Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng
Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vị đại ca này, cứu..."
Đại phu dặn phải tĩnh dưỡng, Tịch Vũ Đồng liền ngoan ngoãn ở yên trong sân. Mỗi ngày nàng dành ra một canh giờ dạy Tiểu Hòa học chữ, sau đó là dành thời gian suy nghĩ về những dự định tương lai.
Trải qua ân oán tình thù của kiếp trước, nàng hiện tại không có ý định xuất giá, càng không muốn gả cho Phượng Vũ Dịch để cả đời quanh quẩn trong cung. Nàng chỉ muốn sống tiêu dao tự tại, chăm sóc phụ thân thật tốt, không để người lại vướng vào vụ án tham ô, nhận hối lộ.
Thế nhưng, chuyện này còn khá xa, bây giờ có vội cũng vô ích.
Còn có chuyện liên quan đến Phượng Vũ Dịch.
Kiếp trước là vào lễ mừng Tết Nguyên Đán, Hoàng đế ban hôn. Còn hơn ba tháng nữa, nàng phải nghĩ cách để Hoàng đế từ bỏ ý định này.
Đúng rồi, sau khi nàng bị cảm hàn, hơn một tháng sau phụ thân cũng mắc bệnh nặng. Ngay cả thái y cũng bó tay, vẫn là phụ thân dựa vào ý chí kiên cường mà cố gắng uống thuốc, nhưng vì thế mà thân thể bị tổn hại.
Bây giờ còn nhiều ngày, nàng có thể sớm sai người tìm kiếm phương thuốc hoặc để đại phu chuẩn bị sẵn sàng.
Nàng viết xuống những việc quan trọng, phát hiện việc cấp bách nhất chính là giải quyết bệnh nặng của phụ thân, cùng với dược liệu để sau này điều dưỡng thân thể.
Nếu có thể khiến phụ thân không mắc bệnh là tốt nhất, thế nhưng nàng nhớ tới lúc đó thái y vẫn không tìm ra nguyên nhân bệnh là gì, nàng muốn phòng ngừa cũng không có cách nào.
Điều duy nhất có thể làm, chính là cố gắng đọc sách thuốc, cũng như sai người tìm kiếm các đại phu giỏi chữa trị những bệnh lạ, nguy hiểm.
Khi nghĩ đến đây, nàng mới nhớ ra mình không có người đáng tin cậy, cũng không có tiền bạc.
Đối với tầm quan trọng của tiền, kiếp trước nàng đã trải nghiệm quá đủ. Bị đày vào lãnh cung, muốn sai người làm việc chỉ có một cách duy nhất là đưa bạc, nếu không thì đừng hòng.
Đây không đơn giản chỉ là dùng tiền để tìm người, điều trị bệnh cho phụ thân cũng cần tiền. Số tiền không xác định, nhưng nàng biết là càng nhiều càng tốt.
Nàng mang hộp đồ riêng của mình ra, gom những món đồ giá trị lại một chỗ.
Đa số là do mẫu thân lưu lại, hoặc là đồ trang sức phụ thân tặng. Thường ngày nàng dùng rất cẩn thận, nhưng không nỡ mang ra cầm cố hay bán đi.
Ngoại trừ đồ trang sức, chỉ còn lại một trăm lượng bạc và một ít bạc vụn, đây vẫn là do ngày xưa phụ thân cho nàng.
Ôi, xem ra còn phải mất một phen nghĩ cách kiếm tiền.
Tịch Vũ Đồng chống cằm, nhìn cành đào trơ trụi ngoài cửa sổ, hơi nhớ những tháng ngày được người khác nuôi dưỡng mà không phải lo lắng chuyện ăn mặc.
Chính vì thế mà ánh mắt nàng càng thêm tỉnh táo, so với số bạc ít ỏi kia, thì việc phụ thân còn sống vẫn quan trọng hơn nhiều.
Nghiêm túc suy tư hai ngày mà vẫn không nghĩ ra đối sách, Tịch Vũ Đồng mới nhớ đến người đáng tin cậy để mình sử dụng, trước hết chính là hỏi Tiểu Hòa.
"Tiểu thư muốn kiếm tiền?"
Thấy nàng gật đầu, Tiểu Hòa nghiêm túc suy nghĩ, sau một lúc suy nghĩ mới lắc đầu...!
Nụ cười trên mặt Tịch Vũ Đồng biến mất ngay lập tức, "Chẳng lẽ Tiểu Hòa cảm thấy tiểu thư ta không có chút bản lĩnh kiếm tiền nào sao?"
"Không phải." Tiểu Hòa quỳ xuống, giải thích, "Nếu là Tiểu Hòa muốn kiếm tiền, đều có thể làm vài chuyện buôn bán nhỏ, ví dụ như bán một chút trang sức, hoặc là bán trái cây. Nhưng tiểu thư chính là tiểu thư khuê các, sao có thể lộ diện?"
Lời này của nàng xem như là nhắc nhở Tịch Vũ Đồng, đến lúc nàng không thể tự mình ra mặt, cần tìm một người đứng ra giúp mình kinh doanh.
Tiểu Hòa tính tình tốt, lại lanh lợi, đúng là ứng cử viên phù hợp, chỉ là không biết đến lúc đó có thể tin tưởng được hay không.
Suy nghĩ một chút, nàng đột nhiên nghĩ mình lo xa quá rồi. Hiện tại còn chưa nghĩ ra chuyện làm ăn nào cả, nghĩ đến ai sẽ đứng ra bận rộn thì có ích gì?
Nghĩ như thế, nàng liếc nhìn Tiểu Đào đang không ngừng nháy mắt, vẻ mặt tinh quái khiến nàng bật cười: "Tiểu Đào, ngươi làm gì vậy?"
"Tiểu thư!" Không được chú ý, Tiểu Đào thở phì phò giậm chân, "Ngài cũng không hỏi nô tỳ."
Nói rồi liếc trừng Tiểu Hòa một cái. Ai bảo gần đây Tịch Vũ Đồng có việc gì cũng đều giao cho Tiểu Hòa làm, khiến nàng có cảm giác bị thất sủng, tự nhiên không ưa Tiểu Hòa lắm.
Tiểu Hòa bị trừng cũng không tức giận, yên tĩnh đứng sang một bên, đúng là trông Tiểu Đào có vẻ cố tình gây sự.
Tịch Vũ Đồng nhìn thấy hết phản ứng của hai người, nhưng so với Tiểu Hòa, về tình cảm nàng cũng thiên vị Tiểu Đào hơn, người đã cùng nàng lớn lên từ nhỏ.
"Vậy thì, Tiểu Đào, ngươi có biện pháp gì không?"
Tiểu Đào đắc ý mở miệng: "Tiểu thư có thể mở tửu lâu."
"Tửu lâu? Không thích hợp."
Tịch Vũ Đồng suy nghĩ một chút liền từ bỏ.
Nàng hiểu biết về ẩm thực, nhưng không có hứng thú đi nghiên cứu. Hơn nữa, tửu lâu cần đầu tư lớn, thả dài câu cá lớn. Nàng có thể chờ nhưng phụ thân nàng thì không thể chờ được.
Tiểu Đào cau mày: "Mở tửu lâu không tốt sao? Nô tỳ nghe nói Liễu gia ở phố bên cạnh mở tửu lâu kiếm được rất nhiều tiền. Riêng tiền rượu mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được vài ngàn lượng, mà nhà bọn họ ở kinh thành đều mở rất nhiều tửu lâu, ít nhất cũng hơn vạn lượng."
Tịch Vũ Đồng nhíu mày, "Ngươi nói là Thủ phủ Liễu gia sao?"
Tiểu Đào thấy nàng biết Liễu gia, càng hăng hái hơn: "Chính là như vậy, nô tỳ nghe nói bọn họ không chỉ mở vài tửu lâu ở kinh thành, mà còn mở thêm mấy chục cái ở những nơi khác nữa."
Sĩ nông công thương, bây giờ địa vị thương nhân tuy có tăng lên, nhưng trong mắt một số người vẫn là hạng thấp kém.
Liễu gia tuy là phú thương, nhưng vẫn không có đủ địa vị xã hội.
Tịch Vũ Đồng biết Liễu gia cũng là do kiếp trước không biết vì sao Liễu gia lại có liên hệ với Phượng Vũ Dịch. Họ đã cung cấp tài chính cho Phượng Vũ Dịch khi chàng mới đăng cơ để tiến hành cải cách, từ đó thu được không ít lợi ích, trở thành hoàng thương, thậm chí còn sắp xếp con cháu trong nhà đi thi cử để có công danh.
Liễu gia cũng biết cách đối nhân xử thế, còn thỉnh thoảng sẽ đưa chút châu báu, đồ trang sức đến cho nàng, lấy lòng nàng vui vẻ.
Nghĩ đến Phượng Vũ Dịch, tâm tư tò mò của nàng cũng không còn nữa, kéo đề tài trở lại chuyện chính: "Ngoại trừ tửu lâu, còn có biện pháp nào khác không?"
Tiểu Đào lại nói liền mấy biện pháp, nhưng nếu không phải cần đầu tư ban đầu lớn – mà nàng không có đủ bạc – thì cũng là cần số lượng lớn nhân lực và vật lực.
Theo nàng lần lượt lắc đầu, vẻ đắc ý trên mặt Tiểu Đào phai nhạt đi một phần, rụt cổ lại không dám nói thêm gì.
Tiểu Hòa nhìn nàng một cái, rồi hỏi: "Vậy tiểu thư muốn thế nào?"
Tịch Vũ Đồng lắc đầu.
Không phải nàng muốn thế nào, thật sự là thời gian gấp rút, thêm nữa trong túi không đủ tiền, chỉ là điều này nàng không thể nói cho hai người họ biết.
Thấy không nghĩ ra cách gì, cộng thêm mấy ngày nay ở nhà cũng tẻ nhạt, nàng liền đứng dậy bảo Tiểu Hòa chuẩn bị một chút để ra ngoài.
Tiểu Đào không nghe thấy tên của mình, rưng rưng nước mắt nhìn nàng: "Tiểu thư, ngài bây giờ toàn không mang theo Tiểu Đào ra ngoài."
Tịch Vũ Đồng nhìn về phía nàng, dung túng mà cười cười với nha hoàn đã cùng mình lớn lên này: "Ngày xưa ngươi từng ít khi ra ngoài sao?"
Tiểu Đào làm nũng cười: "Nhưng được đi cùng tiểu thư thì ý nghĩa khác hẳn. Tiểu thư, ngài ôn nhu, tự nhiên, mỹ lệ rung động lòng người...! Nhất định sẽ để Tiểu Đào bảo vệ ngài, đúng không ạ?"
Tịch Vũ Đồng dở khóc dở cười, kéo nàng: "Ngươi còn lắm lời, còn không mau đi thu dọn đồ đạc đi?"
"Quả nhiên tiểu thư đối với ta tốt nhất."
Tiểu Đào nâng cao giọng điệu, đắc ý nhìn sang Tiểu Hòa đang đứng ở một bên.
Đáng tiếc, Tiểu Hòa tính tình thận trọng, đối với sự khiêu khích của nàng liền làm ngơ, nàng khẽ cúi đầu chào tiểu thư rồi quay về thu dọn đồ đạc, khiến Tiểu Đào tức giận đến giậm chân.
Tịch Vũ Đồng nhìn thấy hết, đối với tính tình Tiểu Hòa càng thêm hiểu sâu sắc hơn một phần.
Tuy là nha hoàn, nhưng biết tiến biết lùi, hiếu học, tính tình lại thận trọng, chỉ cần cố gắng dạy dỗ một chút là được.
Đúng lúc Tịch Vũ Đồng đang cầm túi tiền, Tiểu Hòa vào nhà báo: "Tiểu thư, Dịch Vương gia đến rồi, hiện đang chờ ở ngoài sân."
Tịch Vũ Đồng không muốn tiếp xúc riêng với đối phương, cau mày nói: "Cha ta đâu rồi?"
Tiểu Hòa thấy vẻ mặt ghét bỏ của nàng, cúi đầu giả vờ không nhìn thấy: "Đại nhân vừa ra ngoài rồi ạ."
Tịch Vũ Đồng suy nghĩ một chút, nói: "Vậy thì cứ nói ta ngủ, không gặp ai cả."
Tiểu Hòa đáp một tiếng liền đi ra ngoài.
Không lâu sau, Tiểu Hòa liền trở về, chắc chắn đáp: "Tiểu thư, Vương gia đi rồi ạ."
Tịch Vũ Đồng không ngờ lại đơn giản như thế mà đã đuổi được người đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng lại có chút không cam lòng. Nàng đặt túi tiền xuống, hỏi: "Chàng trước khi đi có nói gì không?"
Tiểu Hòa lắc đầu, thấy tiểu thư nhà mình trong nháy mắt vẻ mặt trở nên tức giận, trong lòng có chút khó hiểu.
Rõ ràng muốn Vương gia rời đi, nhưng Vương gia đi rồi lại tức giận, đây là vì sao?
Tịch Vũ Đồng xoa xoa thái dương, quẳng Phượng Vũ Dịch ra khỏi đầu, phân phó: "Sau này chàng ấy có quay lại, các ngươi cứ nói thẳng là ta ngủ, không gặp ai cả."
Tiểu Hòa ghi nhớ trong lòng, rồi đáp: "Nô tỳ đã nhớ kỹ ạ."
Tiểu Đào bên cạnh cũng đáp một tiếng.
"Các vị hương thân phụ lão, Lưu mỗ hôm nay biểu diễn tiết mục này..."
"Vị tiểu thư này, có muốn xem qua đồ trang sức này không? Những thứ này đều là..."
Từ khi làm Vương phi, Tịch Vũ Đồng luôn chú ý không làm ra những ngôn hành cử chỉ không phù hợp với thân phận, tự nhiên không có chuyện mang theo nha hoàn đi dạo phố như vậy.
Nghiêm túc mà nói, nàng cũng gần như sáu năm không đi dạo chơi. Bây giờ nhìn phố xá nhộn nhịp, đúng là có một cảm giác như vừa tỉnh giấc mộng.
Tiểu Hòa cùng Tiểu Đào ở hai bên, nỗ lực mở đường.
Tiểu Hòa tâm tư nhạy cảm, chú ý tới biểu hiện có chút lạ lùng của nàng, liền vội vàng hỏi:
- "Tiểu thư, có muốn đến tửu lâu gần đây nghỉ ngơi một chút?"
Tiểu Đào đang mải nhìn ngó xung quanh, lúc này mới vội vàng thu hồi sự chú ý, thấy dáng vẻ tiểu thư không đúng, khuyên nhủ:
- "Đúng vậy, tiểu thư, trời nắng gắt như thế, nếu làm tổn thương da thịt thì không tốt chút nào."
Nàng biết tiểu thư sau khi yêu Dịch Vương gia, vô cùng chú ý đến dung mạo của mình, vì vậy mới nói như vậy.
Chỉ là làm cho nàng thất vọng rồi.
Bây giờ Phượng Vũ Dịch trong lòng tiểu thư nhà nàng chỉ còn mang ý nghĩa như người xa lạ, đương nhiên sẽ không bận tâm đến suy nghĩ của Đại hoàng tử hay Nhị hoàng tử gì đó.
Tịch Vũ Đồng hoàn hồn, lắc đầu, "Cứ đi thêm một vòng xem sao."
Các nàng ra ngoài là để nghĩ cách kiếm tiền, không phải là tới chơi vui vẻ, sao có thể nghỉ ngơi nhanh như vậy?
Mấy người vòng một vòng quanh phố xá náo nhiệt, Tịch Vũ Đồng ghi nhớ những cửa hàng làm ăn tốt, sau đó ghi chép vị trí, mải mê suy nghĩ đến mức không nhận ra mình càng đi càng xa.
Đợi đến khi các nàng đi qua một con hẻm nhỏ, đi vòng vèo vài lượt, khi đi ra mới phát hiện đã rời xa khu chợ. Khu vực xung quanh có chút hoang vu, trên đường phố không có một bóng người.
Tiểu Đào cẩn thận nhìn ngó xung quanh, phát hiện hoàn cảnh xung quanh không hề quen thuộc, lại có chút hẻo lánh, rụt cổ một cái: "Tiểu thư, nơi này có chút đáng sợ, chúng ta quay về đi có được không?"
Tịch Vũ Đồng cũng không nghĩ tới lại đi xa đến nơi hẻo lánh thế này, thấy bên này không có cửa hàng nào cả, gật đầu liền xoay người.
Các nàng đi vào con hẻm nhỏ để quay về, kết quả đi mấy lần vẫn quay trở lại chỗ ban đầu. Lúc này mới nhận ra, các nàng đã lạc đường.
Đang lúc này, Tiểu Hòa nhìn thấy cách đó không xa có bốn năm tên đại hán vừa nói chuyện vừa nhìn sang bên này, trong lòng nhất thời dâng lên cảnh giác: "Tiểu thư, chúng ta đi nhanh lên đi, mấy người đó vẫn đang nhìn chúng ta đấy."
Tịch Vũ Đồng vừa nãy cũng đã phát hiện. Những đại hán kia vóc người vạm vỡ, những vết đao trên mặt càng khiến bọn họ trông hung thần ác sát. Trong lòng nàng hối hận vì lúc này không gọi hộ vệ trong phủ đi theo.
Chủ yếu là do kiếp trước, bất luận nàng đi đâu, trong bóng tối đều sẽ có ám vệ do Phượng Vũ Dịch phái theo bảo vệ. Nàng xuất hành chỉ cần mang theo nha hoàn thân cận là đủ, vì thế lúc này mới quên dẫn theo hộ vệ.
Ba người liền vội vàng xoay người, nhưng mấy tên đại hán này thấy các nàng muốn đi, cũng hướng về phía các nàng mà chạy tới, khiến các nàng phải bước nhanh hơn.
Tịch Vũ Đồng ngày xưa thích đi lại, thể lực vốn cũng không tệ, nhưng bởi vì sinh bệnh phải ở trong nhà tĩnh dưỡng, lúc này chạy một chút liền chậm lại.
Thêm nữa đối diện là những nam tử tráng niên, tốc độ so với các nàng nhanh hơn không ít, khoảng cách liền bị rút ngắn.
Tịch Vũ Đồng quay đầu lại liếc nhìn, bốn người kia, mỗi người đều mang khuôn mặt dữ tợn, ngũ quan lệch lạc, càng khiến nàng sợ đến tái mét mặt mày.
Tiểu Hòa thấy thế, hạ thấp giọng: "Tiểu thư, nô tỳ sức lực không tệ, lát nữa nô tỳ sẽ cố gắng cản bọn họ một lúc, hai người mau mau chạy đi."
Tiểu Hòa thân thể gầy gò yếu ớt, những tên đại hán kia một người đều có thể bằng hai Tiểu Hòa.
Huống chi những tên đại hán này hung thần ác sát, Tiểu Hòa nếu rơi vào trong tay bọn hắn, thì hậu quả khó mà lường được. Tịch Vũ Đồng tự nhiên không đồng ý.
Tiểu Hòa thấy nàng như vậy, trong lòng có chút cảm động, cắn răng một cái, trực tiếp đẩy nàng, còn mình thì dừng lại: "Tiểu Đào, ngươi mau mang tiểu thư chạy đi!"
Nàng nói xong, liền cầm lấy cái gáo ở khúc quanh, đập về phía mấy tên đại hán kia.
Tịch Vũ Đồng lảo đảo vài lần mới đứng vững, vừa nhìn về phía trước mới phát hiện các nàng trong lúc hoảng loạn bất ngờ đi đúng đường rồi, chỉ chưa đầy trăm mét nữa là có thể đi vào lối ra.
Nhìn Tiểu Hòa sắp đối đầu với đại hán, Tiểu Đào cuối cùng ôm lấy tảng đá ở chân tường: "Tiểu thư, ta đi giúp Tiểu Hòa, ngài nhanh đi ra ngoài gọi người đi."
Nói xong liền xoay người xông tới.
Tịch Vũ Đồng trong lòng sốt ruột, nhưng cũng biết không thể hành động theo cảm tính. Nàng cắn răng nhanh chóng chạy đến lối ra phía trước, cũng không kịp nhìn kỹ, thấy có người đi qua, vội vã lên tiếng, "Vị đại ca này, cứu...!"
"Vũ Đồng?" Người bị nàng gọi dừng lại hơi kinh ngạc, "Ngươi vì sao ở chỗ này?"
Tịch Vũ Đồng nghĩ đến Tiểu Hòa và Tiểu Đào, mắt nàng lập tức đỏ hoe, chỉ vào hướng con ngõ nhỏ, "Tiểu, Tiểu Hòa và Tiểu Đào gặp nguy hiểm rồi."
Phượng Vũ Dịch vội vã kéo nàng lại, ra hiệu cho tùy tùng bên cạnh vào xem xét. Sau đó, không ngăn nổi lời thỉnh cầu của Tịch Vũ Đồng, chàng chỉ có thể dẫn theo nàng cùng đi vào.