55. Đóa Hồng và Cúc Dại

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tiệc nhanh chóng đến hồi được mong chờ nhất: Vũ hội. Các tiểu thư danh giá sẽ ngẫu nhiên bắt cặp với một chàng trai mà họ lựa chọn để cùng khiêu vũ điệu waltz. Điệu nhảy với nhịp điệu chậm rãi, dịu dàng nhưng không kém phần quyến rũ và tình cảm này được Giáo sư Hồ đặc biệt yêu thích. Chính vì vậy, trong các buổi tiệc của ông, màn vũ hội với điệu waltz là một tiết mục không thể thiếu.
Sau khi mọi người đã tìm được bạn nhảy, điệu nhạc nhanh chóng cất lên. Âm thanh nhẹ nhàng, đầy cảm xúc được tạo nên từ sự kết hợp của piano, violin, guitar và cello. Đứng trước mặt chàng, nàng khẽ nhún gối, cúi chào trước khi bắt đầu điệu nhảy. Đó là một nét văn hóa đẹp và là phép lịch sự tối thiểu trước khi hai người cùng khiêu vũ. Duệ Trân nắm lấy tay chàng, khóe môi khẽ nở nụ cười.
Hai người đứng đối diện, bắt đầu hòa mình vào nhịp điệu bản nhạc. Những bước chân xoay tròn liên tục, nhẹ nhàng, tạo nên một sự đồng điệu đầy tính nghệ thuật. Trong suốt điệu nhảy, chàng luôn giữ chặt tay nàng, tạo nên sự gắn kết và tình cảm giữa hai người.
Hòa mình vào điệu nhạc du dương, hai người dường như hòa làm một. Tử Quân và Duệ Trân trao nhau những cử chỉ, ánh mắt đầy tình cảm và lãng mạn, thể hiện sự thấu hiểu và kính trọng dành cho đối phương.
- Không ngờ một người khô khan như huynh cũng biết khiêu vũ đấy.
Cơ thể nàng chuyển động nhịp nhàng theo từng bước chân của chàng, Duệ Trân khẽ nói, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt kia. Ai có thể ngờ rằng một người chinh chiến nhiều năm, cuộc sống hàng ngày gắn liền với máu và chiến tranh, lại có thể khiêu vũ một điệu nhẹ nhàng đến vậy.
- Vậy sao? Ta đã học nó vì muội đấy.
Nói rồi, chàng đưa tay cao lên để nàng nhẹ nhàng xoay vòng. Chiếc váy bồng bềnh chuyển động càng khiến nàng trở nên rạng rỡ. Giữa biển người mênh mông, Duệ Trân vẫn tỏa sáng rực rỡ, đóa hoa xanh càng nổi bật hơn giữa một rừng hoa đỏ.
Từng động tác nhịp nhàng, ăn khớp đến lạ thường. Dường như thời gian xung quanh nàng đã ngừng lại, chỉ còn là một không gian riêng để nàng thoải mái nắm lấy tay chàng mà khiêu vũ.
Bên cạnh đó là những tiếng trách móc, những lời cằn nhằn của các tiểu thư đỏng đảnh đã chọn sai bạn nhảy. Họ không thể ăn khớp với nhau, dần dần đều bỏ cuộc giữa chừng bài nhạc. Để rồi hai mươi phút sau, trên sàn nhảy chỉ còn lại duy nhất một cặp đôi vẫn đang say đắm trong điệu nhạc The Blue Danube. Đây là một bản nhạc với giai điệu vô cùng đẹp đẽ, trang trọng, mang đậm tính lãng mạn.
Tử Quân siết chặt eo nàng, kéo nàng lại gần hơn để chuẩn bị cho phần điệp khúc của bản nhạc.
- Hôm nay, Duệ Trân thật xinh đẹp.
Chàng cúi xuống, khẽ nói bên tai nàng khiến gương mặt nàng bất giác đỏ ửng. Duệ Trân quay đi, trái tim nàng không hiểu sao lại đập nhanh đến thế.
Giai điệu bản nhạc mỗi lúc một chuyển từ chậm rãi lên cao dần, với âm thanh đầy màu sắc và cực kỳ sôi động, The Blue Danube đã đến đoạn cao trào. Nàng xoay người, để chiếc váy dạ hội tỏa sáng lấp lánh trước ánh mắt của bao người. Điệp khúc vừa cất lên cũng là lúc đèn điện trên sân khấu vụt tắt. Đây mới chính là phần quan trọng nhất. Khi đèn vừa tắt, chiếc váy của nàng cũng sáng rực lên. Tựa như một biển sao lấp lánh, nàng thắp sáng cả một bản nhạc.
Nhạc dần chậm lại rồi trầm xuống, bất chợt lại vút lên cao rồi tắt hẳn. Nàng nắm lấy tay chàng, nụ cười vẫn vẹn nguyên trên gương mặt xinh đẹp. Để kết thúc điệu nhảy, nàng nhún gối cúi người làm nghi lễ với chàng, Tử Quân cũng không quên cúi người chào nàng để kết thúc điệu nhảy.
- Đẹp quá.
- Đúng vậy, nàng ấy đẹp quá. Người khiêu vũ cùng nàng ấy là ai vậy?
- Là Thượng tướng Cảnh nổi tiếng đó.
Đèn điện vụt sáng cũng là lúc một tràng pháo tay vang lên không ngớt. Mọi sự chú ý đổ dồn vào nàng, có người chụp ảnh, có người ghi hình. Bởi lẽ, trước mắt họ chính là một nàng công chúa đến từ biển cả, mang một sắc thái mới lạ, tạo nên một nét đẹp không gì sánh nổi.
Giáo sư Hồ vô cùng hài lòng, ông bước xuống từ khán đài và đi đến chỗ nàng.
- Không ngờ rằng Duệ Trân lại có một khía cạnh như vậy. Quả nhiên ta không nhìn nhầm người.
Hồ Minh Trạch không ngừng mỉm cười, có lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, nàng đã để lại ấn tượng vô cùng tốt trong lòng ông. Đó là hình ảnh một cô gái mạnh mẽ, quyết đoán, có phần quyến rũ nhưng lại ẩn chứa nhiều bí mật khiến người khác tò mò.
- Giáo sư đã quá khen.
Bữa tiệc nhanh chóng tiếp tục. Lúc này đã là mười một giờ tối, có lẽ nàng nên thông báo với Lộ Lộ để muội ấy không lo lắng.
Duệ Trân bước ra ngoài ban công của tòa nhà lớn. Từ đây có thể nhìn xuống hồ nước trong veo của Hồ gia. Nàng lấy điện thoại, tìm số của Lộ Lộ rồi gửi đi một tin nhắn.
Tựa người ra sau lan can, nàng tự hỏi đã bao lâu rồi mình không được đến những bữa tiệc xa hoa trong giới thượng lưu như thế này. Có lẽ là từ rất lâu, rất lâu rồi. Nàng chỉ nhớ rằng khi bản thân chưa ngập trong đống công việc chất cao như núi, nàng đã từng là một cô gái vô lo vô nghĩ. Gia đình nàng cũng không phải quá nghèo, việc dự những bữa tiệc thượng lưu trong giới nhà giàu cũng không ít. Những lần đó, nàng luôn chọn một góc yên tĩnh để ngồi, chờ đợi phụ mẫu xong việc. Bởi lẽ, nơi nàng vốn thuộc về không phải là chốn xa hoa này. So với việc tới một nơi xa lạ, tranh đoạt một mảnh trời riêng cho mình, chẳng bằng trở lại nơi mình đã quen thuộc, đoạt lại những thứ vốn nên thuộc về mình.
Khi nãy nàng nói có việc cần ra ngoài nên mới có thể ra đây, còn chàng vẫn phải ở trong đó để tiếp rượu những người quen biết. Vì vậy, bây giờ chỉ còn một mình nàng thưởng thức cảnh đẹp.
- Hôm nay có vẻ trời đẹp hơn bình thường thì phải.
Nàng nhìn lên bầu trời nơi hàng vạn ngôi sao đang tỏa sáng. Ánh đèn vàng lấp lánh như những viên kim cương trên đỉnh các tòa nhà cao tầng phía xa, tạo nên một không gian thần tiên và êm đềm đến lạ. Tiếng nhạc du dương và nhẹ nhàng cất lên từ trong bữa tiệc, vang vọng trong không gian rồi lan tỏa đến tận ban công nơi nàng đứng. Duệ Trân có thể cảm nhận được hương thơm của hoa cỏ kết hợp với mùi hương của những món ăn từ bữa tiệc, tạo nên một không gian đặc biệt đầy mê hoặc và quyến rũ.
Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn thứ không khí trong veo lại mát lạnh. Nàng biết, sự yên bình này vốn dĩ sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Xung quanh nàng còn quá nhiều chông gai, một ngày không cố gắng, một ngày không bước tới, sẽ là một lần thụt lùi.
- Thì ra Cẩn tiểu thư ở đây.
Một cô gái bước đến bên cạnh nàng, trên tay cầm theo hai ly rượu. Theo như nàng nhớ không lầm, đó là Từ Ngọc Tuyền, Đại tiểu thư của Từ gia, năm nay hai mươi sáu tuổi, bằng tuổi với Lộ Lộ.
- Từ tiểu thư, đã lâu không gặp.
Nàng theo phép lịch sự cũng quay người lại chào hỏi Từ Ngọc Tuyền.
- Không ngờ mới đó mà đã một năm, tỷ bây giờ xinh đẹp thật đấy, lại còn có thể đứng bên cạnh Thượng tướng Cảnh.
Từ Ngọc Tuyền đi đến gần nàng hơn, sâu trong ánh mắt có phần hỗn độn. Nhưng chỉ cần nhìn hành động của cô ta, nàng cũng đoán được phần nào suy nghĩ trong đó. Nếu như một kỹ thuật mềm mỏng như vậy mà nàng còn không nhận ra, thì còn gọi gì là tiến sĩ tâm lý học nữa chứ.
- Cảm ơn muội.
Nàng mỉm cười rồi nhận lấy lời khen của Từ Ngọc Tuyền. Cũng đã khá lâu không gặp cô ta, nhưng ấn tượng lần đầu Từ Ngọc Tuyền để lại cho nàng là không mấy tốt đẹp. Có lẽ giang sơn khó đổi, bản tính khó rời, đến bây giờ Từ Ngọc Tuyền vẫn chẳng khác là bao.
- Tỷ xinh đẹp như vậy mới được Cảnh tướng để ý. Đâu như muội, chỉ là một cô gái bình thường.
Dường như trong câu nói của Từ Ngọc Tuyền có ẩn ý, nàng không ngốc đến mức không nhận ra điều đó. Cố gắng hạ thấp bản thân tỏ vẻ yếu đuối sao? Cô ta cũng quá xem thường nàng rồi.
"Thì ra cũng chỉ là một cô gái si mê Cảnh Tử Quân quá mức rồi đến đây kiếm chuyện."
Duệ Trân mỉm cười đáp lễ, mặc dù biết rằng Từ Ngọc Tuyền này không hề có ý tốt.
- Đóa hồng đẹp mới xứng với lâu đài, một đóa cúc dại làm sao có cửa được bước chân?