Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi
Chương 47: Bến Cảng
Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiều muộn, bầu trời trong vắt và mát mẻ, những áng mây lững lờ trôi, còn người người vẫn tất bật trên đường phố. Dù có ai đó biến mất, thế giới này vẫn y như cũ, chẳng hề lay động.
Dương Hạ Vũ nắm tay Hoa Thiên Tuyết, hòa vào dòng người đông đúc, cảm nhận nhịp sống vội vàng của thành phố. Hắn siết chặt bàn tay cô, Thiên Tuyết ngẩng mặt cười, bước nhanh hơn dẫn hắn đến một nơi.
Nơi cô dẫn hắn tới không xa lạ gì – những anh chàng hát rong đang mệt lả, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười tươi rói, tiếng hát của họ khiến cả cô và hắn đều cảm nhận được niềm yêu đời tha thiết dù cuộc sống có vất vả thế nào. Thiên Tuyết vẫy tay chào họ, họ đáp lại bằng một cái gật đầu rồi thôi. Dương Hạ Vũ thấy lạ, hỏi:
- Em vừa ra hiệu gì thế?
- Chẳng có gì đâu.
- Cớm à?
- Không, em chưa muốn cha mẹ, con trai và Trân Trân chết đâu.
Dương Hạ Vũ nheo mắt nhìn cô, rồi đảo mắt về phía nhóm nhạc dạo bốn người kia. Hắn cau mày nhìn một người đội mũ cúi gằm mặt – sao mà quen quen thế. Cô nói với hắn:
- Anh có nhớ lời anh từng hứa với em không?
Hắn giả vờ quên, lắc đầu, mặt tỏ vẻ tội nghiệp. Hoa Thiên Tuyết chu môi làm nũng:
- Đi biển.
Lúc này hắn mới cười hì, gật đầu, tinh nghịch xoa đầu cô đến bù xù. Thiên Tuyết muốn tát hắn nhưng lại thôi. Thời khắc sắp đến rồi, cô muốn nhìn hắn vui vẻ thật lâu. Rồi tiếng điện thoại định mệnh vang lên. Dương Hạ Vũ bóp nát chiếc điện thoại trong tay, những mảnh kính vỡ cắm vào da khiến chảy máu. Thiên Tuyết đau lòng lấy khăn băng lại cho hắn.
17 giờ tại Bến Cảng thành phố A.
Dương Hạ Vũ cùng Hoa Thiên Tuyết bước lên tàu chở hàng hiệu AJ50. Trong khoang chứa hàng, Mặc Nghiêm ngồi trên ghế bọc da, bắt chéo chân nhịp nhẹ. Trân Trân và Thiên Hải vừa nhìn thấy cô bé và hắn đã khóc thét lên:
- Ba... ba...
Hoa Thiên Tuyết tròn mắt nhìn hai đứa trẻ khóc nức nở, Dương Hạ Vũ hạnh phúc khôn tả, không đứng yên được nữa. Hắn muốn lao đến cướp lấy bọn trẻ khỏi tay Mặc Nghiêm.
Mặc Nghiêm nhếch môi, đứng dậy nhẹ nhàng rồi tiến đến trước mặt cô và hắn:
- Giờ chỉ cần hai người ở lại uống trà với tôi thôi.
Thiên Tuyết quát:
- Thả họ ra, chúng tôi sẽ ở lại. Anh muốn gì cũng được.
Đúng như lời hứa, Mặc Nghiêm ra hiệu cho thuộc hạ hộ tống cha mẹ, Trân Trân và Thiên Hải ra khỏi khoang. Tuyết muốn ôm lấy họ nhưng bị giữ lại, lo lắng hỏi:
- Anh định đưa họ đi đâu?
Nghiêm phủi bụi trên tay áo, giọng sắc bén:
- Ra khỏi đây. Em muốn nhìn con em thấy cha nó chết sao?
Câu nói của Mặc Nghiêm khiến Thiên Tuyết tức giận, cô nghiến răng:
- Ai chết còn chưa biết đâu!
Dương Hạ Vũ bên cạnh không nói được lời nào, nhưng giơ ngón cái lên khen cô. Hôm nay cô trông thật mạnh mẽ, gan dạ và tự tin làm sao. Thế nhưng, ngón tay của Hạ Vũ sắp bị cô bóp gãy rồi – cô sợ hãi bao nhiêu đều trút lên ngón tay hắn.
Mặc Nghiêm thấy cô cứng cỏi quá bật cười. Anh không định hành hạ cô, kẻ anh muốn trút giận không phải cô. Nghiêm chuyển hướng đến Dương Hạ Vũ, ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo:
- Tới luôn đi.
Mặc Nghiêm ra hiệu cho thuộc hạ lui ra, rồi quay mặt đi. Chưa được ba bước, anh quay đầu nhanh như chớp, một cú đấm thẳng vào mặt Hạ Vũ. Nhưng hắn thân thủ nhanh nhẹn, vội đẩy Thiên Tuyết ra né đòn. Mặc Nghiêm thu đòn, đứng cười như điên:
- Tao đã đánh giá thấp mày rồi, Hạ Vũ.
Không gian im bặt. Mặc Nghiêm đấu mắt với Dương Hạ Vũ, hai người ánh mắt đầy sát khí, mặt mũi khác hẳn nhau – một người nóng giận đỏ mặt, gân cổ nổi lên, kẻ kia vẫn nở nụ cười nhạt nhẽo, dáng khinh bạc khiến người khác lạnh từng chân tóc.
Mặc Nghiêm gật đầu, đám thuộc hạ lập tức xông vào tấn công Dương Hạ Vũ. Hoa Thiên Tuyết lo lắng tìm khúc gỗ. Mặc Nghiêm quan sát cô bé luống cuống giữa đám hỗn loạn, bật cười rồi sải bước túm lấy cô:
- Đừng nghĩ đến việc giúp hắn.
Thiên Tuyết nhìn bóng lưng cao lớn của Hạ Vũ một mình chống chọi, lòng xót xa. Cô xô Mặc Nghiêm ra xa, khinh bỉ:
- Đừng động đến tôi.
Mặc Nghiêm chẳng thèm bận tâm, anh còn nhiều thời gian để giam giữ cô nếu Dương Hạ Vũ biến mất vĩnh viễn.
*Đoàng!*
Một tiếng súng vang lên. Hoa Thiên Tuyết trợn mắt, tiếng la hét át đi tiếng gọi của cô, nước mắt cô rơi vô thức. Mọi thứ như chậm lại, từng bước chân của cô nặng nề khó nhọc. Cô lao đến bên Dương Hạ Vũ bất ngờ, Nghiêm không tin nổi rằng anh đã để hụt mất cô.
Viên đạn do Mặc Nghiêm bắn trúng bắp đùi phải của Hạ Vũ, xuyên qua da thịt đau điếng khiến hắn không kịp trở tay. Đám thuộc hạ thừa cơ xông lên, vung gậy gỗ to nện vào người Dương Hạ Vũ. Hắn đưa tay che đầu, chân rỉ máu đỏ tươi phủ kín sàn khoang.
Từ đâu, Hoa Thiên Tuyết bay đến ôm lấy hắn. Một thanh gỗ sắp giáng xuống lưng cô thì...
*Đoàng!*
Tên thuộc hạ trợn mắt, miệng phun máu, ngã lăn ra sàn. Giọng Mặc Nghiêm cáu bẩn:
- Dừng tay!
Đám thuộc hạ sợ hãi đứng im, xếp thành vòng tròn quanh Dương Hạ Vũ. Hắn quăng cây anaconda xuống sàn, tiếng kim loại va chạm vang lên.
Mặc Nghiêm không biết nên coi Hoa Thiên Tuyết là dũng cảm hay ngu ngốc. Nếu anh không kịp ra tay, cô đã chết chỉ trong chớp mắt. Dương Hạ Vũ ôm chặt cô, kéo xa khỏi Mặc Nghiêm.
- Mày không xứng với cô ấy. Nếu mày để Thiên Tuyết chết, tao sẽ tha cho mày.
Dương Hạ Vũ cười khẩy, phun một bãi nước bọt lẫn máu vào người Mặc Nghiêm, dính bẩn lên áo vest đen của anh. Mặc Nghiêm nhếch môi, lau vạt áo bằng khăn trắng, mặt không hề biến sắc.
- Vậy mày phải chết, sau đó Thiên Tuyết là của tao.
Tên thuộc hạ đưa cho Mặc Nghiêm một khẩu súng lạnh lùng, nòng đen hướng thẳng vào giữa trán Dương Hạ Vũ.
Hoa Thiên Tuyết càng lúc càng kinh tởm Mặc Nghiêm hơn. Hắn chơi số đông đã đành, còn dùng vũ khí áp đảo. Thuận theo chết mà nghịch ý cũng chết, chết sớm muộn gì cũng như nhau. Cô nâng môi thành nửa nguyệt, đưa tay cướp lấy nòng súng, đặt giữa trán mình:
- Ai đi trước cũng được. Cho tôi một vé đặc biệt đi.
Dương Hạ Vũ giật bắn người, kéo tay cô. Nhưng cô cố gồng mình, hắn bị thương nặng, vết cũ lẫn mới khiến hắn không còn sức giằng co:
- Hoa Thiên Tuyết, em điên à?
- Ừ, em điên rồi. – Cô ngang nhiên trả lời, ánh mắt sắc bén hướng vào ánh nhìn lạnh lẽo của Mặc Nghiêm.
Anh cười trào phúng:
- Nếu em đã thành tâm như thế, tôi cũng nên thuận theo ý nguyện của em chứ nhỉ?
Mặc Nghiêm giọng lạnh như băng giá Bắc Cực, Tuyết nhắm chặt mắt, tay vẫn nắm lấy họng súng kề sát trán.
Lúc ấy, Hoa Thiên Tuyết không nghe thấy gì ngoài tiếng vo ve như muỗi kêu. Cô biết đó chính là lời của Dương Hạ Vũ, hắn đang quát cô, van nài cô từ phía sau, còn đám thuộc hạ kia đang tách biệt hắn và cô.