Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 15: Đừng Đụng Vào Tôi
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả ngày trôi qua trong sự nhàn rỗi, ngoài việc chăm em bé, Hoa Thiên Tuyết còn thong thả ngắm nhìn thế giới bên ngoài cửa sổ. Cảnh vật và con người hiện lên lạnh lùng, vô tình, in rõ sự tách biệt đến từng chi tiết nhỏ. Lông Vũ khẽ cọ bộ lông cam nhạt vào tay cô, như ngụ ý muốn được vuốt ve, còn Bảo Trân thì cứ thế ngủ ngon lành, dịu dàng và xinh xắn.
Thiên Tuyết nhẹ nhàng lướt bàn tay thon dài lên làn da mịn màng, trắng trẻo của bé. Cô âu yếm véo nhẹ đôi má hồng hào, mọng mỉm, khóe môi khẽ cong thành nụ cười dịu dàng. Trong lòng, Tuyết hình dung ra dáng vẻ tương lai của đứa con trong bụng mình – chắc chắn cũng sẽ đáng yêu chẳng kém gì Trân Trân.
Thời gian thấm thoát trôi, hai tuần rồi ba tháng dần qua. Vòng bụng phẳng lì ngày nào giờ đã lộ rõ những đường cong nhấp nhô. Sau hai mươi bốn tuần chờ đợi đầy háo hức, kết quả siêu âm cho biết cô đang mang một bé trai khỏe mạnh. Trân Trân thì đã biết lật người, đôi lúc còn té khỏi giường khi Tuyết sơ ý không để ý. Còn Dương Hạ Vũ? Hắn vẫn như cũ – đi học, giúp đỡ Chủ tịch Dương, và hết mực cưng chiều Thiên Tuyết như thứ quý giá nhất đời.
Mọi thứ dường như quá êm đềm, khiến Tuyết không khỏi nghi ngờ – phải chăng sóng gió đang rình rập phía trước? Điều khiến cô bận lòng nhất lúc này chính là cái chết bí ẩn của thiếu gia Trương và tiểu thư Đỗ. Xác hai người vẫn chưa được tìm thấy, kẻ đứng sau vụ việc vẫn ẩn mình trong bóng tối. Cơ quan chức năng liên tục đưa tin, nhưng rồi dần im ắng sau kết luận điều tra rằng chiếc xe mất thắng. Thiên Tuyết không tin vào lời giải thích đó. Cô chắc chắn đằng sau tất cả là một vụ ám sát. Trong tâm trí, cô lại hiện về hình ảnh Minh Thư lúc rời đi – không nỡ, quay lại nắm chặt tay Bảo Trân, ánh mắt u sầu, muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại im lặng.
Đang chìm trong suy nghĩ, Tuyết bỗng giật mình khi bàn tay Hạ Vũ áp chặt lên bụng cô. Ánh mắt hắn dịu dàng, ánh lên sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy yêu thương. Hạ Vũ cúi tai sát bụng, giọng trêu chọc:
- Con có nhớ ba không?
Tuyết bật cười, vỗ nhẹ vào vai Vũ:
- Con bảo nhớ ba lắm.
- Ba cũng nhớ hai mẹ con nhiều lắm!
Hắn ngước lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô. Một tay vòng qua, kéo khuôn mặt ửng hồng của Tuyết lại gần, rồi hôn nhẹ lên môi – một nụ hôn ngọt ngào. Hạ Vũ cười toe, nụ cười hình trăng lưỡi liềm khiến lòng Tuyết xao xuyến. Cô chìm vào ánh sáng dịu dàng nơi khóe môi hắn.
Bỗng nhiên, Lông Vũ từ đâu chạy tới, nhảy cẫng hai chân trước, cào cào vào ống quần Hạ Vũ, mừng rỡ vì chủ nhân đã về. Nhưng Hạ Vũ lại cực ghét con mèo này. Hắn đá mạnh một cước, hất thẳng nó vào vách tường. Thiên Tuyết đau lòng ôm chặt Lông Vũ nhỏ bé vào lòng, liếc Vũ bằng ánh mắt sắc như viên đạn.
Vũ nhún vai, tỏ vẻ không phải lỗi của mình, nhưng Tuyết vẫn giữ nguyên ánh mắt lạnh như băng, dường như muốn hăm dọa. Hạ Vũ gắt gỏng, nhe răng hù dọa con mèo, khiến nó xù lông, cụp tai, sợ hãi co rúp vào ngực Tuyết. Hành động đó khiến Hạ Vũ càng thêm bực, hắn tóm cổ con mèo ném thẳng ra sân – dám cả gan chiếm chỗ của hắn.
Tuyết vừa buồn cười vừa nghẹn ngào. Có đời nào lại ghen với con mèo không chứ? Không muốn đôi co thêm, cô bế Trân Trân quay về phòng, khóe mắt ánh lên nụ cười chua chát. Hạ Vũ đứng đó, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào cái miệng nhỏ xíu của Bảo Trân – bé đang ngậm vật gì đó của hắn. Hắn đưa tay định bế con bé ra, nhưng bị ánh mắt lạnh thấu xương của Tuyết dọa cho giật mình, đành khoanh tay giả bộ huýt sáo. Từ kẻ từng là người nắm giữ tất cả, giờ đây hắn chỉ như kẻ bị hạ một bậc. Nhưng khi nhìn xuống chiếc bụng nhấp nhô của Tuyết, lòng hắn lại ấm áp, khoan khoái bước đi tắm.
Thiên Tuyết và Hạ Vũ sống nhàn nhã, yên bình từng ngày. Nhưng ở một nơi khác, cuộc sống lại chẳng hề dễ dàng.
- Đừng động vào tôi!
Lý Mẫn Hào quát lớn, ôm chặt chiếc gối vào lòng, hai chân quấn chặt lấy thân, hàm nghiến chặt – dáng vẻ bất khuất của một cậu bé mười tuổi cứng đầu. Lý Tư nhìn con trai mình, bực tức quát vang:
- Mày định phản ba à?
Hào ngước đôi mắt quật cường, cười khinh bỉ:
- Phản? Ba? Ông từng coi tôi là con bao giờ chưa?
- Mày đang nói cái gì vậy? Tao không coi mày là con thì nuôi mày làm gì?
- Để làm công cụ trả thù.
Một câu nói sắc lạnh, phũ phàng. Khóe mắt Hào khẽ rũ, môi cong lên không phải để cười, mà là để khinh miệt. Cậu ghê tởm Lý Tư – người mà suốt mười chín năm qua, cậu buộc phải gọi là ba. Một kẻ đạo đức giả, như con rắn độc ẩn chứa muôn vàn mưu mô. Từ nhỏ đến lớn, Lý Tư chưa từng xem Hào là con, chỉ dạy cậu nuôi dưỡng hận thù, không từ thủ đoạn, bất chấp cái giá phải trả.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
2.
Ngài Ảnh Đế Đang Hot Và Cậu Nghệ Sĩ Hết Thời
3.
Kẹo Sữa Bò
4.
Đối Tượng Kết Hôn Của Tôi Lắm Mưu Nhiều Kế
=====================================
Lý Mẫn Hạo đứng tựa vào khung cửa, khoanh tay, khẽ nhếch mép cười trước màn kịch quen thuộc giữa hai cha con. Chuyện này ngày nào cũng xảy ra – như lửa với nước, có lúc còn cắn xé nhau không thương tiếc. Kẻ thù chưa chết, nhà đã tan nát rồi còn đâu. Mẫn Hạo, từ trước đến nay vốn bất cần đời, tuy làm theo lời Lý Tư như một cỗ máy, nhưng cũng âm thầm theo đuổi chủ ý riêng của mình. Ánh mắt hắn khẽ chớp, quầng thâm tím nhạt còn in hằn – dấu tích do anh trai song sinh “tặng” vì hành động tàn ác cưỡng hiếp Hoa Thiên Tuyết. Buồn cười thật sao?
- Được rồi, hai người định cắn xé nhau đến nát đầu vỡ trán mới thôi hả?
Giọng nói trầm nhưng vang rõ, nhẹ mà nặng, dập tắt ngay không khí căng thẳng. Hào quay mặt về phía Hạo, ánh mắt như muốn nói: đúng vậy, tôi sẵn sàng chết cũng được. Lý Tư chỉ cau mày, thở dài chán chường trước đứa con bất hiếu, không nói thêm lời nào, liếc Hào một cái rồi quay lưng bỏ đi. Hào đáp trả bằng ánh mắt thách thức, tiếp tục kẹp chặt chiếc gối giữa hai chân.
Khi Lý Tư đã khuất bóng, Mẫn Hạo bước lại gần, vỗ nhẹ lên vai anh trai. Dù có đánh nhau, cãi vã thế nào, họ vẫn là anh em ruột thịt. Dẫu bất đồng, cuối cùng cũng chỉ biết vỗ vai nhau mà thôi. Mẫn Hào không thèm quay lại, cũng chẳng đáp lời. Cậu đưa mắt nhìn vào khung ảnh màu nâu nhạt treo trên tường – trong đó là một bức hình dễ thương. Hoa Thiên Tuyết cười rạng rỡ như đóa tường vy giữa trời xanh. Hào nhìn say đắm, như lạc vào vườn anh túc đầy mê hoặc.
Mẫn Hạo theo ánh mắt anh, nhìn thấy bức ảnh, mặt lập tức sầm lại, trán nổi gân đen. Hắn giơ tay giật phăng khung ảnh, định đập xuống đất, nhưng bị Hào giằng lại.
- Đừng bao giờ động vào Thiên Tuyết lần nữa. Mày biết anh mày sẽ làm gì mà. Phải không?
Ánh mắt Hào trở nên sắc lạnh, giọng nói như từ địa ngục vọng lên – băng giá, đe dọa. Mẫn Hạo “hừ” một tiếng, tức giận đạp cửa bỏ đi. Mẫn Hào ôm chặt bức hình Thiên Tuyết, lòng đau như cắt. Trong ký ức, cậu chỉ ước giá như được ở bên cô, sống một đời bình thường, không vướng vào quyền lực, thù hận của Lý Tư hay Chủ tịch Dương.
Cậu cười cay đắng cho chính mình. Tay khẽ vuốt lên khuôn mặt dịu dàng trong ảnh – một con rối bị sai khiến, một con bù nhìn che chắn và bảo vệ cánh đồng ngô. Chưa bao giờ cậu được nắm lấy vận mệnh của chính mình. Luôn luôn thế – như con rối gỗ, bị Lý Tư giật dây. Rẻ mạt.
"Thật thảm hại."