Lời Nói Đáng Giá Ngàn Vàng

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng

Lời Nói Đáng Giá Ngàn Vàng

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diêu Tiếu Liễu xanh mặt quay về phủ Thừa tướng, đi theo sau còn có Liễu gia Đại tiểu thư Liễu Thanh Oánh.
Nha hoàn Xảo nhi trong phủ tiến lên hầu hạ, thấy nàng khí thế hùng hổ, theo bản năng run lên, hạ thấp người, “Nhị tiểu thư.”
Diêu Tiếu Liễu nhìn dáng vẻ đáng thương của nàng liền nổi giận, nhưng thoáng nhìn tùy tùng của Vương gia theo tới, chỉ có thể đè nén cơn giận, lạnh giọng ra lệnh: “Đi lấy bạc đến đây.”
Tùy tùng chính là Ám Nhị sau khi dịch dung, trước khi đến còn nhận được lệnh của Phượng Vũ Dịch từ trước.
“Đồ sứ này ước chừng mấy chục lượng bạc, ta cho ngươi một trăm lượng, đủ không?” Diêu Tiếu Liễu nhận ngân phiếu từ Xảo nhi, đưa cho Ám Nhị bên cạnh, “Bạc đã đưa rồi, ngươi có thể đi.”
Phượng Vũ Dịch vẫn chưa nói rõ ràng đồ sứ giá trị bao nhiêu, nhưng Ám Nhị theo bên người Phượng Vũ Dịch lâu cũng phần nào hiểu ý chủ tử của mình.
Đúng như Diêu Tiếu Liễu nói, đồ sứ này chỉ đáng giá vài chục lượng, nhưng giá trị của nó không nằm ở bản thân món đồ, vì vậy hắn lắc đầu.
Diêu Tiếu Liễu cười gượng một tiếng, hít sâu một hơi: “Đúng là mắt ta kém cỏi, không biết món đồ sứ này trị giá bao nhiêu?”
“Vương gia thân phận cao quý, một chữ đáng giá ngàn vàng.” Ám Nhị lật mặt sau của đồ sứ về phía nàng, “Diêu tiểu thư có thể xem ở đây có tổng cộng bao nhiêu chữ.”
“Diêu gia Nhị nữ, mua sứ mắt kém cỏi, không nhìn được hàng thật.
Phượng Vũ Dịch lưu.”
Kiểu chữ tiêu sái, chữ viết phiêu dật, nhưng Diêu Tiếu Liễu tức giận đến mức suýt ngất.
Nàng thật sự không nghĩ ra, rốt cuộc mình đã đắc tội Phượng Vũ Dịch ở điểm nào? Tại sao đối phương lại muốn nhục nhã mình như thế? Chẳng lẽ không sợ phụ thân nàng là Thừa tướng gây áp lực? Hay nói đúng hơn, vì cha nàng cùng phe với Nhị hoàng tử nên mới lấy cớ gây khó dễ?
Ám Nhị cũng không để ý sắc mặt tái mét của nàng, lại nói: “Diêu tiểu thư, tranh chữ của Vương gia nhà ta đều là thứ ngàn vàng khó kiếm, một ngàn lượng tuy hơi đắt, nhưng Vương gia thân phận cao quý, thấp hơn mức đó thì tuyệt đối không được.”
Diêu Tiếu Liễu cực kỳ không muốn, nhưng không thể không muốn, dù sao Phượng Vũ Dịch đã nói ngay trong cửa hàng, trước mặt nhiều người như vậy, nếu nàng không mua, lỡ như món đồ sứ này bị trả lại và bị người khác nhìn thấy, thanh danh của nàng còn biết để đâu? Sau này làm sao có thể gả chồng được?
Nghĩ như vậy, Diêu Tiếu Liễu chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, để Xảo nhi trở lại phòng lấy tiền.
Nhưng đây là mười sáu chữ, một chữ một ngàn lượng, vậy là mười sáu ngàn lượng.
Mười sáu ngàn lượng cơ à, nàng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Nếu làm ầm ĩ đến tai phụ thân, chắc chắn sẽ bị quở trách.
Liễu Thanh Oánh ở một bên nhìn, vội vàng vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, dịu giọng nói: “Tiếu Liễu muội cũng đừng tức giận, số tiền này cứ để Thanh Oánh chi trả.”
Diêu Tiếu Liễu kết giao với nàng là vì để ý đến danh tiếng đệ nhất phú thương của nàng, nghe nàng nói vậy có thêm thiện cảm, cũng không từ chối: “Ân tình này của muội, bản tiểu thư sẽ ghi nhớ.”
Liễu Thanh Oánh nghe vậy lập tức mỉm cười, hướng về Ám Nhị nói: “Vị công tử này, số tiền mua đồ sứ quá lớn, không thể mang hết ở đây, chi bằng theo ta đến Liễu phủ một chuyến để lấy toàn bộ ngân lượng?”
Ám Nhị không hề dao động: “Vương gia chỉ dặn dò ta đến phủ Thừa tướng, không hề bảo đến Liễu phủ nào cả.”
Liễu Thanh Oánh cười gượng gạo, xem như đã cảm nhận được sự uất ức của Diêu Tiếu Liễu vừa rồi, hít sâu một hơi: “Vậy xin chờ một lát, ta sẽ lập tức sai nha hoàn đi lấy.”
*
Nhờ thân phận của Phượng Vũ Dịch, thêm vào việc đa số khách hàng ở lầu trên đều do nàng dẫn đến, nên không hề xảy ra cảnh ép mua ép bán như Tịch Vũ Đồng tưởng tượng, trái lại mọi chuyện diễn ra vô cùng hòa thuận.
Các nàng đều có đặt bảng gỗ ghi rõ giá cả từng món đồ sứ, vì vậy Phượng Vũ Dịch cũng không cần hỏi tiểu nhị.
Trong chốc lát, đồ sứ ở lầu hai đều được chọn mua, còn hỏi thăm khi nào có hàng mới, thậm chí có vài vị muốn đặt làm riêng. Tịch Vũ Đồng chỉ có thể tạm thời ghi nhớ yêu cầu của khách hàng, chờ các sư phụ làm mẫu rồi đối chiếu, sửa chữa thêm.
Đến chạng vạng, cửa hàng đóng cửa.
Hôm nay việc làm ăn tốt ngoài sức tưởng tượng, đồ sứ trưng bày ở lầu một bán được hơn nửa, lầu hai thì bán hết sạch, thậm chí còn có đơn đặt hàng cho sau này.
Tịch Vũ Đồng cũng biết đây là công lao của Phượng Vũ Dịch, nếu đối phương không dẫn người đến, đồ sứ ở lầu hai chưa chắc đã bán được, càng đừng nói đến việc bán hết sạch, thậm chí còn có người đặt làm riêng.
Nếu không phải đối phương đến đây dọa Diêu Tiếu Liễu bỏ đi, nàng thật sự đã bó tay với Diêu Tiếu Liễu rồi, dù sao đối phương cũng là khách hàng, lại khác biệt với những khách hàng khác, một người làm chủ như nàng đương nhiên không thể trở mặt với khách hàng.
Nghĩ như thế, nàng rút một tờ ngân phiếu một ngàn lượng từ tay Tiểu Hòa, đưa cho người bên cạnh: “Đa tạ Vương gia hôm nay đã giúp đỡ, chút lòng thành nhỏ mọn này không thể hiện hết được.”
Phượng Vũ Dịch xua tay: “Bản vương không lén lút nhận hối lộ.”
Ân tình khó trả, Tịch Vũ Đồng trước đã mang ơn cứu mạng, giờ lại được đối phương giải vây, ân tình cứ thế chồng chất, nàng cũng không biết nên làm gì để đền đáp.
Tịch Vũ Đồng kiên quyết nhét ngân lượng vào tay nàng: “Vương gia nói giỡn, đây đâu phải là phụ thân ta cho ngài, là ta cho, sao lại tính là hối lộ được?”
“Những kẻ nhắm vào ta sẽ không quan tâm đây là tiền của nàng, hay là tiền của ta.” Phượng Vũ Dịch đưa cho Tiểu Hòa, thấy Tịch Vũ Đồng cau mày, đề nghị, “Ta nghe nói nàng ở ngoại ô có một xưởng chế tác gốm sứ.
Hay là cứ thế này đi, nếu nàng thực sự muốn cảm ơn, không ngại tự mình làm một món đồ sứ tặng ta?”
Tịch Vũ Đồng tâm trạng hơi động, nhưng rất nhanh liền lắc đầu: “Thần nữ không am hiểu kỹ thuật chế sứ, Vương gia vẫn nên đưa ra yêu cầu khác thì thỏa đáng hơn.”
“Đồ sứ quý giá mà bản vương yêu thích trong Vương phủ không thiếu, chỉ thiếu món nàng tự tay làm.” Phượng Vũ Dịch cũng không bắt ép, tự nhiên nói rằng, “Bản vương chỉ thích đồ sứ... do nàng làm.”
Tịch Vũ Đồng cau mày, nhưng nhớ tới dù sao chế tác đồ sứ cũng còn hơn là mang ơn tình sâu nặng, cố gắng đồng ý, nhưng lo lắng đối phương kỳ vọng quá cao, nên sớm bảo đối phương chuẩn bị tâm lý thật tốt: “Thần nữ quả thực có học qua, nhưng nếu có chút xấu xí, mong Vương gia đừng ghét bỏ.”
Phượng Vũ Dịch gật đầu cười khẽ, giữa hai hàng lông mày tràn đầy vẻ mong đợi, đôi mắt lạnh lùng kia giờ đây nóng rực như lửa: “Nàng tự mình làm, ta xem đó là bảo bối còn không kịp, làm sao có thể ghét bỏ?”
Tịch Vũ Đồng thấy giọng nói của nàng đột nhiên thân mật và có phần mập mờ, có chút không hiểu vì sao Phượng Vũ Dịch của đời trước và đời này lại đối xử với nàng khác biệt lớn đến vậy, như thể đã biến thành người khác.
Đời trước đối phương tuy có ý với nàng, nhưng vì tính tình lạnh nhạt, hai người sau khi thành thân cũng ít khi nói những lời cợt nhả như vậy.
Sống lại một đời, nàng đã nói thẳng với đối phương rằng mình không có lòng ái mộ, nhưng đối phương đối đãi với nàng lại cực kỳ thân mật, khiến nàng có chút không tìm được manh mối.
“Vương gia, ngươi ——” lời còn chưa nói xong, nàng liền nhìn thấy tùy tùng mà Phượng Vũ Dịch phái đi lấy tiền đã quay về, chỉ có thể nuốt xuống câu hỏi trong lòng.
Vì khi Ám Nhị giả trang thành chủ cửa hàng đã đeo mặt nạ, giờ không đeo nữa, nên nàng gặp lại vẫn chưa nhận ra.
*
“Mười sáu ngàn lượng?”
Biết được món đồ sứ niêm yết giá ba mươi hai lượng lại bán ra mười sáu ngàn lượng, Tịch Vũ Đồng và Tiểu Đào cùng nhau hít sâu một hơi.
Chỉ là sau khi kinh ngạc qua đi không phải là mừng rỡ, mà là lo lắng.
Nàng gọi Tiểu Hòa lui ra, rồi mới hỏi Phượng Vũ Dịch: “Vương gia, số tiền này ngài kiếm thật là đủ tàn nhẫn.
Chắc chắn nàng ta đã ghi hận ngài, nếu nàng ta đến trước mặt Thừa tướng nói vài câu xấu về Vương gia, đến lúc đó ngài ở trên triều sẽ gặp khó khăn rồi.”
Phượng Vũ Dịch vẫn không hề sợ sệt, trái lại tinh thần chiến đấu sục sôi: “Thừa tướng vốn đã không hợp với ta, có hại thêm một chút cũng chẳng sao.
Huống hồ bọn họ tức giận thì có thể làm gì? Ta là hoàng tử, dưới chân thiên tử, mỗi khi ra ngoài đều có tùy tùng đi theo, bọn họ muốn làm gì cũng không dám làm.
Ta chính là muốn Thừa tướng tức giận đến nghiến răng mà không có cách nào bắt được ta, tức giận đến sinh bệnh, chết sớm khi còn tráng niên thì không gì tốt hơn, khỏi phải để triều đình trở nên bẩn thỉu, xấu xa.”
Tịch Vũ Đồng trước đây vẫn cho rằng đối phương bị Thừa tướng ức hiếp đến mức phải tu thân dưỡng tính, nằm gai nếm mật nhiều năm, sau đó chờ thời cơ lật đổ phe phái Nhị hoàng tử; hoàn toàn không ngờ nàng lại có suy nghĩ vì triều đình như vậy, khiến nàng có chút lặng người.
Chỉ là nghĩ kỹ lại, lời Phượng Vũ Dịch nói không phải không có lý.
Đám người Thừa tướng kia muốn phò tá Nhị hoàng tử lên ngôi, Phượng Vũ Dịch là Đại hoàng tử, tuy không được sủng ái, nhưng cũng có quyền kế thừa hoàng vị, thù hận giữa hai bên không thể giải trừ, cũng sẽ không vì mười sáu nghìn lượng này mà giảm bớt đi chút nào.
Nghĩ như vậy, Tịch Vũ Đồng yên tâm thoải mái chia tiền với Phượng Vũ Dịch, nàng giữ lại mấy chục lượng tiền thành phẩm, còn lại chia đôi 50/50, không thể hơn một hai chút nào.
Phượng Vũ Dịch sớm biết Tịch Vũ Đồng yêu tiền, thấy nàng cầm mấy ngàn lượng mà vui sướng đến thế, đôi mắt sáng lấp lánh, trong lòng cũng thấy thích thú, đưa tay trả lại một nửa số bạc nàng đưa tới: “Đây là đồ sứ nàng bán được, không cần chia cho ta.”
“Dù sao đây cũng là chữ viết của Vương gia.” Tịch Vũ Đồng có nguyên tắc của riêng mình, nên không lùi bước, “Vạn nhất sau này Diêu Tiếu Liễu tìm cớ, Vương gia đã cầm tiền, thì chuyện đó lập tức không liên quan đến ta nữa.”
Tịch Vũ Đồng không hề che giấu vẻ đắc ý, cứ thế đường hoàng qua cầu rút ván, cũng chẳng bận tâm đến thân phận Vương gia của đối phương, nói rõ ràng rành mạch là lợi dụng xong thì vứt bỏ.
Nhưng ai bảo Phượng Vũ Dịch lại thích vẻ lanh lợi đắc ý nho nhỏ này của nàng, chỉ có thể nhận lấy, cam tâm tình nguyện lên cùng thuyền giặc.
Tịch Vũ Đồng thấy nàng nhận lấy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thà nói là không muốn gây phiền toái, chi bằng nói là không muốn lại mang nặng ân tình như vậy.
“Không đúng.” Tịch Vũ Đồng ngẩng đầu, “Vương gia vẫn chưa nói trên đồ sứ viết chữ gì vậy?”
Phượng Vũ Dịch không ngờ nàng lại chậm hiểu đến thế, thấy nàng hiếu kỳ, quả nhiên nảy ra một ý tưởng.
Mấy ngày nay không gặp Tịch Vũ Đồng, mỗi ngày đêm khuya nàng đều sẽ nằm mơ, mơ từ lúc hai người quen biết cho đến năm sau đính hôn.
Khi tỉnh lại, nàng thậm chí còn nhớ rõ cảm giác thỏa mãn trong mơ khi nghe thấy ý chỉ ban xuống.
Cũng là những giấc mơ khiến nàng nhớ Tịch Vũ Đồng đến phát điên, mới lấy cớ bán cửa hàng để đến gặp Tịch Vũ Đồng.
Đáng tiếc đêm gặp Tịch Vũ Đồng hôm đó nàng không nằm mơ, mà là ngày hôm sau mới tiếp tục.
Cho đến ba ngày trước gặp Tịch Vũ Đồng, đêm đó giấc mơ cũng ngừng, ngày hôm sau lại tiếp tục.
Điều này khiến nàng có suy đoán, rằng hễ gặp Tịch Vũ Đồng thì sẽ không nằm mơ, còn nếu không gặp thì ngay đêm đó sẽ mơ thấy chuyện của hai người.
Chuyện này nàng vẫn chưa kể với bất kỳ ai, chỉ cho là vì trong lòng nhớ nàng nên mới có những giấc mơ đó.
Đến hôm qua vừa vặn mơ thấy sau khi hai người uống xong rượu giao bôi, nàng đã thẳng thắn nói cho Tịch Vũ Đồng biết thân phận của mình, vậy nên sau khi tỉnh lại có chút đứng ngồi không yên.
Lý trí mách bảo nàng rằng chuyện trong mơ không thể tin, nhưng trong lòng nàng vẫn tồn tại một âm thanh đang nói rằng Tịch Vũ Đồng biết hết thảy chân tướng, khiến nàng vừa thích thú vừa sợ hãi, ở Dịch Vương phủ cứ băn khoăn nửa ngày, vì vậy mới không thể đến đúng lúc.
“Vũ Đồng.” Phượng Vũ Dịch mới lên tiếng, “Ta nói cho nàng nghe, nàng trả lời ta một vấn đề, được không?”
Tịch Vũ Đồng có thể nhận ra sự căng thẳng, bồn chồn của đối phương, tuy không hiểu nhưng vẫn gật đầu.