57. Hồ Tố Như: Bóng hình và tình phụ tử

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước mắt Cảnh Tử Quân là một cô gái đang hoảng sợ ngồi dưới đất. Chiếc váy dạ hội trắng của cô ta thấm đẫm rượu vang, loang lổ một mảng lớn. Bên cạnh là chiếc ly đã vỡ nát. Duệ Trân khẽ lùi lại, tránh để váy của mình bị vấy bẩn.
– Duệ Trân!
Cảnh Tử Quân vội vàng chạy đến bên cạnh cô, ánh mắt anh lướt qua Từ Ngọc Tuyền đang ngồi bệt dưới đất. Bàn tay cô ta siết chặt lại, đôi mắt lộ rõ vẻ không cam lòng, sâu thẳm bên trong là sự đố kỵ và ghen ghét.
– Từ Ngọc Tuyền, tuy tôi lớn hơn cô hai tuổi, nhưng mắt tôi nhìn người và đầu óc tôi đã trải đời hơn cô cả chục tuổi rồi. Tốt nhất cô vẫn nên an phận làm một bức bình phong cho Từ gia, đừng lo chuyện bao đồng nữa.
Ánh mắt Duệ Trân chứa đầy vẻ cảnh cáo, cô đứng cao ngạo trước mặt Từ Ngọc Tuyền.
– Cái chiêu trò cũ rích như thế này mà cô còn muốn đem ra dùng với tôi ư?
Duệ Trân ngồi xổm xuống, nhặt mảnh ly rượu vang đã vỡ rồi đưa đến trước mặt Từ Ngọc Tuyền. Cô ta không đáp lời, chỉ nghiến răng cam chịu những lời Duệ Trân nói.
– Không có được thứ mình mong muốn thì nên biết điều một chút, có lẽ Tử Quân sẽ bố thí cho cô một cái nhìn đấy.
Nói rồi, cô đứng dậy, phủi phủi chiếc váy dạ hội đã dính bụi. Cẩn Duệ Trân vốn là người dễ gần, nhiệt tình và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, nhưng điều đó không có nghĩa là cô dễ dàng tin người, hay là một kẻ ngốc để người khác dắt mũi.
Chiếc váy dạ hội lướt nhẹ qua Từ Ngọc Tuyền, toát lên phong thái của một nữ hoàng. Vốn dĩ cuộc sống của Duệ Trân vô cùng bình thường, nhưng từ khi Cảnh Tử Quân xuất hiện, cô lại có thêm nhiều việc phải làm. Chỉ trách Cảnh Tử Quân quá mức xuất sắc và ưu tú, khiến bất kỳ cô gái nào cũng muốn ngả vào lòng anh.
– Cô cũng chỉ là món đồ chơi của Cảnh Tử Quân thôi. Khi cô hết giá trị lợi dụng, cô cũng sẽ bị vứt bỏ!
Từ Ngọc Tuyền hét lên rồi phá ra cười lớn, cô ta dường như vẫn không thể chấp nhận việc Cảnh Tử Quân yêu Duệ Trân. Cô ta quay người lại, chộp lấy một mảnh vỡ của chiếc ly rồi ném về phía Duệ Trân. Ý thức của Từ Ngọc Tuyền giờ đây đã hoàn toàn bị lòng ghen ghét, đố kỵ giam cầm.
– Vậy sao?
Duệ Trân nhướng mày, khoanh tay trước ngực nhìn Từ Ngọc Tuyền. Không đợi cô phản ứng, Cảnh Tử Quân đã nhanh chóng chụp lấy mảnh ly rượu vang vỡ. Anh siết chặt nó trong tay rồi nhẹ nhàng thả lỏng, để nó rơi xuống đất.
– Tiếc thật đấy, sợ rằng giá trị của tôi, Cảnh Tử Quân có lợi dụng cả đời cũng chưa hết.
Cảnh Tử Quân cũng rất phối hợp, anh liền vòng tay qua eo Duệ Trân, kéo cô lại gần rồi chiếm lấy đôi môi ngọt ngào của cô. Một nụ hôn không kéo dài, nhưng nó đủ để Từ Ngọc Tuyền biết thân phận và địa vị của mình ở đâu. Cũng như đóa cúc dại mãi mãi chỉ mọc ven đường, chỉ có đóa hồng mới xứng đáng được ngát hương trong chiếc chậu xinh đẹp.
Duệ Trân nhanh chóng đón nhận nụ hôn của Cảnh Tử Quân, cô sát người lại gần anh để cảm nhận hết hơi thở của Tử Quân đang hòa làm một với mình. Ánh mắt cô khẽ liếc nhìn về phía Từ Ngọc Tuyền, khóe môi cong lên một nụ cười đầy khiêu khích, như một lời tuyên chiến của kẻ thắng cuộc.
– Cô…
Từ Ngọc Tuyền tức giận đến mức điên cuồng, cô ta không thể chấp nhận. Vốn dĩ cô ta đã yêu thích Cảnh Tử Quân từ khi anh còn chưa bước chân vào giới giải trí, vốn dĩ cô ta đã đứng từ rất xa để quan sát anh, nhưng tại sao đến cuối cùng người anh yêu lại là Duệ Trân?
– Được rồi, chúng ta đi thôi, bữa tiệc cũng đã kết thúc rồi.
Bỏ lại Từ Ngọc Tuyền phía sau, Cảnh Tử Quân đưa Duệ Trân xuống xe để ra về. Cho đến bây giờ, Duệ Trân vẫn luôn là người con gái chiếm trọn ánh nhìn của anh, là người con gái duy nhất anh yêu. Duệ Trân đối với Tử Quân không chỉ là một người con gái bình thường, mà còn là một tia sáng, một ánh nắng chiếu rọi vào thế giới u tối của anh, xua đi mây đen và mang đến ánh mặt trời. Vì vậy, cho dù có bao nhiêu cô gái xinh đẹp hơn thế, anh vẫn chỉ một mực chấp niệm Duệ Trân.
Bữa tiệc chóng tàn, Giáo sư Hồ ra ngoài tiễn khách. Tàn dư còn lại của một bữa tiệc linh đình chỉ là sự hoang tàn, cô quạnh. Nhịp sống ồn ào qua đi, giới thượng lưu vẫn luôn như vậy. Càng ồn ào lại càng cô đơn, khi tất cả khách khứa đã về hết, chủ bữa tiệc luôn là người bị bỏ lại trong sự trống vắng.
– Tiểu Trân.
Duệ Trân dừng bước quay lại, Giáo sư Hồ đang vội vã chạy theo sau cô. Có vẻ ông vẫn còn điều gì đó muốn nói, khi nãy chào tạm biệt, Duệ Trân cũng đã nhận ra biểu cảm khác lạ của ông, chỉ là cô không tiện hỏi.
– Giáo sư còn điều gì muốn nói sao?
Ông dừng bước, đứng trước mặt Duệ Trân. Mãi một lúc sau không trả lời, ông liền nhìn sang Cảnh Tử Quân đang đứng bên cạnh cô.
– Anh vào xe đợi em trước.
Hiểu được ánh mắt đó, Cảnh Tử Quân liền quay người đi vào xe đợi Duệ Trân. Sau khi anh rời đi, một không gian tĩnh lặng, một khoảng trống vô hình được tạo ra để Duệ Trân và Giáo sư Hồ có thể nói chuyện thoải mái.
– Duệ Trân, thực ra… chuyện này nói ra cũng có phần ích kỷ với con, nhưng ta vẫn muốn nói.
Ông lấy ra một chiếc hộp gỗ đã sờn màu, nhìn bên ngoài khá giản dị, dường như không có một chút gì nổi bật.
– Đây là…?
Duệ Trân nhíu mày nhìn chiếc hộp gỗ trên tay ông. Giáo sư Hồ cụp mắt xuống, giọng ông trầm hẳn đi và nhỏ hơn lúc nãy vài phần.
– Đây là chiếc nhẫn Blue Moon of Josephine mà đứa con gái của ta khi còn sống vô cùng yêu thích.
Câu chuyện của Giáo sư Hồ sau đó thực sự đã khiến Duệ Trân bất ngờ. Ông kết hôn năm hai mươi lăm tuổi, hai năm sau khi hạ sinh đứa con gái đầu lòng, vợ ông đã bỏ ông mà rời đi. Từ đó, Giáo sư Hồ sống trong cảnh gà trống nuôi con. Nhưng rồi, khi cô con gái nhỏ của ông vừa tròn mười bảy tuổi, món quà sinh nhật cô bé nhận được không phải là những lời chúc, không phải hoa cũng chẳng phải quà, mà là một tin dữ.
“Xin chia buồn với gia đình Hồ tiểu thư. Cô bé bị ung thư giai đoạn cuối, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Suốt gần một năm trời, ông chạy chữa cho cô con gái nhỏ, nhưng không có kết quả khả quan. Và gần tới sinh nhật thứ mười tám, khi chỉ còn một tháng nữa là đến ngày sinh của mình, Hồ Tố Như – cô con gái duy nhất của Hồ gia – chính thức ngừng thở. Suốt quãng thời gian dài sau đó, ông sống trong đau khổ và dằn vặt. Cho đến khi nhìn thấy Duệ Trân, ông cứ ngỡ rằng Hồ Tố Như đã quay trở về. Duệ Trân thực sự rất giống người con gái quá cố của ông, nên ông đã âm thầm từng bước giúp đỡ cô và coi cô như một thế thân của Hồ Tố Như.
Chiếc váy dạ hội Duệ Trân mặc đêm nay chính là chiếc váy mà Mộc Miên đã thiết kế cho Hồ Tố Như trong buổi tiệc sinh nhật lần thứ mười tám, đúng như nguyện vọng của cô bé. Nhưng cuối cùng không thể thực hiện được, Hồ Tố Như đã mất trước khi sinh nhật lần thứ mười tám của mình diễn ra.
– Ta muốn con mặc chiếc váy này để thực hiện mong ước cuối cùng của Tố Như, và con đã làm được. Con đã cho ta thấy Tố Như mặc chiếc đầm dạ hội mà con bé thích. Bây giờ ta muốn tặng con chiếc nhẫn này, vì con là Cẩn Duệ Trân, không phải Tố Như của ta nữa rồi.
Ông mở chiếc hộp gỗ đã sờn màu theo thời gian. Dường như bao nhiêu yêu thương trong đó đều tỏa ra ngoài, khiến Duệ Trân phần nào cũng cảm nhận được. Thông tin về cô tiểu thư duy nhất của Hồ gia rất ít, hình ảnh cũng không có bao nhiêu, nên Duệ Trân không thể biết được mình giống cô ấy đến mức nào. Cho tới khi Giáo sư Hồ cầm tấm ảnh của Tố Như đưa cho cô, Duệ Trân mới biết rằng thực sự trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy.
– Tại sao giáo sư lại nghĩ rằng việc làm như vậy là ích kỷ với con? Là vì người đã xem con là thế thân của Tố Như sao?
Duệ Trân nhíu mày, nước mắt trực trào nơi khóe mi. Ông là người duy nhất luôn ở bên cô trong những lần tưởng chừng như gục ngã. Những khi cô bế tắc, Giáo sư Hồ luôn xuất hiện. Đó là sự nuông chiều, không phải là ích kỷ. Duệ Trân mới chính là người ích kỷ khi đã lợi dụng gương mặt của Tố Như để nhận tình yêu thương của ba cô ấy.
– Ba…
Giọng Duệ Trân khàn đi, run run trong hai hàng nước mắt đang chảy dài. Khoảnh khắc tiếng “Ba” vang lên, ông đã ngỡ rằng Tố Như đã quay trở lại. Nước mắt của người cha lần đầu sau bao nhiêu năm rơi xuống vì niềm hạnh phúc. Tố Như của ông đã mất rồi, bây giờ Duệ Trân là Duệ Trân.
– Con gái của ba…
Giáo sư Hồ ôm Duệ Trân vào lòng. Một thứ tình cảm thiêng liêng được gọi là tình cha con dường như đang nảy nở và sinh sôi giữa hai người. Duệ Trân không phải thế thân của Tố Như, cô là chính cô. Tố Như đã mất rồi, hãy để Duệ Trân được làm con gái của ông, được thay cô ấy mang đến cho ông niềm vui.