**GỐC TUYẾT TÙNG TRONG MÀN SƯƠNG ĐÊM** **Công tử miệng độc, trêu ngươi, xem thường tất cả X Cô giáo "thanh thuần" ẩn chứa sự kiên cường.** Sau nhiều năm bặt vô âm tín, định mệnh một lần nữa kéo Trình Giang Tuyết và Chu Phục về chung một con đường, tại một thị trấn nhỏ phía Tây Nam heo hút. Cô, một cô giáo tình nguyện với vali lỉnh kỉnh, bụi đường vương vấn, mang theo lý tưởng và cả một quá khứ chôn chặt. Buổi tiệc chào đón nồng nhiệt không thể xóa nhòa ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Chu Phục – người đàn ông duy nhất không hoan nghênh sự trở lại của cô. Thế nhưng, đêm hôm đó, một cảnh tượng động trời đã diễn ra: Trình Giang Tuyết – người phụ nữ vốn dĩ ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám – lại dùng hết sức lực tát thẳng vào mặt Chu Phục. Giữa màn đêm tĩnh lặng, lời cô thốt ra như một lưỡi dao: “Phiền anh làm rõ ràng, chúng ta đã chia tay rồi!” Chu Phục, với vẻ mặt cà lơ phất phơ, đưa tay chạm nhẹ gò má vừa bị tát, rồi thản nhiên nở nụ cười: “Tát mạnh thêm chút nữa đi, thoải mái hơn đấy.” Khoảnh khắc ấy, quá khứ ùa về, gợi nhắc về một Trình Giang Tuyết của những năm tháng sinh viên – cô gái đã từng viết trong nhật ký: “Tôi quá mức khuôn mẫu và bình thường, đến nỗi anh ấy sẽ chẳng bao giờ chú ý đến tôi, càng không thể biết được tôi bắt đầu yêu anh ấy từ lúc nào, và đã từ bỏ hy vọng vào ngày nào.” Điều gì đã khiến một cô gái yếu đuối năm xưa trở nên mạnh mẽ đến vậy? Chuyện tình yêu đơn phương tưởng chừng đã ngủ yên liệu có được đánh thức? Và đằng sau nụ cười bất cần của Chu Phục là bí mật gì? Đây không chỉ là câu chuyện về một cuộc gặp gỡ định mệnh sau nhiều năm xa cách, mà còn là hành trình tìm lại chính mình, đối mặt với những tổn thương cũ và viết lại tuổi thanh xuân dang dở. Một tình yêu vượt qua định kiến và thời gian, chứng minh rằng sự kiên trì cuối cùng sẽ chiến thắng mọi thử thách. **Hướng Dẫn Khi Đọc:** * SC, HE. * Nam hơn nữ 4 tuổi. * Cốt truyện mở đầu bằng cuộc hội ngộ, xen kẽ hồi ức thời học sinh. * Địa danh trong truyện là hư cấu.