Bảy Năm Sau

Sủng Vật Hay Món Đồ Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau vụ nổ tàu, Mặc Nghiêm kỳ diệu sống sót, nhưng từ đó tâm trí anh không còn như xưa. Khi trở về, nhiều người nhìn thấy anh mà choáng váng ngất xỉu, bởi điều gì đó thật bất ổn:
- Tôi là ai?
Đôi mắt anh trống rỗng, miệng lẩm bẩm câu hỏi ấy không ngừng. Có lúc anh phát điên, đánh người, khiến cả gia nhân khiếp sợ bỏ chạy. Tố An từ Úc trở về theo lời mẹ, một lòng chăm sóc anh. Ban đầu, anh chửi bới, xua đuổi cô, nhưng dần dà, cơn điên cũng lắng xuống.
Hoa Thiên Tuyết và Dương Hạ Vũ thường xuyên ghé thăm, dù sao Mặc Nghiêm giờ đã ngơ ngẩn, chuyện cũ đành bỏ qua cho xong.
Bảy năm sau.
Hôm nay là ngày các nhóc tì nhà Dương Hạ Vũ và Hoa Thiên Tuyết đến lớp. Thấm thoắt, bọn trẻ đã lên lớp hai. Còn cậu bé nhà Lý Mẫn Hào cũng tập tễnh dắt tay mẹ bước vào lớp một. Đó là Lý Chử Thiên – thông minh, tinh nghịch, có chút bướng bỉnh và độc đoán từ nhỏ.
Mọi người hay đùa rằng Hào và Vũ bị tráo con mất rồi. Dương Thiên Hải hiền lành, nhân hậu như chính Lý Mẫn Hào thuở nhỏ, còn Lý Chử Thiên thì đúng là bản sao tính cách của Dương Hạ Vũ.
- Hôm nay Bảo Trân phải đi học với tôi!
Chử Thiên hách dịch chống nạnh, lôi Liễu Bảo Trân khỏi tay Dương Thiên Hải rồi kéo ra sau lưng, ừng ửng hừ hừ như cảnh cáo: kháng cự là có chiến tranh. Lưu Hạnh Trang vỗ nhẹ vào mông con:
- Không được hỗn với anh!
Dù bị mắng, Chử Thiên vẫn không chịu thua. Cậu ậm ừ trả Bảo Trân lại cho Thiên Hải, hất cằm bỏ đi, chẳng thèm xin lỗi. Thiên Hải thì vẫn ngây thơ, đúng hơn là quá hiền lành.
Bảo Trân cảm giác mình như quả bóng bị giật qua giật lại. Cô bé chẳng ưa gì tên Lý Chử Thiên bướng bỉnh ấy. Nắm tay Thiên Hải, cô lôi anh chạy nhanh về phía xe, đôi chân nhỏ thoăn thoắt. Thiên Hải cười cười nhìn Trân:
- Chử Thiên thích Bảo Trân lắm!
Trân quay mặt lại, má ửng hồng, đáng yêu đến mức muốn cắn một cái:
- Vậy Thiên Hải có thích Trân không?
Dương Thiên Hải nheo mắt, nhìn Bảo Trân từ đầu đến chân, xoay vòng đánh giá, suy nghĩ thật lâu rồi mới kết luận:
- Nếu Trân Trân đẹp thêm tí nữa, giống Tiểu Mi trong lớp… Có lẽ là sẽ thích.
Liễu Bảo Trân cảm thấy như bị sỉ nhục. Bị chê xấu đã đành, còn bị so sánh với đứa bé xấu nhất lớp. Không lẽ trong mắt Thiên Hải, cô bé này xấu đến mức ma chê quỷ hờn?
Tính tình Bảo Trân vốn hung hăng, con gái mà còn hơn cả con trai. Con bé làm một việc khiến ngay cả Hoa Thiên Tuyết cũng phải ngao ngán lắc đầu: giữa trời quang, Trân Trân lột sạch quần Dương Thiên Hải rồi dõng dạc ra lệnh:
- Vì Trân đã cởi quần Hải, nên từ nay về sau, Hải chỉ được nhìn mỗi Trân thôi. Hải phải lấy Trân!
Trái ngược với cơn thịnh nộ của Trân, Thiên Hải bình tĩnh cúi người. Đôi tay bé xíu, tròn tròn, trắng như bánh sữa nâng chiếc quần lên, từ từ mặc lại. Rồi cậu hỏi tỉnh bơ:
- Ai nói lột quần là phải lấy?
Lúc này, Liễu Bảo Trân đã muốn khóc. Trẻ con đúng là mít ướt, chỉ cần buồn một chút là nước mắt giàn giụa. Cô bé chỉ tay về phía Simon Trần đang đứng gần đó. Simon sững sờ, trợn mắt nhìn Hoa Thiên Tuyết đầy oan ức. Còn Tuyết thì bẻ tay răng rắc – dạy cái gì không dạy, lại dạy trẻ con lột quần nhau!
Dương Thiên Hải theo ánh tay Trân nhìn thấy Simon Trần. Cậu bé bỗng nhiên rạng rỡ, quên luôn cả Trân Trân đang đứng mếu máo, cong mông chạy vụt đến ôm chầm lấy Simon:
- Chú Simon, ẵm con đi!
Hoa Thiên Tuyết bỗng cảm thấy điều gì đó không ổn. Chẳng phải Dương Thiên Hải luôn tỏ ra chững chạc, nghiêm túc hơn tuổi sao? Đứa bé chưa từng thích ai ôm ấp, hôn hít, mới tí tuổi mà đã khó chiều.
Nhưng mỗi lần gặp Simon Trần, Thiên Hải lại như trở về đúng lứa tuổi: nhí nhố, ngây thơ, thích làm nũng, thích ngồi trong lòng anh, cứ hôn má mãi không thôi.
Hoa Thiên Tuyết mặt méo xệch, véo mạnh tay Dương Hạ Vũ, không nói nên lời.
Dương Hạ Vũ và Lý Mẫn Hào thì phá lên cười, khóe mắt giật giật – họ hiểu vấn đề. Không phải Hạ Vũ vô tâm, mà thằng bé còn quá nhỏ để ai có thể khẳng định nó có vấn đề về giới tính hay không.
HẾT