Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Liễu Thanh Dao cầu cứu
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tịch Vũ Đồng chỉ biết năm sau bệ hạ sẽ tứ hôn, không ngờ bệ hạ hiện tại đã có ý định gả nàng cho Phượng Vũ Dịch. Lòng nàng nặng trĩu khi trở về sân.
"Tiểu thư, lão gia đã nói gì mà người không vui vậy ạ?" Tiểu Đào thấy nàng ủ rũ, liền hỏi, "Có phải lão gia nói chuyện ở cửa hàng không?"
Tịch Vũ Đồng lắc đầu: "Không phải chuyện này."
Nàng cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu.
Phượng Vũ Dịch nằm mơ thấy chuyện kiếp trước của hai người. Trước đây nàng đã có suy đoán, giờ thì mọi thứ đã được chứng minh, tuy kinh ngạc nhưng cũng có thể chấp nhận.
Dù sao Phượng Vũ Dịch có biết chuyện kiếp trước thì sao chứ? Từ lúc nàng sống lại, mọi thứ đã khác rồi.
Chỉ là bệ hạ muốn gả nàng cho Phượng Vũ Dịch hoặc Phượng Vũ Kỳ, đây quả thật là một vấn đề.
Nàng không nghĩ ra cách, bèn hỏi Tiểu Đào: "Tiểu Đào, ngươi nói bệ hạ muốn ta gả cho Dịch Vương gia, hoặc là Nhị hoàng tử, ta có thể làm gì để khiến ngài thay đổi ý định đây?"
"Bệ hạ muốn gả tiểu thư cho Dịch Vương gia?" Tiểu Đào kinh ngạc che miệng lại, "Chuyện này không phải rất tốt sao?"
"Ta không muốn gả chút nào." Tịch Vũ Đồng xua tay, "Ngươi cứ nói thẳng mình có cách nào hay không là được rồi."
Tiểu Đào suy nghĩ một lát, mới thăm dò đưa ra một đề nghị: "Không bằng tiểu thư tìm một người nào đó để gả đi? Chỉ cần tiểu thư đã lấy chồng, bệ hạ có muốn tác hợp các người đến mấy cũng không thể được nữa."
Tịch Vũ Đồng liếc nàng một cái: "Nếu đơn giản như vậy, ta còn hỏi ngươi làm gì? Thôi đi, xem ra ngươi cũng chẳng nghĩ ra được gì.
Đúng rồi, Tiểu Hòa đâu? Nàng ấy luôn có nhiều ý tưởng, ta hỏi nàng ấy dù sao cũng hơn ngươi."
Tiểu Đào có chút tủi thân, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tiểu thư quên là Tiểu Hòa vẫn còn ở cửa hàng giải quyết công việc sao ạ?"
Tịch Vũ Đồng vẫn mải suy nghĩ chuyện của bệ hạ, đúng là đã quên mất chuyện này, nhất thời tức giận.
"Tiểu thư, người định cứ để Tiểu Hòa xử lý công việc của cửa hàng sao?" Tiểu Đào do dự một lát, vẫn nói ra, "Nửa tháng nay, Tiểu Hòa vừa chuẩn bị công việc cửa hàng, lại phải xem tiến độ đồ sứ bên kia, chạy ngược chạy xuôi, còn phải chăm sóc tiểu thư. Mỗi ngày về đến đều mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ ngay. Lâu dần, cơ thể sẽ không chịu đựng nổi đâu ạ."
Tịch Vũ Đồng cau mày: "Ta cũng biết Tiểu Hòa mệt mỏi, nhưng bây giờ người ta có thể tin tưởng cũng không nhiều." Nói đến đây, nàng giơ tay chọc chọc vào trán Tiểu Đào, "Ngươi nói mà không biết ngượng. Nếu ngươi giỏi bằng một nửa Tiểu Hòa, thì đã có thể san sẻ bớt rồi."
Nàng cũng không có ý để Tiểu Hòa tiếp tục chăm sóc cửa hàng, dù sao ban đầu nàng cũng định bồi dưỡng Tiểu Hòa thành người kề cận chăm sóc.
Chỉ là không có người đáng tin cậy nên nàng đành phải để Tiểu Hòa quản lý trước.
Tiểu Đào xoa trán, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, mắt sáng rỡ, vô cùng vui vẻ nhìn về phía nàng: "Đúng rồi, tiểu thư nếu muốn tìm người, nô tỳ đúng là có một đề nghị hay."
Tịch Vũ Đồng ngước mắt nhìn nàng: "Sẽ không phải là chuyện gả cho thương nhân nào đó chứ?".
"Tiểu thư, nô tỳ là người như vậy sao? Tiểu thư thân phận thiên kim, nếu phải gả đi thì ít nhất người đó cũng phải là hoàng thân quốc thích." Tiểu Đào dậm chân, "Tiểu thư, người có thể để nô tỳ nói hết được không ạ?".
Tịch Vũ Đồng chỉ là trêu nàng, thấy nàng giận rồi, liền thu lại nụ cười: "Ngươi nói đi."
"Tiểu thư trước đây ở hội thi không phải đã cứu Liễu Nhị tiểu thư một mạng sao?" Tiểu Đào nhỏ giọng, "Liễu Nhị tiểu thư chính là người nhà họ Liễu, ít nhiều gì cũng phải hiểu chút thuật kinh doanh chứ, đúng không ạ? Tiểu thư đã cứu nàng ấy một mạng, chút bận rộn này sao cũng phải giúp một tay. Dù không giúp, cũng có thể giới thiệu cho tiểu thư vài người thích hợp."
Tịch Vũ Đồng suy nghĩ kỹ lại, cũng đúng là một cách.
Nhưng cũng không biết Liễu Thanh Dao có năng lực này không, lại có nguyện ý giúp nàng không? Dù sao Liễu Thanh Dao kia, tuy là con thứ, nhưng cũng là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, chưa chắc đã nguyện ý làm những chuyện này.
"Chuyện này để ta suy nghĩ thêm." Tịch Vũ Đồng thấy trời đã tối, chỉ có thể kiềm chế lại sự thôi thúc, chờ ngày mai sẽ đến tìm Liễu Thanh Dao.
Nhưng không đợi nàng đến, ngày hôm sau Liễu Thanh Dao đã tự mình tìm đến.
"Tịch tiểu thư, đột nhiên đến quấy rầy, thật đáng ngại."
Liễu Thanh Dao hôm nay mặc bộ xiêm y màu vàng nhạt, khiến khuôn mặt trẻ con càng thêm có sức sống. Chỉ là Tịch Vũ Đồng chú ý thấy đối phương hôm nay thoa phấn dày một chút, như là muốn che giấu điều gì.
"Không cần khách khí." Trong lòng nàng hiếu kỳ, cũng không hỏi, chưa nói thẳng thỉnh cầu mà hỏi: "Liễu tiểu thư hôm nay tìm ta có chuyện gì sao?"
"Thật không dám giấu giếm, Thanh Dao hôm nay quả thật có việc muốn nhờ." Liễu Thanh Dao đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, sau đó đi tới bên cạnh quỳ xuống. Lúc Tịch Vũ Đồng còn chưa kịp phản ứng, nàng đã liên tục dập đầu mấy cái, "Kính xin Tịch tiểu thư cứu mạng."
Tịch Vũ Đồng sững sờ một chút, liền vội vàng đứng dậy đỡ nàng: "Có việc gì cứ ngồi mà nói, sao phải hành đại lễ như vậy làm gì?" Vừa nói, nàng vừa ra hiệu cho Tiểu Đào.
Nhưng Liễu Thanh Dao đứng thẳng người, kiên quyết không đứng lên, mặc cho hai người họ có kéo thế nào vẫn quỳ dưới đất.
"Tịch tiểu thư, người trước hết nghe ta nói." Liễu Thanh Dao lại cúi đầu xuống, giọng nghẹn ngào, "Tịch tiểu thư, ngài cũng biết ta chính là con thứ.
Mẫu thân ta chỉ là một người hầu của Liễu gia, vì dung mạo xinh đẹp mà bị Liễu lão gia cưỡng đoạt sự trong trắng, càng vì thế mà mang thai ta.
Chỉ là Liễu phu nhân tính tình ghen ghét, vì các thiếp khác của Liễu gia có chỗ dựa từ gia đình mình nên nàng không tiện ra tay, liền thường xuyên trút giận lên mẹ ta.
Mẹ ta vì ta, ngày ngày nhẫn nhịn, hôm qua càng bị Đại tỷ của ta lung tung gán tội, đánh cho thập tử nhất sinh. Đại phu sau khi khám xong nói nếu cứ tiếp tục như vậy, mẹ ta e rằng không sống quá năm năm."
Tịch Vũ Đồng là con độc nhất, vả lại Tịch Hồng Bác vẫn không cưới thiếp, nhiều năm đều tưởng nhớ mẫu thân đã mất của nàng. Nàng hoàn toàn chưa từng trải qua những cuộc tranh đấu trong khuê phòng của các gia đình quyền quý.
Lúc trước nàng cho rằng Liễu Thanh Dao tuy là con thứ, nhưng Liễu gia là nhà giàu có, cũng không đến nỗi tệ. Nàng không hề nghĩ rằng cuộc sống của đối phương lại khó khăn gian khổ đến vậy.
Nàng nhìn người quỳ rạp trên mặt đất, tuy trong lòng thương hại, nhưng cũng vẫn chưa quyết định: "Liễu Nhị tiểu thư, người ta vẫn nói 'thanh quan bán đoạn gia vụ sư' (*), đây là việc nhà của ngươi, ngươi đến cầu xin ta thì có thể làm gì?"
(*) Thanh quan bán đoạn gia vụ sư: chuyện gia đình là chuyện vô cùng phức tạp, đến cả người làm quan thanh liêm, giỏi phân xử vụ án cũng không quản nổi.
"Tịch tiểu thư, ta cũng không cầu xin điều gì khác, chỉ cầu xin người giúp ta cầu xin, đưa mẫu thân ta ra khỏi Liễu phủ như địa ngục trần gian kia." Liễu Thanh Dao ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt, "Chỉ cần người đứng ra, phụ thân ta nhất định sẽ thả người."
"Chỉ cần người có thể cứu mẫu thân ta, đời này ta sẽ làm trâu làm ngựa vì người, tuyệt đối không phản bội.
Hôm qua Tịch tiểu thư không phải đã mở một tiệm đồ sứ sao? Ta cũng có nghe nói, ta có chút hiểu biết về cách kinh doanh cửa hàng. Chỉ cần Tịch tiểu thư tin tưởng, ta có thể giúp người quản lý cửa hàng.
Nếu không được, ta cũng có thể làm người hầu hạ."
"Tịch tiểu thư, cầu xin ngài cứu mẫu thân ta một mạng, được không." Liễu Thanh Dao như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, quỳ bò đến trước mặt Tịch Vũ Đồng, không ngừng dập đầu, "Van cầu ngài."
Tiểu Đào vốn mềm lòng, giờ đã nước mắt lưng tròng, "Tiểu thư?"
Trong lòng Tịch Vũ Đồng muốn giúp đỡ, nhưng nàng biết chuyện không đơn giản như vậy.
"Thanh quan khó xử việc nhà", dù cho phụ thân nàng là Thái sư cũng chưa chắc đã được. Nàng chỉ là nữ tử khuê phòng, đi cũng chỉ có thể dựa vào danh tiếng của phụ thân, Liễu lão gia kia chưa chắc đã nể mặt nàng.
Chỉ là thấy Liễu Thanh Dao đáng thương như vậy, vả lại nàng cũng muốn nhờ vả đối phương, liền đáp ứng đối phương sẽ thử một lần.
"Ngươi cũng không cần vui mừng quá sớm, ta đáp ứng đi thử, có thể khiến Liễu lão gia thả người hay không, ta không dám chắc."
Liễu Thanh Dao giơ tay lau đi nước mắt, vô cùng tin tưởng vào nàng, "Chỉ cần Tịch tiểu thư đi, Liễu lão gia nhất định sẽ thả người."
"Cho dù không thả, Thanh Dao cũng sẽ ghi nhớ ân tình của tiểu thư. Đến lúc người có gì dặn dò, Thanh Dao đều vạn lần không chối từ."
Tịch Vũ Đồng nhìn nàng một cái, không biết nàng lấy đâu ra sự tự tin, mặt ủ mày ê đỡ nàng đứng dậy, "Chỉ mong là vậy đi."
Nghĩ đến mẫu thân của đối phương còn bệnh nặng, nàng lại nói: "Suy nghĩ không bằng hành động. Tiểu Đào, ngươi đưa Liễu cô nương đi sửa soạn một chút, lát nữa ta sẽ đi Liễu phủ thăm dò ý của Liễu lão gia."
Liễu Thanh Dao vốn đang lo lắng mẫu thân một mình ở trong phủ, nghe vậy nhất thời vui mừng.
"Đa tạ Tịch tiểu ——" Liễu Thanh Dao khựng lại, sửa lời, "Đa tạ tiểu thư."
Tịch Vũ Đồng nhìn nàng một cái, vẫn chưa khiến nàng đổi cách xưng hô, để Tiểu Đào dẫn nàng đi rửa mặt thay y phục.