Chương 26: Anh không phải con người

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 26: Anh không phải con người

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoa Thiên Tuyết đỡ mẹ bước vào nhà. Bà họ Thẩm, nên mọi người vẫn quen gọi là thím Thẩm — ở quê thì thân mật, nhưng lên thành phố nghe sao mà kỳ kỳ.
Thím Thẩm mệt lả, phải tựa vào người con gái mới đứng vững. Thiên Tuyết lắc đầu, trong lòng quặn thắt. Mẹ cô từ lâu đã yếu ớt, lại mang căn bệnh hen suyễn hành hạ. Cha cô lúc nào cũng bên cạnh cẩn thận, sợ bà lên cơn, nhưng hôm nay Dương Hạ Vũ dám đưa mẹ cô ra ngoài mà chẳng mang theo thuốc. Nếu có chuyện gì xảy ra, cha và cô sẽ giết hắn mất — mặc dù nghĩ vậy, cô thấy thật nực cười.
Thấy mẹ mệt, Thiên Tuyết dìu bà lên phòng mình nghỉ ngơi. Hạ Vũ cởi chiếc áo khoác đen bên ngoài, hờ hững tháo hai nút áo, bước chân nhẹ nhàng theo sau cô.
- Mẹ nằm xuống nghỉ một chút nhé!
Cô đỡ mẹ nằm xuống giường, nhẹ nhàng gối đầu bà lên gối. Thím Thẩm thở phào, thả lỏng người, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Thiên Tuyết phần nào yên tâm, nhưng khi vuốt mái tóc bạc của mẹ, nước mắt cô lặng lẽ rơi. Bao năm nay, cô không được ở bên chăm sóc, lo lắng cho bà. Tất cả là vì Hạ Vũ — chính hắn đã chia rẽ gia đình cô.
- Tôi sẽ nhận hình phạt... nhưng không phải hôm nay, được không?
Giọng cô trầm lắng, lạnh nhạt, đều đều như chẳng còn cảm xúc. Cô vẫn không nhìn hắn, cho đến khi Hạ Vũ bước đến, tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện với khuôn mặt hắn. Hắn cười tà mị — nụ cười đẹp nhưng đầy âm hiểm, như ngàn mũi tên lạnh buốt xuyên thẳng vào tim cô.
- Em biết vì sao tôi đưa mẹ em đến đây không?
- Để tôi ngoan ngoãn quay về.
- Đúng, nhưng chưa đủ. Nếu lúc nhìn thấy tôi, em chủ động chạy đến bên tôi... Có lẽ tôi đã không đụng đến mẹ em. Nhưng em không làm vậy. Em còn nắm tay hắn, dám thách thức tôi?
Hạ Vũ rít lên, ánh mắt sắc lạnh đâm thẳng vào tâm can cô. Quai hàm bạnh ra, hắn nghiến chặt hàm răng trắng như sứ, phát ra tiếng ken két rợn người. Thiên Tuyết run rẩy như con mèo nhỏ sợ hãi, hai tay siết chặt gấu áo, tim đập thình thịch. Hắn sẽ làm gì cô? Hắn sẽ làm gì mẹ cô?
Giọng cô nghẹn đắng nơi cổ họng, môi khô nứt dính lại:
- Khô… ngg… ph…ả… iii…
- Ha ha... Thiên Tuyết, tôi không phải thằng ngốc.
Hắn ngửa mặt cười lớn, nụ cười đầy khinh miệt, ánh mắt trở nên tàn nhẫn. Hắn búng tay, môi nhếch lên đầy vẻ đắc ý. Nhìn qua ánh mắt hắn, cô biết điều gì tồi tệ sắp xảy ra.
Đúng như vậy. Đỗ Phương từ ngoài cửa bước vào, trong tay cầm một chiếc dương vật giả. Thiên Tuyết lạnh toát sống lưng, tóc gáy dựng đứng, lùi lại sát bên thím Thẩm, như muốn bảo vệ bà. Hạ Vũ vẫy tay ra hiệu cho Phương tiến vào. Ánh mắt hắn đầy ẩn ý, khóe miệng cong lên nụ cười khoái trá. Giọng nói bình thản như dao cứa vào tim cô:
- Em đáng ra phải chịu phạt, nhưng… em đang mang thai con tôi. Vậy thì mẹ em sẽ thay em chịu vậy.
Hắn tặc lưỡi, dừng lại, ánh mắt đầy vẻ đắc ý ghê rợn quét qua cô:
- Đáng lẽ em không nên ra ngoài hôm đó. Đáng lẽ em không nên chống đối tôi.
Nước mắt cô trào ra, cô ôm chặt lấy mẹ mình mà khóc thét. Ánh mắt cô lia nhanh từ Hạ Vũ đến thứ kinh tởm trong tay Đỗ Phương, miệng thầm cầu xin: “Đừng làm vậy…”
Thím Thẩm mệt mỏi, mơ màng mở mắt nhìn con gái:
- Có chuyện gì vậy con?
Cô lắc đầu, dặn mẹ cứ nghỉ, đừng mở mắt, chỉ là cãi nhau với bạn thôi. Mẹ cô gật đầu, lại chìm vào giấc ngủ. Thiên Tuyết đau lòng ôm chặt thân hình gầy guộc của bà. Hạ Vũ bất ngờ túm lấy tay cô, kéo mạnh về phía mình. Cô buông mẹ ra, bà nằm bất động trên giường, mê man không hay biết. Cô vùng vẫy khỏi bàn tay xiềng xích của hắn, ánh mắt hoảng loạn theo từng bước chân Đỗ Phương — hắn đang tiến gần mẹ cô, tay cầm vật kinh tởm kia, đang siết chặt.
Mẹ cô sẽ không chịu nổi! Bà sẽ lên cơn, sẽ chết mất! Không được, Hạ Vũ — Đỗ Phương! Chúng nó đang sỉ nhục mẹ cô! Nếu mẹ có chuyện gì, cha cô sẽ ra sao?
Cô đấm mạnh vào ngực Hạ Vũ, đôi mắt tràn đầy oán hận nhìn hắn, môi run rẩy bật lên tiếng khóc nghẹn ngào. Khuôn mặt tái nhợt đẫm lệ khiến hắn khoái chí ngắm nhìn — bao lâu rồi hắn mới được chứng kiến vẻ mặt tuyệt vọng, van xin của cô. Hạ Vũ siết chặt cô hơn, ra lệnh cho Đỗ Phương ra tay.
Hoa Thiên Tuyết như chết lặng, tim tan nát, nước mắt tuôn không ngừng. Ánh mắt cô chết đi, nhìn cả Hạ Vũ lẫn mẹ mình, tim bị hắn xé nát, máu lệ tuôn rơi. Hơi thở đứt quãng, cô cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng.
Thím Thẩm đang mơ màng bỗng bị ghì chặt, cảm giác một luồng hơi nóng phả vào tai, hơi thở ấm áp bò dọc xương quai xanh. Bà bừng tỉnh, hoảng hốt nhìn thấy Đỗ Phương — tay cầm dương vật giả, ghì hai tay bà lên đầu, điên cuồng hôn lên cổ bà. Bà khản giọng kêu cứu:
- Tha… a… a… cho… tôi…
- Dương Hạ Vũ! Anh không phải con người! Sao anh có thể…
Cô nức nở, đấm mạnh vào người hắn, nhưng chẳng khác nào con mèo nhỏ cào vào áo chủ — hắn không động đậy, ánh mắt vẫn lạnh tanh, thờ ơ nhìn cô quằn quại như kẻ sống dở chết dở. Hắn mỉm cười, như ác quỷ thì thầm:
- Cầu xin tôi đi.
Đau đớn, quằn quại, linh hồn và trái tim đều rách nát. Hoa Thiên Tuyết tuyệt vọng quỳ xuống, ôm chặt đôi chân hắn, giọng khản đặc van xin:
- Làm ơn… Mẹ tôi không chịu nổi… Bà sẽ chết mất…
Hạ Vũ cúi người, túm lấy tóc cô kéo ngược ra sau, da đầu cô rát buốt. Hắn mỉm cười, rồi bất ngờ áp môi xuống, hôn cuồng loạn như dã thú trong miệng cô. Cho đến khi cô nghẹt thở, mặt đỏ bừng, hắn mới buông ra. Hắn búng tay — Đỗ Phương lập tức ngừng lại.
Thím Thẩm hoảng loạn, mặt tái mét, thở dốc, ánh mắt đờ đẫn nhìn quanh. Đôi tay run rẩy ôm chặt cổ áo, ngực phập phồng dữ dội. Nước mắt nóng hổi trào ra, má tái nhợt, môi sưng vù đến rướm máu. Bà há miệng, cả người đổ vật xuống giường. Thiên Tuyết giật mình, hốt hoảng xô hắn chạy đến bên mẹ.
- THUỐC!
Cô hét lớn, ôm chặt mẹ, không biết phải làm gì. Khi còn nhỏ, mỗi lần mẹ lên cơn, cô chỉ biết ôm chặt, tay chân lạnh toát, run rẩy khóc. Giờ đây, mẹ cô…
Hạ Vũ liếc mắt sang Đỗ Phương. Chỉ cần một cái hất mặt, Phương đã hiểu. Vũ giữ chặt Thiên Tuyết trong lòng, nói bà sẽ không sao. Đỗ Phương bế thím Thẩm chạy ra ngoài. Thiên Tuyết lo lắng định lao theo, nhưng bị Hạ Vũ giữ lại. Cô vùng vẫy, kiệt sức, đau đớn, nhưng không thể thoát.
- Mẹ em sẽ không sao… Nhưng người sắp gặp nguy hiểm, đang chờ em đấy.
Cô quay phắt lại, đôi mắt còn đẫm lệ, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Ai?
Hắn lại cười — nụ cười đáng ghét trên môi kia. Rồi hắn buông tay, bước vào phòng tắm, kéo ra một chiếc rổ đỏ nhỏ, phủ kín bởi tấm khăn lớn. Thiên Tuyết lặng người. Tay run rẩy, cô ôm lấy chiếc rổ nhựa. Đôi mắt cô như ngừng co giãn. Cô chỉ muốn chết ngay lập tức, để không phải đối diện với hắn, đối diện với những gì hắn đã làm.
Cô đưa tay vào rổ… và bế ra một đứa trẻ trắng nõn đang ngủ say, khắp người đầy vết thương. Những vết cắt sâu hoắm, lộ cả thịt đỏ, còn rỉ máu. Mùi tanh nồng bám vào mũi cô.
- Tại sao? Dương Hạ Vũ, tại sao anh làm vậy? Trân Trân chỉ là một đứa bé mà!
Cô thét lên, ôm chặt đứa trẻ yếu ớt vào lòng. May mắn là bé còn thở, nhịp tim yếu ớt nhưng vẫn có. Bảo Trân đang ngủ hay đã ngất rồi? Nhìn thân thể nhỏ bé đầy thương tích, lòng cô như bị lửa thiêu đốt. Tình yêu còn sót lại, giờ cũng thành tro tàn. Cô nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng — vì tất cả những gì cô tưởng tượng, suy nghĩ và chứng kiến đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Hắn thậm chí còn không tha cả một đứa trẻ.
- Đây là món quà trừng phạt… vì em dám đi dạo cùng Mặc Nghiêm trước mặt tôi.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng luồn qua mái tóc cô, rồi chậm rãi ve vuốt đôi má lạnh giá. Sau đó, hắn đứng thẳng, bước ra khỏi phòng. Cánh cửa khép lại, tiếng khóa “cạch” vang lên từ bên ngoài.
Hắn đang giam cô. Hạ Vũ đã trở lại con người ngày xưa — đáng sợ, tàn ác, đê tiện, bỉ ổi, không còn chút lương tâm. Ừ, có lẽ lương tâm hắn đã bị chó ăn mất rồi.
Meooo…
Lông Vũ bò ra từ gầm giường, chân bị thương, dụi đầu vào tay Thiên Tuyết. Cô càng đau lòng hơn, xoa nhẹ bộ lông mềm mại của nó. Một con mèo đáng thương, cũng đang sợ hãi.
- Lông Vũ ơi… mày chọn nhầm chủ rồi.
Cô ôm chặt con mèo nhỏ và Liễu Bảo Trân, ngồi bệt trên nền nhà lạnh buốt. Cả người tê dại, nhưng cô chẳng buồn đứng lên. Cô muốn nhìn thấy tận cùng sự chịu đựng của chính mình. Bỗng dưng, khóe môi cô cong lên, ánh mắt bi ai nhưng không còn gợn sóng. Bụng cô co thắt, máu không ngừng tuôn ra.
- Con ơi… mẹ xin lỗi.
Không khí tang thương bao trùm lấy Thiên Tuyết. Còn nơi kia, cơn điên loạn đã chiếm trọn linh hồn Mẫn Hào. Cậu điên cuồng bắt cóc Lưu Hạnh Trang, nhốt cô trong phòng hơn hai tiếng đồng hồ. Dù cô van xin, khóc lóc, miệng bị dán băng keo, tay chân bị trói chặt, cậu vẫn lạnh lùng nhìn cô, miệng không ngừng gọi tên Hoa Thiên Tuyết.
Lưu Hạnh Trang đau đớn tột cùng. Tại sao lại gặp phải kẻ điên? Một kẻ vì tình yêu mà phát điên, rồi bắt cóc cô. Cô đã làm gì sai, mà phải gánh lấy quả báo này?