Oan gia ngõ hẹp

Sủng Ngươi, Khiến Ngươi Hư Hỏng thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau.
Vì nghĩ có thể gặp lại bạn tốt, Tịch Vũ Đồng đã thức dậy từ sớm. Nàng dặn dò nhà bếp làm món tảo cao mà Phượng Vũ Dao thích ăn cùng một ít điểm tâm khác, rồi tự mình chăm chút kỹ lưỡng một phen mới ra cửa chờ đợi.
Xe ngựa chẳng mấy chốc đã đến, nhưng nhìn thấy người ngồi cùng phu xe, nụ cười rạng rỡ trên mặt Tịch Vũ Đồng chợt cứng lại.
Kể từ khi nàng giả vờ bị bệnh và bị đối phương vạch trần, nàng đã muốn tránh mặt người đó một thời gian để chuyện này dần trôi vào quên lãng. Không ngờ hôm nay lại gặp mặt.
“Vương gia.”
Tịch Vũ Đồng cố nén sự bực bội muốn quay người rời đi, khó khăn nặn ra một nụ cười gượng gạo, “Sao hôm nay Vương gia cũng đến vậy?”
Nếu biết Phượng Vũ Dịch cũng đi, nàng nhất định sẽ viện cớ để không đi cùng.
Nàng nhớ rõ đời trước Phượng Vũ Dịch không đi theo, vì lúc nàng đến Vương phủ thì đối phương đang cùng các phụ tá bàn luận công việc.
Mặc dù đã tự nhủ mình không cần phải bận tâm đến tình cảm của đời trước nữa, dù sao đó cũng là do nàng tự mình đâm đầu vào, nhưng nàng không hề nghĩ rằng hiện tại lại phải ở chung với Phượng Vũ Dịch.
Thế mà người này lại hay, cứ cố tình đối nghịch với nàng.
Đời trước, nàng yêu thích quấn quýt lấy đối phương nên bị người ta né tránh. Đời này muốn không qua lại, thì kết quả là đối phương lại thỉnh thoảng xuất hiện trước mặt nàng.
Phượng Vũ Dịch chú ý thấy vẻ mặt buồn bực của nàng, khẽ cười: “Bản vương cũng chưa từng nói không đi phải không?”
Mặc dù nói vậy, nhưng Tịch Vũ Đồng vẫn cố gắng giãy giụa một hồi, hỏi ngược lại: “Hôm nay điện hạ không cần lên triều sao?”
Phượng Vũ Dịch cười khẽ, nhảy xuống xe ngựa: “Chuyện gì có thể quan trọng hơn so với Vũ Đồng... cùng muội muội?”
Nhìn thái độ của người này so với đời trước còn muốn thân mật hơn, Tịch Vũ Đồng không hiểu vì sao lại có những thay đổi này.
Rõ ràng nàng nhớ đời trước chính mình là người theo đuổi người này, vậy mà bây giờ sao luôn cảm thấy người này luôn muốn tạo cơ hội ở chung với mình?
Chắc là ảo giác thôi.
Đúng lúc hai người nhìn nhau không nói gì, màn xe ngựa được vén lên, một gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn lộ ra, mày cong cong cười rạng rỡ, gò má có má lúm đồng tiền nhỏ xinh.
Nàng nhìn thấy Tịch Vũ Đồng thì khẽ vẫy tay: “Vũ Đồng, muội còn không mau lên xe ngựa?”
Thời gian trôi qua đã lâu, bây giờ được gặp lại bạn tốt, mắt Tịch Vũ Đồng hơi ướt át: “Vũ Dao.”
“Mới nửa tháng không gặp, Vũ Đồng muội đúng là…” Nhìn dáng vẻ nàng kia, Phượng Vũ Dao bật cười, cân nhắc lời nói, “Trở nên đa sầu đa cảm rồi.”
Tịch Vũ Đồng hoàn hồn, bảo Tiểu Hòa cùng Tiểu Đào đi cùng xe ngựa phía trước của cung nữ thái giám, sau đó bước lên ghế nhỏ trên xe ngựa, đi vào bên trong. Lúc này nàng mới trêu lại: “Nửa tháng không gặp, Vũ Dao muội vẫn không thay đổi chút nào, vẫn đáng yêu như vậy.”
Nói rồi, nàng giơ tay xoa xoa phần thịt trên đôi gò má của đối phương.
Tính ra, Tam hoàng nữ còn nhỏ hơn nàng một tuổi, nhưng đời trước đối phương lại trưởng thành và cẩn trọng hơn nàng, còn nàng ngược lại giống như một muội muội bình thường được đối phương cưng chiều.
Bây giờ lại để người ta chăm sóc thì nàng thật đúng là xấu hổ, dù sao thực tế mình cũng đã chừng hai mươi tuổi rồi.
Nghĩ như thế, nàng đánh giá bạn tốt, thấy đối phương quần áo phong phanh, vội vàng cởi áo choàng của mình khoác thêm cho đối phương: “Trời lạnh, đừng để bị cảm.”
Phượng Vũ Dịch ngồi ở phía trước giơ tay xoa xoa vệt mồ hôi nóng, lại nhìn lên ánh mặt trời rực rỡ, không biết trời lạnh từ khi nào.
Phượng Vũ Dao cũng gần như nghĩ vậy, nhưng cũng không từ chối, mà cười nói cảm ơn, sau đó lại hỏi: “Ta nghe hoàng huynh nói mấy ngày trước muội bị cảm lạnh, bây giờ đã khỏi hẳn chưa? Nếu như không khỏe, tốt hơn vẫn là ở trong phủ dưỡng bệnh, có cần ta gọi thái y đến bắt mạch cho muội không?”
Tịch Vũ Đồng ngồi xuống chỗ bên cạnh nàng, cười nói: “Vương gia đã mời Tống thái y bắt mạch qua cho ta rồi. Cái này chỉ là bị cảm lạnh nhẹ mà còn không khỏi nữa thì thật là làm mất mặt thái y.”
“Tống thái y?” Phượng Vũ Dao nhìn hoàng huynh, lại nhìn bạn tốt, như hiểu ra điều gì đó, trêu ghẹo nói: “Vũ Đồng, muội có biết là ta bị cảm lạnh thì hoàng huynh cũng chưa từng thay ta mời thái y không?”
Phượng Vũ Dịch vừa định giải thích, bên trong Tịch Vũ Đồng đã nói trước: “Đây đều là phúc của Vũ Dao. Dịch Vương gia cũng không cần phải làm lớn chuyện, có đúng hay không, Vương gia?”
Phượng Vũ Dịch muốn nói không phải, nhưng đối diện với ánh mắt ẩn chứa sự đe dọa của Tịch Vũ Đồng, lời vừa tới miệng cũng không nói ra được, chỉ có thể làm như cái gì cũng không nghe thấy, xoay người ngồi yên lặng bên cạnh phu xe.
Phượng Vũ Dao nhìn hành động liếc mắt đưa tình của hai người mà không khỏi lộ ra mấy phần hâm mộ.
Để đánh lạc hướng sự chú ý của đối phương, Tịch Vũ Đồng vội vàng kéo tay áo đối phương: “Vũ Dao, chúng ta chơi cờ đi.”
Nói xong liền cực kỳ thuần thục mở ra ngăn bí mật, mang ra một bộ quân cờ.
Nàng biết Phượng Vũ Dịch rõ như lòng bàn tay, tự nhiên biết đối phương thích làm ngăn bí mật trên xe ngựa, hơn nữa mỗi lần đều để một bộ cờ.
Bởi vì mỗi lần ngồi chung xe ngựa, nàng đều sẽ bị đối phương lôi kéo chơi cờ.
Nhưng mà cũng không biết có phải hay không, nàng chơi cờ kém, không ngờ so với nàng Phượng Vũ Dịch còn kém hơn, hai người chơi cờ thì đối phương thường thua tan tác.
Nhớ tới trước đây lúc hai người trêu ghẹo nhau, vẻ mặt Tịch Vũ Đồng có chút buồn bã.
Phượng Vũ Dao vẫn chưa chú ý tới vẻ mặt của nàng, nhìn ngăn bí mật kia hơi kinh ngạc: “Vũ Đồng, sao muội biết chỗ này có quân cờ? Hoàng huynh, huynh thật sự là bên trọng bên khinh mà, nói với Vũ Đồng mà không nói với hoàng muội.”
Phượng Vũ Dịch tự nhiên là chưa từng nói, cũng hơi nghi hoặc một chút, quay đầu lại nhìn.
Vẻ mặt Tịch Vũ Đồng cứng đờ. Ngăn bí mật và quân cờ trong xe ngựa hiển nhiên là do đời trước nàng quan sát mà biết được. Đời này có vẻ mới là lần thứ hai ngồi xe ngựa của đối phương, đáng lẽ là không biết chuyện này mới phải.
Đầu óc chuyển động cấp tốc, nàng thoáng nhìn qua thảm lông chỗ ngăn bí mật, cười cười: “Chỉ là ta đoán bừa mà thôi, nhìn thấy nơi này hơi nhô ra liền cảm thấy chắc là có đồ vật gì đó.
Vương gia phong nhã, lại là hoạt động có thể làm trong xe, ngoại trừ biết huynh ấy thích cờ, chỉ là không ngờ đúng thật là như vậy.”
Phượng Vũ Dao nhìn sang, đúng là có nhô ra một chút, nếu không nhìn kỹ thì không thấy được, liền tin lý do này, cảm khái nói: “Quả nhiên là ‘ba ngày không gặp đã khác xưa’, ta cũng không có chú ý đến điều này, nhưng muội lại chú ý tới, là ta không đủ tỉ mỉ rồi.”
Tịch Vũ Đồng sờ sờ chóp mũi, không phải là nàng tỉ mỉ, tất cả đều là do hiểu rõ mọi thứ của Phượng Vũ Dịch.
Nghĩ đến Phượng Vũ Dịch, nàng theo bản năng nhìn sang, đối diện với một ánh mắt hoài nghi, tâm trạng chìm xuống.
Phượng Vũ Dịch tâm tư kín đáo, không giống như Phượng Vũ Dao, không thể bị lí do đơn giản như thế lừa gạt, khẳng định là có nghi ngờ.
“Vậy ta cầm quân trắng, Vũ Đồng muội cầm quân đen.”
Phượng Vũ Dao nắm lấy một hộp, thấy Tịch Vũ Đồng không có phản ứng gì, theo ánh mắt của nàng nhìn sang thấy hoàng huynh của mình, đã hiểu.
Cảm tình hai người muốn cùng nàng đi là giả, bồi dưỡng tình cảm của cả hai mới là sự thật.
Nàng cúi đầu nhìn bàn cờ, yên lặng mà cầm lấy quân đen.
Tay trái cầm quân đen, tay phải cầm quân trắng, bắt đầu tiến hành tự chơi cờ.
Tịch Vũ Đồng hoàn hồn, nhìn thấy Phượng Vũ Dao tự mình chơi cờ đến không còn biết trời đâu đất đâu, vội vàng đến gần: “Vũ Dao, sao muội không gọi ta?”
“Ta vừa mới gọi muội đấy, nhưng muội với hoàng huynh cứ nhìn nhau, không để ý đến ta.”
Phượng Vũ Dao liếc nhìn bóng lưng của hoàng huynh, nhỏ giọng: “Vũ Đồng, muội sao lại cùng hoàng huynh của ta tình cảm tốt như vậy? Lại cũng không nói cho ta.”
“Tình cảm của chúng ta lúc nào tốt chứ.”
Tịch Vũ Đồng phản bác, thấy bạn tốt của mình một vẻ mặt ám muội, chỉ có thể giải thích: “Vũ Dao, ta đối với điện hạ như thế chỉ là vì kính nể, cũng không có bí mật mang theo tình cảm nam nữ.”
Phượng Vũ Dao tự mình chơi một trận cờ, nghiêng đầu nhìn nàng: “Vũ Đồng, trước đây không phải muội nói đối với hoàng huynh của ta có thiện cảm sao?”
Bên kia Phượng Vũ Dịch nhờ có võ công, năm giác quan nhạy bén, im lặng không lên tiếng vểnh tai nghe lén.
Tịch Vũ Đồng nhớ tới sự việc đời trước, bật cười khẩy.
Có thể Phượng Vũ Dịch đối với nàng có tình cảm, nhưng cũng không bằng một phần vạn đối với giang sơn.
Phượng Vũ Dao lần đầu tiên thấy bạn tốt của mình như vậy, có chút lo lắng: “Vũ Đồng, hoàng huynh thế nhưng bắt nạt muội sao?”
Tịch Vũ Đồng lắc đầu: “Vũ Dao, chuyện này không liên quan đến Dịch Vương gia.”
Tịch Vũ Đồng cũng định buông bỏ sự việc đời trước, vì vậy cũng không buồn suy nghĩ đến Phượng Vũ Dịch tốt xấu thế nào.
Nàng biết Phượng Vũ Dịch võ công cao cường, tất nhiên là có thể nghe thấy hai người nói chuyện, nên nghĩ đến mượn cơ hội này giải thích rõ ràng cùng đối phương, âm thanh càng là tăng lên một chút: “Sau một trận bệnh nặng ta đột nhiên tỉnh ngộ, ngày xưa ta yêu thích dung mạo cùng kính trọng tài hoa của Vương gia. Nếu như gặp được nam tử cũng có dung mạo cùng tài hoa xuất chúng như Vương gia, ta cũng sẽ ngưỡng mộ như thế.
Suy nghĩ cẩn thận thì, điều này cũng không phải tình cảm nam nữ, chỉ là đem điện hạ xem như người tài hoa như phụ thân ta mà ngưỡng mộ thôi.”
***
Phụ thân bình thường?
Nghe thấy ví dụ như vậy, Phượng Vũ Dao không nhịn được cười, nhưng lại nhớ đến cái gì, theo bản năng ngẩng đầu, phát hiện chẳng biết từ khi nào hoàng huynh đã vén rèm đi vào.
Gương mặt tuấn tú phi phàm trở nên tối sầm lại, lạnh lẽo đáng sợ, khiến nàng sợ đến nỗi vội vàng ngừng cười.
Từ khi nàng có ký ức đến nay, nhìn thấy hoàng huynh đều là dáng vẻ ôn hòa, vẫn là lần đầu tiên thấy sắc mặt hoàng huynh như vậy, đáy lòng có chút sợ hãi, liền vội vàng kéo tay áo bạn tốt để đối phương đừng nói nữa.
Tịch Vũ Đồng tự nhiên cũng chú ý đến sự tồn tại của Phượng Vũ Dịch. So với Phượng Vũ Dao, ngoại trừ ôn hòa nhã nhặn, nàng cũng từng thấy qua không ít vẻ mặt của đối phương: tức giận, thẹn quá hóa giận, tuyệt tình. Nhưng cũng là chưa từng thấy qua dáng vẻ đối phương âm trầm như vậy, ít nhất là khi ở bên cạnh nàng đối phương không từng có qua vẻ mặt như vậy, giống như dã thú đang nổi giận.
Nàng nhíu mày lại, nghĩ đến việc cũng muốn cắt đứt quan hệ với đối phương, liền lấy dũng khí, đứng dậy hướng đối phương quỳ xuống: “Trước đây là dân nữ không biết điều, quấn quýt lấy Vương gia, xin Vương gia thứ lỗi.”
Thấy Tịch Vũ Đồng như vậy, Phượng Vũ Dịch nở nụ cười, chỉ là sự lạnh lẽo trong mắt lại chưa từng tan đi.
Nàng nở nụ cười, Tịch Vũ Đồng cùng Phượng Vũ Dao run rẩy cả người.
“Bản vương cũng chưa từng để trong lòng, muội không cần đa tình.”
Nhìn Tịch Vũ Đồng một chút, Phượng Vũ Dịch liền hất tay áo, vén rèm lên đi ra ngoài.
Nàng là thiên chi kiêu tử, cũng có kiêu ngạo của riêng mình, sẽ không tại lúc thấy người khác ghét bỏ còn cứ thế tiến lên để bị làm nhục.
Chờ nàng rời đi, màn xe buông ra, ngăn cản cả người ý lạnh. Mãi một lúc sau không khí trong xe mới dịu đi.
“Làm ta sợ chết khiếp rồi.”
Phượng Vũ Dao vỗ vỗ ngực, vẫn còn đang sợ nhìn sang người bên cạnh: “Ta vẫn là lần đầu tiên thấy hoàng huynh tức giận như vậy.
Muội a, vừa nãy những lời nói tuyệt tình như vậy, khẳng định đã làm tổn thương hoàng huynh.”
Tịch Vũ Đồng vừa rồi cũng sợ, nhưng nghe đối phương nói như vậy trái tim cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tốt nhất là đối phương không muốn dây dưa, kinh hồn bạt vía như vậy cũng không là gì.
Giải quyết được một vấn đề nan giải, nàng cười giải thích: “Vương gia bao dung độ lượng, sẽ không chấp nhặt với một tiểu nữ tử như ta.”
Vừa dứt lời, hai người chỉ nghe bên ngoài “Hu” một tiếng, miễn cưỡng có thể nghe rõ là âm thanh của Phượng Vũ Dịch.
Không chờ các nàng suy nghĩ nhiều, tốc độ xe ngựa nhanh hơn.
Hai người vẫn chưa kịp đề phòng, thân hình loạng choạng, theo xe ngựa rung lắc.
Tịch Vũ Đồng nhanh chóng phản ứng, nắm lấy cửa sổ của xe ngựa ổn định thân hình. Ánh mắt lướt qua thấy Phượng Vũ Dao phía sau té ngã, sau gáy sắp va vào vách tường xe ngựa, nàng theo bản năng chạy tới, đưa tay đỡ lấy gáy đối phương.
Quán tính rất lớn, Phượng Vũ Dao không bị đập đầu chảy máu, nhưng cảm giác đau từ mu bàn tay truyền đến, nàng theo bản năng hít một hơi.
“Vũ Đồng?”
Phượng Vũ Dao hoàn hồn, kéo tay nàng ra, thấy một mảng bầm tím trên bàn tay trắng nõn, vội vàng kêu xe ngựa dừng lại, mới hỏi nàng: “Có đau hay không? Đều là ta không tốt, nếu như ta ngồi vững vàng thì sẽ không như vậy.”
Tịch Vũ Đồng lắc đầu: “Chuyện này không liên quan đến muội.”
Chẳng ai nghĩ đến Phượng Vũ Dịch này lại hẹp hòi đến thế, vậy mà trả thù mình, hơn nữa còn không báo trước một tiếng.
Phượng Vũ Dịch ở một bên cưỡi ngựa, nghe thấy tiếng la, vội vàng nhảy lên xe ngựa, vén rèm hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Phượng Vũ Dao lúc này mới hoàn hồn, có chút oán giận nhìn về phía nàng: “Hoàng huynh, tay Vũ Đồng bị thương.”
“Cái gì?” Phượng Vũ Dịch lo lắng bước tới, nhìn thấy mu bàn tay Tịch Vũ Đồng xuất hiện một vết đỏ tươi, tim đập hẫng một nhịp, sau đó từ ngăn bí mật bên cạnh lấy ra một lọ thuốc: “Sao lại không cẩn thận như vậy? Có đau hay không?”
Tịch Vũ Đồng thấy kẻ gây ra chuyện là mình, lại không ngại mà đổ cho mình bất cẩn, trong lòng cũng dâng lên một cỗ tức giận, rụt tay về, nhưng chỉ động tác như vậy, nàng liền đau đến hít một hơi, nhưng vẫn cố nén đau nói: “Dân nữ chỉ là một cái tính mạng hèn mọn, cũng không dám lãng phí thuốc của điện hạ.”
Phượng Vũ Dịch có ý tốt nhưng lại nhận được lời lẽ vô tình như vậy, trong lòng cũng dâng lên sự tức giận, thả lọ thuốc xuống: “Cần bôi lại không bôi, đến lúc tay bị phế cũng là chuyện của muội.”
Nói xong, liền đứng dậy.
Phượng Vũ Dao ở một bên không dám lên tiếng, thấy thế mới vội vàng cầm lấy lọ thuốc: “Vũ Đồng, để ta giúp muội bôi thuốc.”
“Ta mới không muốn dùng loại thuốc này của tiểu nhân.”
Nàng nhấn mạnh hai chữ “tiểu nhân”, quả nhiên ngay sau đó nhìn thấy người còn chưa đi ra ngoài kia dừng lại động tác.
“Muội thực sự là không biết điều.”
Phượng Vũ Dịch từ nhỏ đến lớn đều chỉ có người khác thuận theo mình, vậy mà với Tịch Vũ Đồng lại liên tục bị ăn “quả đắng”, sắc mặt chợt tối sầm lại, bước tới, giật lấy lọ thuốc trên tay Phượng Vũ Dao, trực tiếp từ cửa xe ngựa ném ra ngoài: “Nếu không muốn vậy thì đừng dùng.”
Nói xong liền hất tay áo rời khỏi xe ngựa.
Phượng Vũ Dao phản ứng chậm một nhịp, chỉ có thể nhìn thấy lọ thuốc bị ném ra ngoài.
Tịch Vũ Đồng còn nhớ kỹ việc đối phương làm cho xe ngựa đột ngột tăng tốc, nghiêm mặt: “Không cần thì không cần.”
Phượng Vũ Dao sốt ruột ở một bên, vén rèm lên nhưng không nhìn thấy chiếc lọ lăn đi đâu.
Lúc này, bọn họ đã đến vùng ngoại ô, bốn phía đều là cây cối rậm rạp, muốn tìm một lọ thuốc nhỏ vẫn là thật khó khăn, nhất thời mù tịt.
Tịch Vũ Đồng ở một bên nhìn đến, vội vàng an ủi: “Vũ Dao, ta không có chuyện gì, chỉ là bị thương ngoài da mà thôi, qua mấy ngày là có thể khỏi rồi.”
Phượng Vũ Dao nhìn đến vết thương sưng đỏ kia, mắt rưng rưng: “Để ta đi tìm cung nữ một chút xem có mang theo thuốc mỡ hay không.”
Tịch Vũ Đồng biết đối phương thấy có lỗi, cũng không có ngăn cản, tựa vào thành xe nhắm mắt dưỡng thần, theo bản năng nhớ lại vẻ mặt tức giận đến tím tái của Phượng Vũ Dịch vừa rồi, trong lòng dâng lên một chút cảm giác trả thù thành công.