bản, chỉ là nàng không có hứng thú, nên để Thanh Quân ghi nhớ.
Thanh Quân suy tư một lát, hồi đáp: "Nữ tử này là con gái của đệ nhất phú thương kinh thành, thân phận thứ xuất (*), ngày xưa vốn không được tiếp đón như vậy."
(*) Thứ xuất: con của vợ nhỏ/thiếp sinh ra, không phải của vợ cả/chính thất.
Trước đây Tịch Vũ Đồng có nghe Tiểu Đào nhắc đến vị đệ nhất phú thương này, bây giờ nàng cũng có chút hứng thú: "Một thứ xuất làm sao có đủ tư cách tham gia thi hội này?"
Thanh Quân hồi đáp: "Vốn dĩ là không có tư cách. Nhưng có chị gái nàng có quan hệ khá tốt với Diêu Nhị tiểu thư, chắc là muốn đưa ra ngoài để giao thiệp xã hội. Vị mặc xiêm y màu vàng ngồi bên cạnh kia chính là Liễu Đại tiểu thư."
Nói là giao thiệp xã hội, nhưng theo Tịch Vũ Đồng thấy, Liễu Đại tiểu thư kia người đầy trang sức vàng bạc, còn Nhị tiểu thư lại quần áo đơn bạc, mặt mộc không trang điểm. Có thể thấy Liễu Đại tiểu thư này muốn làm cho muội muội mình xấu mặt, nếu không thì sẽ không đến mức không cho nàng trang điểm ăn diện mà đã đến tham dự thi hội lớn thế này.
Tịch Vũ Đồng thấy cô nương kia vô cùng đáng thương, sinh lòng trắc ẩn, nhưng cũng không biết nên làm gì, liền cùng Phượng Vũ Dao lấy điểm tâm ra ăn uống.
Bên kia Diêu Tiếu Liễu tiếp tục đọc thơ ca. Chỉ sau thời gian một chén trà, đã đến lượt bài thơ của Tịch Vũ Đồng.
"Đây là thơ của nữ nhi Thái sư Tịch Vũ Đồng, đề là ——" Diêu Tiếu Liễu liếc nhìn, xác nhận không có sai sót: "《Đầu Thu》."
"Thiền táo oa minh trăng tự câu, lá ngô đồng lạc lại đầu thu.
Vật đổi sao dời vô cùng ý, phong đưa mát mẻ đến tiểu lâu."
*Nói đến bài thơ này, thật ra không phải nàng tự làm, mà là của Phượng Vũ Dịch.
Ngày đó khi hai người thành thân, chưa đầy mấy ngày Phượng Vũ Dịch lại làm thơ tặng nàng, nội dung chủ yếu là những chuyện thú vị, nhưng đại thể là để biểu đạt tình cảm.
Bởi vì là do đối phương tự làm, hầu như mỗi một câu nàng đều nhớ rõ trong lòng.
Tuy nàng không quen với thơ phú ca từ, nhưng cũng được học hành đầy đủ. Trớ trêu thay, dù có cho nàng tận nửa tháng thì nàng cũng không thể nào làm được một câu thơ.
Mà lần này cũng là lần đầu tiên, nàng chỉ cải biên từ bài của Phượng Vũ Dịch, đem hai chữ "Tương tư" đổi thành "Mát mẻ".
Nhớ lại những điều Phượng Vũ Dịch đã làm vì nàng, lại liên tưởng đến những gì mình đã trải qua trước khi tự sát, biểu cảm nàng không khỏi có chút hoảng hốt.
Phượng Vũ Dao hỏi nhưng không được đáp lại, nàng ngẩng đầu nhìn thấy biểu cảm Tịch Vũ Đồng lúc vui lúc buồn, có chút lo lắng kéo kéo ống tay áo nàng: "Vũ Đồng, ngươi không sao chứ?"
Tịch Vũ Đồng bị nàng gọi tỉnh, ngượng ngùng cười cười: "Không có việc gì."
Nàng cẩn thận lắng nghe, Diêu Tiếu Liễu đã đọc không biết bao nhiêu bài thơ của các vị tiểu thư khác rồi.
Nàng nghe thấy vô vị, ngẩng đầu đánh giá những vị danh môn khuê tú kia, vô tình đối diện với một đôi mắt cũng đang nhìn mình.
Có lẽ thấy nàng nhìn tới, người kia cũng nở nụ cười, nhưng không dời mắt đi mà tiếp tục nhìn nàng.
Ánh mắt quen thuộc kia khiến Tịch Vũ Đồng nghi hoặc, nhưng cẩn thận nghĩ lại cũng không nhớ ra là người nào, chỉ có thể gật đầu xem như chào hỏi.
Lại thấy người kia ngũ quan đoan chính, trông khá thanh tú, nhưng trên người lại toát ra một khí chất ít nữ tử nào có được. Tịch Vũ Đồng hiếu kỳ, nhìn sang Thanh Quân ở một bên: "Thanh Quân cô nương, ngươi có biết vị tiểu thư mặc quần áo màu xanh, ngồi thứ năm tính từ chỗ Diêu Nhị tiểu thư là ai không?"
Đây vẫn là lần đầu tiên nàng hỏi thân phận của người khác, hai nha hoàn Tiểu Đào, Tiểu Hòa cùng Phượng Vũ Dao đều theo bản năng nhìn sang.
Thanh Quân nhìn qua danh sách, mới đáp: "Nếu như nhớ không nhầm, đây là nữ nhi duy nhất của Doãn gia, Doãn Đông Hàn, năm nay mười sáu tuổi. Phụ thân nàng chính là Nhị phẩm Phó Đô Thống Tổng binh Doãn Tư, Doãn đại nhân."
Thấy mấy người hiếu kỳ, Tiểu Đào không thể chờ đợi được nữa, liền chen lời: "Tiểu thư, Công chúa, nô tỳ cũng biết vị Doãn tiểu thư này. Người đời đều biết Doãn đại nhân và phu nhân vô cùng ân ái, vẫn chưa có thiếp thất. Hai người sinh được ba người con trai, đến khi nhi lập chi niên (*) mới sinh được cô con gái này, vì vậy Doãn tiểu thư được sủng ái vô cùng. Có điều nô tỳ nghe nói Doãn tiểu thư này thân thể không tốt, trước giờ đều tu dưỡng ở Giang Nam, gần đây mới quay về kinh thành. Lần này hẳn là lần đầu tiên nàng chính thức lộ diện."
(*) Nhi lập chi niên: chỉ tuổi 30
Thanh Quân ở trong cung, vẫn chưa nghe được mấy tin tức này, nàng yên lặng ghi nhớ trong lòng.
"Ngươi thật là tin tức bát quái gì cũng biết hết." Tịch Vũ Đồng đã quen với tính tình Tiểu Đào, ngượng ngùng mỉm cười với Phượng Vũ Dao: "Tiểu Đào tính tình hấp tấp, vội vàng, Công chúa đừng trách tội."
"Không sao." Phượng Vũ Dao thật sự cảm thấy thú vị, nàng nhìn một lượt rồi tiện tay chỉ một vị tiểu thư hỏi: "Tiểu Đào đúng không? Vậy ngươi có biết vị cô nương mặc đồ xanh nhạt kia không?"
Tiểu Đào nhìn sang, dù muốn hay không cũng nói: "Đó là Trình gia Đại tiểu thư. Nếu nói đến chuyện thú vị, thì cũng có một chuyện. Nô tỳ nghe nói Trình đại nhân mong ngóng có con trai, sau khi phu nhân sinh hai cô con gái liền liên tiếp nạp thiếp, nhưng cứ thế lại sinh tiếp sáu cô con gái nữa. Bây giờ đang chuẩn bị nạp thiếp thứ mười lăm đây."
Phượng Vũ Dao có chút kinh ngạc, lại tiếp tục hỏi về các tiểu thư nhà khác.
Tịch Vũ Đồng nghe một lúc thì không còn hứng thú nữa, chủ yếu là vì vị kia vẫn cứ giữ ánh mắt trên người mình, khiến nàng cực kỳ không thoải mái.
Đọc xong thơ từ, chính là thời gian tự do thưởng ngoạn.
Diêu gia không thiếu tiền của, hoa viên này diện tích không hề nhỏ, hai bên đường trồng không ít hoa.
Lúc này, hoa đang nở rộ rực rỡ, không chỉ có Hồ Điệp lan nở đúng mùa, mà còn có Mẫu Đơn trái mùa vẫn nở rộ rực rỡ, ong bướm bay lượn tấp nập, quả là một cảnh đẹp không tồi.
Tịch Vũ Đồng vốn dĩ cùng Phượng Vũ Dao ngắm hoa, nhưng thân phận Phượng Vũ Dao cao quý, bên cạnh nàng tự nhiên không thiếu người muốn nịnh bợ, người ra người vào khiến nàng cảm thấy ồn ào, liền một mình mang theo Tiểu Đào và Tiểu Hòa đi về hướng ngược lại.
Đi chưa được một lúc, nàng liền thấy cách đó không xa có người nhẹ nhàng bước tới, chặn đường nàng.
Đối phương nói cười vui vẻ, một gương mặt thanh tú, khi cười còn rạng rỡ hơn cả bông hoa bên cạnh: "Vũ... Tịch tiểu thư, nếu không ngại, có thể cùng ta ngắm hoa được không?"
Cứ như thể người vừa nói chuyện không phải là nữ tử bình thường, Tịch Vũ Đồng còn tưởng mình bị người ta chặn đường trêu ghẹo.
Nàng rõ ràng không quen biết người này, nhưng đối phương lại làm như rất quen thuộc với nàng. Thầm nghĩ muốn giải tỏa nghi hoặc, nàng liền gật đầu.