Chương 35: Chỉ anh bỏ rơi em

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi

Chương 35: Chỉ anh bỏ rơi em

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Hạ Vũ bàng hoàng tỉnh dậy, ánh mắt hắn đờ người nhìn kẻ ngủ bên cạnh, có ai tát hắn vài cái để thoát khỏi giấc mộng kinh hoàng không? Toàn thân hắn trần trụi cọ xát với chiếc chăn bông mềm mại, chẳng có gì lạ, phòng làm việc của hắn nối liền với phòng ngủ. Lúc mệt hắn có thể nghỉ ngơi, vậy mà hôm nay hắn lại nằm trần truồng bên cạnh tên đực rựa.
- Chết tiệt, đồ khốn!
Hắn hét lớn, một chân đá thẳng vào Simon Trần, khiến anh ta lăn lộn xuống sàn, tư thế vô cùng hài hước, đầu vẫn chưa tỉnh, giọng nói lừ đừ:
- Sao lại đá mạnh vậy?
- Đồ khốn, mày đã làm gì tao?
Dương Hạ Vũ nổi cơn thịnh nộ, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đúng là ngu không chịu nổi. Sau khi một tay đè Simon xuống, một tay giơ cao nắm đấm, hắn mới nhận ra mình đang trần trụi áp bức kẻ dưới, nếu nhìn từ bên ngoài cứ ngỡ Hạ Vũ đang cưỡng hiếp anh ta. Hiểu lầm chết người.
Mặt hắn đỏ bừng, đứng phắt dậy tìm quần áo mặc vội, Simon Trần nằm nghiêng nhìn dáng vóc tuyệt mĩ như tượng của Hạ Vũ mà mỉm cười hạnh phúc. Trong đầu Hạ Vũ loạn hết cả lên, không biết mình có bị thông không? Nhưng trong người chẳng có cảm giác đau hay rát gì, nghi ngờ chút đỉnh, hắn nhìn Simon đầy hăm dọa, nếu anh ta dám làm gì hắn, Hạ Vũ thề với trời sẽ giết người diệt khẩu.
Sau khi mặc đồ xong xuôi, Dương Hạ Vũ bình tĩnh dẹp đi cơn giận, ngồi trước mặt Simon:
- Cuối cùng thì chuyện gì đã xảy ra?
Simon cười khúc khích, ngửa cổ cười lớn:
- Chuyện gì? Tất cả đã rõ như ban ngày rồi.
Mặt hắn đen hơn mực, than chì càng khiến vẻ lạnh lùng thêm phần đáng sợ, hắn không tin trinh tiết của mình bị tên đồng tính luyến ái trước mặt cướp đi. Đang định bật lên đánh một trận thì cánh cửa phòng mở ra.
Cạch
Người bước vào đứng sững, nín thở, mắt mở to, miệng nhăn lại:
- Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Hạ Vũ oan ức đứng dậy ôm lấy Hoa Thiên Tuyết, miệng méo xệch trông thật buồn cười:
- Simon Trần là đồ đồng tính.
- Ồ!
Hoa Thiên Tuyết đến công ty vì việc quan trọng, lần đầu đến đây nên hơi bỡ ngỡ, nhìn xung quanh như người ngoài hành tinh. Tiếp tân dưới không cho cô lên gặp Hạ Vũ vì dáng vẻ ngốc nghếch của cô. Nhưng cô vẫn tìm gặp được Dương Hạ Vũ, người đàn ông đẹp trai trong tưởng tượng của mình. Sau một hồi giằng co, cô mới được tiếp tân dẫn lên bằng thang máy riêng.
Lên tới nơi vẫn không thấy Hạ Vũ, cô đi quanh tìm thì nghe tiếng nói từ trong phòng vọng ra, mở cửa nhầm lúc nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng. Dương Hạ Vũ đang tức giận định đánh Simon Trần, còn Simon thì không mặc đồ nằm chỏng gọng dưới sàn. Mặt Thiên Tuyết hồng lên, trắng hơn cả con gái:
- Simon, chuyện gì vậy?
Simon thấy trò đùa của mình đã đủ, bảo hai người ngồi xuống rồi kể lại mọi chuyện.
- Tôi đã yêu Dương Hạ Vũ từ lâu...
Thiên Tuyết và Hạ Vũ cùng nín thở, mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.
- Hôm nay tôi cho cậu ta uống thuốc ngủ, định sẽ hưởng thụ cậu ấy như ngọn lửa dục vọng bấy lâu nay, nhưng khi nhìn thấy thân thể của Hạ Vũ, tôi lại chùn bước. Không hiểu vì sao tôi chỉ muốn nằm cạnh cậu ấy vài phút. Ai ngờ lại ngủ thiếp đi rồi bị hôn sàn.
Lúc này Hạ Vũ mới thở phào nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi, hắn quay sang Thiên Tuyết, giọng vui hẳn lên:
- Em đến tìm anh có việc gì?
- À, cha anh dẫn Thiên Hải và Bảo Trân đi du lịch rồi. Em gọi mãi không được nên đến báo cho anh. Nhân tiện muốn cùng anh đi ăn.
Cô nhìn Simon cười ngượng:
- Simon đi luôn nhé?
- Không - Hạ Vũ quyết định nhanh chóng:
- Tất nhiên - Simon Trần trả lời ngay lập tức:
Thiên Tuyết mỉm cười nhẹ:
- Cả ba cùng đi ăn nào!
Buổi ăn trưa vô cùng hòa thuận, một kẻ ăn như mắc nghẹn, một người cứ đỏ mặt nhìn kẻ ăn, một cô gái mặc kệ mọi thứ xung quanh chỉ biết thưởng thức món ăn của riêng mình.
Trở về Tố An, lúc cô buồn bã trở về nhà, đóng cửa ngủ luôn trong phòng. Mặc Nghiêm gõ cửa mấy lần nhưng chẳng thấy tiếng trả lời, anh đạp cửa bước vào nhìn thấy cô nằm trùm chăn sụt sịt.
Bước chân dài sải đến cạnh giường, ngồi xuống, kéo mạnh tấm chăn:
- Em không bật điều hòa lại đóng kín hết, định giảm mỡ à? Sao mắt sưng thế? Hạ Vũ làm em khóc à?
Tố An thầm kêu không xong, hai mắt sưng húp vì khóc, nếu nói ra là vì Hạ Vũ, Mặc Nghiêm nhất định sẽ mắng cô một trận. Cô đành giả vờ:
- Không, lúc nãy em xem phim tình cảm, cô gái chết quá! Nên có chút dư âm muốn tĩnh tâm.
Mặc Nghiêm nâng môi cười nhạt, anh hiểu cô đang nói dối để che giấu điều gì, đóng kịch phải giống thật mới được. Đôi mắt anh ánh lên vẻ dịu dàng, giọng nói man mác buồn khiến Tố An chạnh lòng:
- Dương Hạ Vũ cũng không xấu, anh xin lỗi đã nạt em, lúc đó anh không được vui. Muốn quen ai cũng được, chỉ cần em yêu là đủ rồi.
Tên Dương Hạ Vũ như nhát dao đâm xuyên qua trái tim thổn thức của Tố An, cô suy sụp trước nỗi thất vọng về người mình yêu, mũi sụt sịt, giọng khàn khàn, cô cố gắng nói:
- Không, anh nói đúng, em nên tránh xa Dương Hạ Vũ đi.
Thế nhưng, Mặc Nghiêm lắc đầu, đôi môi nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn xa xăm như nhớ thương ai đó:
- Nếu anh là em, anh sẽ giành lấy người mình yêu, không bao giờ bỏ cuộc.
Rồi anh đứng dậy, chắp tay sau lưng rời khỏi phòng, trước khi đóng cửa còn nói:
- Đừng để mất rồi hối hận, anh mến em nên mới khuyên em như vậy. Không có gì chờ sẵn đâu, hãy nắm bắt lấy nó.
Bóng dáng anh khuất dần, trái tim Tố An cũng hỗn loạn không kém. Đúng thế, sao cô phải im lặng, đau khổ nhìn người cô yêu hạnh phúc bên ai, người xứng đứng cạnh hắn chỉ có Tố An cô thôi. Cô ngồi bật dậy, mở toang cửa sổ, đôi mắt sưng húp, hoen đỏ, môi bặm chặt.
Dương Hạ Vũ.
Nhưng rồi cô lắc đầu ngán ngẩm, từ bao giờ cô có suy nghĩ đi giành giật thứ không thuộc về mình? Mà trước giờ cô đâu có giành giật thứ gì, thứ gì, chỉ cần cô muốn, mẹ cô sẽ cho, Mặc Nghiêm sẽ đáp ứng hết. Bây giờ cô lại muốn đứng trên đôi chân mình để lấy thứ mình muốn, thật khó. Trái tim cô vốn hiền lành, tâm hồn cô cũng vậy, nó quá thuần khiết đến nỗi nhục chí trượt thẳng. Cô ngồi vùi trên sàn, đôi lông mày nâu thẫm như cafe sữa đặc hướng về đám mây lơ lửng, đơn lẻ một góc trời.