Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 51: Chuyên Cơ Quân Đội
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến đúng một giờ chiều, Duệ Trân mới hoàn tất việc tắm rửa và thay đồ. Cô ngắm mình trong gương, chỉnh lại tóc, xịt chút nước hoa rồi bước ra ngoài.
"Tiểu Trân Trân." Bất chợt, một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô. Duệ Trân hơi giật mình nhưng nhanh chóng thích nghi với hành động của anh. Tử Quân siết eo cô, kéo cô sát vào lòng rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mái tóc vẫn còn vương vấn mùi hương.
"Anh thật sự muốn đi cùng sao?" Vừa bước ra khỏi cửa, cô nhìn đồng hồ rồi hỏi anh.
"Em đi đâu, Cảnh Tử Quân này sẽ đi đó." Khóe môi anh khẽ nở nụ cười thỏa mãn, sánh bước bên cô. Trong lúc chờ cô tắm, Tử Quân không biết đã tìm đâu ra một bộ vest. Mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ vẫn quấn quýt lấy cơ thể anh, dường như khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn phần nào.
Tử Quân càng kéo cô gái bên cạnh sát vào mình hơn, như thể sợ người khác không nhìn thấy. Anh dường như muốn cho cả thế giới ngoài kia biết rằng cô gái tài năng mà họ hằng ao ước giờ đây đã thuộc về anh. Bước đi trên hành lang dài, chỉ có các bệnh nhân ngoái lại nhìn, còn đồng nghiệp của cô thì sớm đã nhận ra mối quan hệ của hai người nên không quá bất ngờ.
"Hứa Kha, đi thôi." Ra đến sân bệnh viện, Hứa Kha đã đợi sẵn ở đó. Vì anh đang bị thương, hắn không muốn anh tự lái xe. Từ trước, khi còn là người của cha anh, Hứa Kha đã là tài xế chính của ông để có thể danh chính ngôn thuận đi bên cạnh. Để tránh xảy ra bất trắc, hiện tại Hứa Kha cũng mang danh tài xế riêng và vệ sĩ của anh.
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh đến sân bay riêng dành cho quân nhân. Người trong ngành như anh ắt hẳn luôn có trực thăng và máy bay riêng để phục vụ khi cần thiết. Chiếc chuyên cơ riêng khắc ba chữ "Cảnh Tử Quân" có lẽ đã lâu chưa được sử dụng đến.
"Tiểu Trân, đi thôi." Anh mở cửa xe, đỡ tay cô bước xuống. Sợ rằng vừa nãy vận động quá sức khiến cô mệt mỏi, anh vô cùng chú trọng từng hành động của cô.
Bước lên chiếc chuyên cơ riêng dành cho quân nhân, cô có một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Cả khoang dài chỉ có cô và anh, với đầy đủ phòng ăn, phòng tắm được lắp đặt tiện nghi. Dịch vụ phục vụ không thiếu thứ gì, cơ trưởng đã nhận thông báo từ anh từ lúc còn ở bệnh viện nên mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng.
"Phu nhân và thiếu tướng, hai người có muốn dùng gì không ạ?" Không lâu sau khi máy bay cất cánh, tiếp viên nhanh chóng đến hỏi. Cô nhìn vào thực đơn dài, chẳng biết nên chọn gì. Bởi lẽ cô vốn không có thói quen dùng bữa trên máy bay, nhất là chuyên cơ riêng của Tử Quân thì cô lại chưa từng bước lên bao giờ.
"Cho cô ấy một chút mì Ý, một ly nước cam và một ít hoa quả đi." Thấy cô cầm mãi thực đơn mà chưa gọi được gì, anh liền thay mặt cô gọi món. Nếu để Duệ Trân tự chọn, có lẽ đến khi máy bay hạ cánh cô vẫn chưa có gì bỏ bụng mất.
Cô đưa lại thực đơn cho tiếp viên rồi tựa người ra sau ghế. Cơ thể cô đau nhức, đặc biệt là phần bụng dưới đau như bị đánh. Hai chân vẫn còn run, đến giờ cô vẫn có thể cảm nhận được kích cỡ to lớn của "Tiểu Quân".
"Sao vậy? Em đau ở đâu sao?" Nhìn cô khó chịu ôm bụng ngồi bên cạnh, anh lo lắng hỏi.
"Còn không phải tại anh sao? Anh làm nhiều đến mức bây giờ bụng dưới của tôi vừa đau vừa nóng." Cô mang vài phần tức giận quát anh. Nếu không phải do "thú tính" của anh, cô cũng không đến nông nỗi này.
"Xin lỗi, xin lỗi, là do anh không kiềm chế được." Tử Quân cười khổ, rồi ra hiệu cho Hứa Kha ở đằng xa đi lấy thuốc giúp cô. Anh dịu dàng chăm sóc cô từng chút một, cô không vừa ý liền không làm.
Một tiếng trôi qua trong sự mệt mỏi của Duệ Trân và những cuộc gọi lo lắng liên tiếp của Lộ Lộ. Cô đáp chuyên cơ xuống lúc hai giờ hai mươi phút, Lộ Lộ đã sớm có mặt ở khu sân bay dành riêng cho quân nhân để chờ cô.
"Chị Duệ Trân!" Vừa nhìn thấy cô bước ra, Lộ Lộ không giấu nổi niềm vui sướng. Chỉ còn bốn mươi phút cho cuộc hội thảo, cô cần đến đó sớm hơn để xem lại kế hoạch, đồng thời trang điểm và làm tóc. Để hội thảo diễn ra trôi chảy, thông thường diễn giả chính còn phải chạy thử máy trước khi trình chiếu, nhưng việc đó Lộ Lộ đã nhờ người khác làm giúp cô để cô có thời gian chuẩn bị.
Không kịp quay lại chào anh, cô đã bị Lộ Lộ kéo thẳng ra xe. Chiếc xe nhanh chóng lao đến địa điểm hội nghị cách đó không xa, khoảng chừng mười phút sau thì dừng lại.
Lộ Lộ bước xuống xe rồi mở cửa giúp cô. Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía người con gái.
"Cô Cẩn, đã lâu không gặp, cô vẫn xinh đẹp như ngày nào." Giáo sư Hồ bước tới chào hỏi cô, Duệ Trân cũng đáp lại bằng một cái bắt tay lịch sự.
"Chào ông, Giáo sư Hồ. Chúng ta đúng là rất lâu rồi chưa gặp mặt." Giáo sư Hồ, hay còn được biết đến với tên đầy đủ là Hồ Minh Trạch, là người có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành y học. Ông có một vài công trình sáng tạo mang tính đột phá cho ngành y, đặc biệt là về ngành tâm lý học. Cô là một trong ba người được ông đánh giá rất cao; ngay từ lần đầu gặp mặt, ông đã nói với cô rằng vài năm sau cô nhất định sẽ rất ưu tú.
Quả đúng như lời Hồ Minh Trạch nói, năm năm sau sự nghiệp của cô lên như diều gặp gió, thuận lợi trở thành gương mặt sáng giá nhất trong ngành pháp y. Lần cuối cùng cô gặp ông là vào năm ngoái khi tham dự hội thảo do ông làm diễn giả chính. Cô không ngờ rằng một nhân vật lớn như ông lại tham dự hội thảo lần này của cô, bởi lẽ không phải tự nhiên mà có thể mời được Hồ Minh Trạch làm thính giả.
"Chẳng phải là cô Cẩn đây sao? Đoá hoa xinh đẹp đúng là luôn phát sáng." Từ xa, một cậu thanh niên trẻ tuổi đi lại. Đó là Bạc Dư, một tay sát gái mới tập tễnh bước vào ngành y.
"Chào cậu, Bạc Dư." Cô mỉm cười chào xã giao với cậu ta rồi nhanh chóng cùng Lộ Lộ đi vào bên trong chuẩn bị. Cô không muốn dây dưa quá nhiều với Bạc Dư, bởi lẽ cậu ta cũng chẳng tốt đẹp gì.
Bên ngoài, cánh nhà báo và phóng viên vây kín, chặn lấy lối đi của Duệ Trân. Cô khó khăn lắm mới vào được phòng chờ, chỉ còn hai mươi phút để chuẩn bị.
Cô ngồi trước gương lớn, nhìn bản thân phản chiếu lại rồi khẽ thở dài. Trên cổ cô chi chít những dấu hôn đỏ do anh để lại, đến cả cánh tay cũng không buông tha. Tử Quân đúng là biết tạo việc cho cô, bây giờ những vết đỏ ửng này cô biết giấu đi đâu đây?
"Chị Duệ Trân, nhanh lên, hội thảo sắp bắt đầu rồi!" Lộ Lộ từ bên ngoài mang vào cho cô kem che khuyết điểm và một bộ đồ kín đáo để cô có thể che đi những vết đỏ trên cơ thể. Duệ Trân nhận lấy bộ đồ, nhanh chóng dùng kem che khuyết điểm che đi những dấu hôn dễ dàng nhìn thấy.
Một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp cùng quần suông thanh lịch. Nhìn cô lúc này chẳng khác một giảng viên sắp lên giảng đường là bao, chỉ là nhất thời cô có chút hồi hộp vì hôm nay có sự xuất hiện của một nhân vật lớn: Giáo sư Hồ.
"Chị căng thẳng sao?" Lộ Lộ nhận thấy sự bất thường của cô liền hỏi. Vừa nãy ở bên ngoài nhìn thấy Hồ Minh Trạch, cô ấy cũng phần nào hiểu được cảm giác của Duệ Trân, chỉ là hiện tại không biết làm sao để cô bớt căng thẳng.
"Chị không sao. Chúng ta ra ngoài thôi." Cô chỉnh lại trang phục, nhìn lại đầu tóc rồi cầm tập tài liệu bước ra ngoài. Hành lang giờ này đã không còn quan khách, chỉ còn những kỹ thuật viên đang xem xét lại máy móc lần cuối. Bước đến cánh cửa lớn, cô chạm tay lên tay nắm cửa rồi mở ra.