Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 21: Quá Khứ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm đó, khi đến viếng thăm người tiền bối cũng là đồng nghiệp của mình, anh đã gặp cô. Khi ấy, cô khoác lên mình bộ tang phục trắng, khuôn mặt vô cảm quỳ trước di hài của cha mẹ. Có người đến hỏi han, động viên nhưng hầu hết đều ra về rất sớm. Tính chất công việc không cho phép họ nán lại bên cô quá lâu. Cuối cùng, chỉ còn lại anh và vài người khác cùng cô tiễn đưa vong linh của hai người về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong trận mưa hôm ấy, mọi người đều đã ra về khi đất đã lấp kín, chỉ còn lại một mình Cảnh Tử Quân đứng từ xa dõi theo cô.
Cô gái ngày hôm ấy, giữa cơn mưa, khóc đến lả người. Cô không ngừng cào bới đất, trách móc tại sao ông trời lại cướp đi cha mẹ của mình. Cô cứ thế đào bới, mong gặp lại hai người thêm một lần nữa. Cho đến khi kiệt sức, cô ngã quỵ giữa trời mưa lạnh, đôi bàn tay trầy xước thấm đẫm máu.
Anh nhìn cô, cũng thấy hình ảnh của chính mình trong quá khứ. Nhưng có lẽ cô còn may mắn hơn anh, vì khi cha mẹ cô mất, cô đã tròn mười tám tuổi. Khi cô nhìn thấy cha mẹ, hai người chỉ còn là những thi thể lạnh lẽo. Còn anh, năm đó là một cậu nhóc mười tuổi, tận mắt chứng kiến cha mẹ vì cứu mình mà chết trong biển lửa. Anh vẫn nhớ như in gương mặt của mẹ cùng khuôn miệng mấp máy câu nói.
"Tử Quân, con nhất định phải sống thật tốt."
Ngày đưa tang, trời không mưa nhưng lại phủ đầy tuyết trắng. Cậu bé mười tuổi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ "gia đình" đã phải đứng bên linh cữu của cha mẹ, vĩnh biệt những người thân duy nhất và cuối cùng. Cậu bé mười tuổi ấy lần đầu tiên nhìn thấy cha mẹ, từ những con người đầy sức sống trở thành hai thi thể cháy đen.
Dường như vì sự tương đồng ấy, anh đã đem lòng cảm thương cho cô gái nhỏ bé kia. Mưa vẫn không ngừng rơi, anh nhẹ nhàng bước đến bên cô, dùng ô che đi dòng nước đang xối xả.
"Anh là?"
"Tôi chỉ là người ngay lúc này có thể hiểu được cảm giác của em, và là nơi em có thể dựa vào để trút đi nỗi lòng."
Trời mưa ngày hôm ấy, một cô gái gục vào lòng một chàng trai, khóc nức nở. Khi ấy, cô vừa tròn mười tám, còn anh đã bước qua tuổi hai mươi hai.
Sau tang lễ hôm đó, anh không còn gặp lại cô nữa. Khi hỏi thăm, anh biết Cẩn Duệ Trân đã chuyển lên thành phố, nhưng địa chỉ chi tiết thì anh không thể tìm ra.
Những dòng ký ức một lần nữa ùa về trong tâm trí anh. Không ngờ rằng mười năm trước anh đã từng gặp cô. Không ngờ rằng người con gái đầu tiên anh gặp lại chính là người con gái mười năm sau khiến anh phải dừng bước. Cô từ trước tới nay vẫn luôn là người con gái đầu tiên và duy nhất.
"Duệ Trân..."
Anh nhìn vào bức ảnh trong két sắt và dường như đã hiểu lý do vì sao cô gia nhập tổ chức Dương Long cũng như ý định của cô. Chỉ hai chữ duy nhất đó chính là "báo thù", báo thù cho cha mẹ.
Cuối cùng, anh cũng hiểu thấu lòng người con gái mình yêu, dường như bức tường duy nhất ngăn cách giữa anh và cô đã bị phá bỏ. Không còn một lý do gì có thể khiến anh dừng bước, trừ khi anh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Tử Quân mang tấm bản đồ cùng USB bỏ vào túi áo. Không ai có thể giúp anh, chỉ có thể tự anh hành động. Nếu lần này không thể cứu cô, thì cũng coi như được chết cùng cô, chết cùng một chỗ vậy cũng đã toại nguyện rồi. Anh đi quanh căn phòng và tìm thấy một thứ vô cùng có lợi cho bản thân.
Một thẻ thành viên Dương Long được cô làm giả, để trong ngăn tủ kéo.
Anh mỉm cười cầm lấy nó, tiện tay cất vào túi. Dương Long có hàng trăm người, sẽ chẳng ai nhớ hết mặt nhau, vậy nên chỉ cần có thẻ thành viên thì việc cứu cô cũng sẽ dễ dàng hơn. Nhìn lên đồng hồ, đã mười hai giờ khuya, Tử Quân mang theo những thông tin và đồ vật mình tìm được trở về.
Bước ra khỏi phòng cô, anh thấy người của Dương Long vẫn còn đứng bên ngoài. Chúng không những không ít đi mà bây giờ còn đông hơn lúc nãy. Anh thở dài, nhún vai, nhìn từng người đi qua đi lại mà lắc đầu.
"Chúng mày đang cố vây bắt một thượng tướng đã có nhiều năm kinh nghiệm thực chiến trên chiến trường sao? Đúng là đám nhóc vắt mũi chưa sạch."
Cảnh Tử Quân theo lối lúc nãy, dễ dàng thoát ra bên ngoài. Anh không tốn quá nhiều công sức, không một tiếng động mà rời khỏi nhà cô, bỏ lại phía sau là đám người của Dương Long vẫn còn đứng đó canh chừng.
"Cứ đứng đó và trở thành bữa tối của lũ muỗi đi nhé."
Về đến nhà đã là mười hai giờ rưỡi khuya, anh đặt USB và bản đồ lên bàn rồi vào phòng tắm thư giãn cơ thể. Đã bao lâu rồi anh chưa về nhà, chính anh cũng không biết. Từ khi cha mẹ mất, nơi này chỉ còn là chỗ để anh tắm rửa và ngủ nghỉ, nó không còn là nhà.
Một căn biệt phủ hoành tráng, trang nghiêm và đồ sộ, gần trung tâm thành phố. Nhưng người ta chỉ dám ngắm vào ban ngày, không dám nhìn vào ban đêm. Bởi lẽ chủ nhân của tòa biệt phủ này chẳng bao giờ trở về, nhiều tuần còn chẳng có lấy một người đến quét dọn. Lâu lâu khi anh nhớ ra mới thuê vài người đến quét dọn và trang hoàng lại. Vì vậy, khi về đêm, toàn biệt phủ ấy trở nên lạnh lẽo và đáng sợ, chẳng khác nào một căn nhà hoang. Họ nói anh là kẻ thừa tiền, mua nhà không ở, nhưng anh lại hoàn toàn nghĩ khác. Nơi này đang chờ một người con gái bước vào để biến tòa biệt phủ lạnh lẽo này thành một mái ấm.
"Cạch."
Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh quấn qua loa một chiếc khăn tắm trên người rồi đi đến tủ đồ, chọn đại một bộ quần áo. Sau khi đã mặc xong, anh đi đến bàn làm việc và bắt đầu mở máy tính. Đầu tiên, nếu muốn vào được căn cứ của Dương Long thì nhất định phải tìm được nơi nó tọa lạc. Việc này khá đơn giản, vì anh đã xác nhận được đâu là người của Dương Long, nên chỉ cần tìm thấy một thành viên của tổ chức là có thể dễ dàng bám đuôi đến đó.
Điều cấp thiết bây giờ là một hình xăm và một thân phận giả. Người của Dương Long đã quá quen thuộc với Cảnh Tử Quân, vậy nên bây giờ nhất định phải cải trang sao cho khác biệt nhất có thể. Một giọng nói và một ngoại hình khác, anh có thể sẽ cứu được cô mà không gây ra bất cứ động tĩnh nào.
Cảnh Tử Quân tựa người ra sau ghế, anh mệt mỏi nhìn vào màn hình máy tính đang sáng. Liệu lần này anh có thể cứu được cô hay không đây?
Nếu có thể gặp lại cô, anh sẽ mạnh dạn bày tỏ lòng mình, sẽ không e ngại mà mặt dày đi theo cô mặc cho cô có đuổi đi. Anh nhất định sẽ giúp cô báo thù Dạ Hoắc Tước, trả lại mạng cho hai tiền bối đi trước của anh và cũng chính là cha mẹ của cô.
"Duệ Trân, em nhất định phải chờ tôi đến đấy."
Nếu như ngày hôm đó anh một mực khăng khăng muốn đi cùng cô thì có lẽ mọi chuyện đã không đến nước này. Nhớ lại hình ảnh đẫm máu của cô trong đoạn video Lâm Tần gửi, anh cuộn tròn tay lại, nhất định phải cứu được cô càng sớm càng tốt.
Cứu được sớm giây phút nào sẽ tốt giây phút đó. Mỗi một vết thương trên người cô như một vết cắt sâu vào lòng anh. Có lẽ nỗi đau ấy anh như có thể cảm nhận được.
Cảnh Tử Quân đưa tay chạm lên bức ảnh của cô, anh cầm nó lên rồi ôm vào lòng. Nhớ lại cảm giác được ôm lấy cô bằng xương bằng thịt, dường như căng thẳng trong anh mới có chút thuyên giảm. Tử Quân đặt bức ảnh của cô lại vị trí cũ, anh đứng dậy đóng máy tính rồi bước lên giường.
"Chúc em ngủ ngon."