Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 29: Dương Thiên Hải
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Tại sao tôi vẫn chưa chết?
Dương Hạ Vũ mở mắt, khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi nhìn vào vú hai. Cánh tay anh như không còn chút sức lực, cổ tay đau rát – có lẽ thuốc tê đang dần tan. Đôi mắt đỏ ngầu đảo xuống sợi dây truyền máu, trong lòng bực bội đến mức chỉ muốn giật phăng nó ra. Môi anh mím chặt, gương mặt dữ tợn như con thú bị thương, cố quằn quại nâng người dậy. Không được, anh không thể để mất Hoa Thiên Tuyết.
Vú hai hoảng hốt túm chặt vai anh, cố đè anh nằm xuống:
- Cậu chủ, đừng cử động! Vết thương sẽ nứt ra!
- Đừng can! Buông tôi ra!
Anh hất mạnh, khiến bà ngã khuỵu xuống sàn. May mắn không có vật sắc nhọn gần đó. Bà xoa xoa mông đau nhức, thân hình già nua run rẩy đứng dậy, đưa tay định nói gì nhưng lại thôi. Bà lắc đầu, quay đi – rồi vô tình thấy Hoa Thiên Tuyết bước vào cùng đứa bé. Vú hai khẽ cúi đầu, lặng lẽ rời khỏi.
- Nếu anh còn muốn gặp lại tôi… thì ngoan ngoãn nằm im.
Hạ Vũ sững người. Ánh mắt anh quay phắt về phía giọng nói quen thuộc. Trước mặt anh, Hoa Thiên Tuyết hiện ra với vẻ ngoài nhợt nhạt, khóe mắt mệt mỏi. Cô khẽ bặm môi, đưa tay ấn nhẹ lên ngực anh, buộc thân thể cứng nhắc nằm xuống.
Đang bị thương mà còn cố làm trò, anh định chết thêm một lần nữa sao? Gương mặt anh vẫn đờ ra, vẻ kinh ngạc đến mức tưởng chừng đôi mắt sẽ rớt ra ngoài. Miệng mấp máy, anh hoang mang, vui mừng, rồi lại không dám tin:
- Sao… sao có thể? Có phải tôi đang mơ?
Bốp!
Một cái tát giáng xuống má anh, rát bỏng. Mắt Thiên Tuyết lóe lên tia sắc lạnh, một chút trả thù nhỏ nhen. Anh há hốc, định nói nhưng lại im, khóe môi khẽ cong lên cao. Vẫn còn đau – vậy là thật. Không phải mộng.
Dương Hạ Vũ nở nụ cười nhẹ, có chút chua xót. Năm ngón tay đỏ ửng in hằn trên má trái anh trông thật… đáng yêu. Cuối cùng, cô cũng chịu ra tay trút giận.
- Có đau không?
- Không, chỉ ngứa thôi.
Cô đảo mắt, bĩu môi, nhìn anh với ánh mắt cợt nhã – rồi bỗng nhớ ra điều quan trọng:
- Đi gặp con anh đi.
Nhẹ nhàng, đầy yêu thương, cô đưa bé trai kháu khỉnh lại gần. Đứa trẻ sinh non nên nhỏ bé, nhưng da dẻ hồng hào, đáng yêu lạ thường. Thiên Tuyết nhất quyết cho con ra đời sớm – không phải vì không thương con, mà cô tin rằng bé cần được hít thở không khí tự nhiên, đón ánh nắng ban mai, bổ sung vitamin.
Anh nghiêng đầu nhìn con trai. Cái mũi cao giống anh, đôi môi nhỏ nhắn giống mẹ. Gương mặt hồng hào, hàng mi cong – pha trộn hoàn hảo giữa cha và mẹ. Nhìn thì ghét, nhưng trong lòng lại muốn ôm chặt.
Tay phải anh vốn dùng để đập máy nhịp tim, giờ gần như vô dụng. Tấm tay trái không thuận, ẵm con từ tay Tuyết cũng vô cùng khó khăn. Anh chu môi, hôn nhẹ lên trán bé:
- Em đặt tên cho con chưa?
- Chưa.
Cô khoanh tay, ánh mắt thoáng chút dịu dàng, ấm áp – nhưng nhanh chóng vụt tắt. Giọng nói lãnh đạm, vô cảm:
- Tôi biết.
Anh im lặng. Trái tim như ngừng đập, rồi lại hỗn loạn dâng trào. Có phải cô… ghét anh đến vậy?
- Bảo Trân...
Cô cắt ngang, ngồi xuống mép giường. Tay cô vuốt lại mái tóc bù xù trên đầu anh, rồi trượt nhẹ xuống gò má, sống mũi cao thanh thoát, cuối cùng đặt lên đôi môi khô ráp. Hầu anh khẽ động, nuốt một tiếng ực. Cô nhìn anh say đắm, rồi từ từ tiến lại gần, trao anh một nụ hôn sâu, mê hoặc như làn khói mờ.
Nụ hôn dài lâu, thế mà với anh lại quá ngắn. Khi rời đi, anh vẫn còn quyến luyến, muốn kéo cô lại. Cô bật cười, quay về chủ đề:
- Đặt tên cho con đi.
- Anh muốn dùng chữ “Hải”. Em là Tuyết, anh là Vũ. Gia đình mình toàn gắn với nước. Nếu sau này có con gái, đặt tên là Thủy. Gia đình ta sẽ hạnh phúc, mênh mông như dòng nước.
- Dương Thiên Hải?
- Tên rất hay.
Cả hai gật đầu đồng ý. Cậu bé cũng như cảm nhận được, môi khẽ nhếch lên – như thể hài lòng. Tuyết và Vũ cùng dịu dàng vuốt ve con trai. Một mầm non ra đời, một sợi dây gắn kết vững chắc. Liệu điều đó sẽ giúp họ bên nhau mãi mãi, hay lại là khởi nguồn cho những cơn sóng gió?
Cuộc đời vốn dĩ chẳng ai đoán trước. Vậy thì hãy trân trọng hiện tại, và sẵn sàng chiến đấu cho tương lai.
Còn Lưu Hạnh Trang – vẫn bị giam giữ, không có tiến triển.
Cạch.
Cánh cửa bật mở. Một người con trai cao lớn bước vào, nụ cười rực rỡ nhưng đầy âm hiểm. Hạnh Trang ngồi trên giường, người run rẩy, lùi dần về phía tường. Lưng dán chặt, cô hoảng loạn nhảy khỏi giường – định chạy, hoặc nhảy ra lan can phía sau lưng anh, nơi cánh cửa vẫn chưa khép lại.
- Đừng sợ như vậy chứ?
- Anh muốn gì nữa? Xin hãy thả tôi đi!
Vẻ mặt cầu xin của cô khiến Mẫn Hạo bật cười. Cậu lắc đầu, tay đút túi quần, vẻ ngoài thờ ơ, nhưng ánh mắt đầy mưu mô:
- Tôi là Lý Mẫn Hạo, em trai sinh đôi của kẻ đã bắt chị. Tôi biết chị muốn trốn khỏi đây. Vậy thì… hãy hợp tác với tôi.
- Hợp tác?
Cô chợt hiểu. Người bắt cô hình như tên Mẫn Hào – người có vấn đề tâm thần, làm sao có thể nói chuyện tỉnh táo, tinh vi như người trước mặt? Hạnh Trang ngừng định chạy, nhưng vẫn cảnh giác, ánh mắt không rời khỏi cậu.
- Đúng vậy. Hiện tại, Mẫn Hào đang nhầm lẫn – tưởng chị là Hoa Thiên Tuyết, còn tưởng Thiên Tuyết là Dương Hạ Vũ.
- Rồi sao?
- Chị hãy chấp nhận vai trò là Hoa Thiên Tuyết. Tôi sẽ cung cấp thông tin, ký ức giả nếu anh ấy bắt đầu nhớ lại – để khiến anh tôi hoang mang, mất kiểm soát. Và chị phải khiến anh ấy ghét Dương Hạ Vũ hơn ghét Hoa Thiên Tuyết.
- Làm sao?
Hạnh Trang nheo mắt. Trái tim cô thắt lại khi nghe tên Hoa Thiên Tuyết. Tất cả tai họa này, đều vì cô ta.
- Hãy nói rằng Dương Hạ Vũ đã làm những điều kinh khủng – bắt cô ăn phân, quan hệ với thú vật… Chắc chắn sẽ khiến anh tôi phát điên.
Người trước mặt cô – miệng lưỡi độc ác, tâm địa hiểm ác, nhưng lại cực kỳ thông minh. Nếu Hạnh Trang không nhầm, cậu ta nguy hiểm đến mức khiến cô phải đắn đo. Nếu một ngày hắn quay mặt, cô sẽ chết không kịp trở tay.
- Tôi được lợi gì? Làm sao biết anh không phản bội tôi?
Lý Mẫn Hạo rút ra một tờ giấy, đặt trước mặt Hạnh Trang. Trong đó ghi rõ điều khoản, lợi ích cho cả hai. Nếu cô giúp cậu, cô sẽ được tự do – tất nhiên, trước đó phải bắt được Hoa Thiên Tuyết, hoặc triệt hạ cô ta. Còn có điều khoản về một đứa bé tên Trân. Hạnh Trang nhíu mày. Vì sao lại lôi trẻ con vào đây? Cậu không nói tuổi, chỉ gọi là “em bé” – rõ ràng là ác đến tận gốc. Trong lòng khinh bỉ, nhưng cô vẫn tiếp tục đọc.
Nội dung không phức tạp. Cốt lõi là đổ thêm dầu vào lửa, lợi dụng lúc Mẫn Hào mất kiểm soát mà hành động.
Chưa từng thừa nước đục thả câu, nhưng giờ đây, chỉ có Mẫn Hạo mới có thể giải thoát cô. Cân nhắc một lúc, Hạnh Trang cầm bút ký tên.
Mẫn Hạo hài lòng. Để chắc chắn, cậu đưa thêm một bản giống hệt. Hạnh Trang không buồn nhìn, ký nhanh. Cậu giữ bản của mình, còn bản kia – cô cất bên người.
Gật đầu, Hạo quay đi – bóng dáng Mẫn Hào đã xuất hiện ở cổng.
Ra ngoài, Mẫn Hạo nhìn tờ giấy, khẽ nhếch môi. Cậu tháo một lớp keo trắng che phủ, bên dưới hiện rõ dòng chữ thật:
"Trả tự do khi hoàn thành nhiệm vụ, tránh mọi rủi ro đáng tiếc. Không người thứ ba biết đến thỏa thuận phi pháp này. Bí mật tuyệt đối. Nếu vi phạm, tùy bên kia xử lý."
Chuyển thành:
"Trở thành người thuộc quyền sở hữu của Lý Mẫn Hạo. Ký tên là chấp nhận, không được từ chối. Nếu chống đối, tùy người sở hữu xử phạt. Không liên quan đến pháp luật."
Cẩn thận gấp lại tờ giấy, Mẫn Hạo cười nhẹ. Lưu Hạnh Trang ngốc nghếch như Liễu Hạnh Nhu ngày xưa. Nhưng Nhu có tình yêu, phần ngây thơ bị lừa, phần tự nguyện. Còn Hạnh Trang – như con nai ngơ ngác tự chui đầu vào hang cọp, mà cứ ngỡ là thiên đường.
Buồn cười.