Bí Mật Đằng Sau Sự Thay Đổi Của Geon-ho

Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Bí Mật Đằng Sau Sự Thay Đổi Của Geon-ho

Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Geon-ho đứng dậy khỏi bồn tắm, làn nước giờ đã nguội lạnh, khẽ ngân nga một giai điệu. Lâu lắm rồi hắn mới cảm thấy khả năng tiếp nhận guiding tốt đến vậy, cơ thể cũng dần trở nên nhẹ nhõm.
Đã bao lâu rồi mới thấy người nhẹ nhõm thế này nhỉ? Năm nay là lần đầu tiên sao? Không, cả năm ngoái hắn cũng hầu như chưa bao giờ giữ được bước sóng ổn định.
Geon-ho thầm ngạc nhiên về tác dụng của thuốc ngủ, rồi khẽ bật cười một mình. Vì lại nghĩ đến bé mèo trắng kia.
“Là nhờ nó chắc?”
Nghĩ kỹ thì, có lẽ không phải do guiding, mà nhờ ở cùng con mèo nên cơ thể mới dễ chịu hơn. Thường thì cơ thể cũng thay đổi theo tâm trạng.
“Đúng là nhờ nhóc con rồi.”
Mỉm cười hài lòng, Geon-ho lau sơ người bằng khăn tắm. Chỉ cần nghĩ đến con mèo thôi là khóe môi hắn tự động nhếch lên. Nhớ lại cảnh nó nằm ngủ say sưa trên giường đêm qua, hắn lại bật cười.
Bề ngoài trông có vẻ yếu ớt, vậy mà vừa đặt lên giường đã ngủ thiếp đi ngay. Dù hắn có chọc chọc vào bụng, nó cũng chỉ khẽ cựa mình chứ chẳng tỉnh dậy.
Thật sự đáng yêu đến mức khó tả.
Chỉ mới rời mắt một chút, lại thấy nhớ gương mặt trắng nhỏ xíu đó. Geon-ho tiện tay ném luôn khăn tắm xuống, rồi bước ra ngoài. Dù mới nhìn suốt đêm qua, hắn vẫn cứ muốn nhìn thêm nữa.
“Ê, Geon-ho à.”
Cửa phòng tắm bật mở, và hắn chạm mặt Ji-han, người vừa đến phòng guiding. Ji-han vội lấy tay che mắt. Vừa mới tới mà phải thấy ngay đồng đội mình khỏa thân.
“Tôi đã bảo ra ngoài thì mặc quần áo vào mà.”
“Quên mất.”
Geon-ho vừa đáp vừa cúi xuống mặc lại quần áo vứt dưới sàn nhà. Sau khi tắm ra mồ hôi, hắn khát nước, nên tìm chai nước và uống ực một hơi. Uống xong, chỉ mong mau được gặp bé mèo kia, bước chân hắn cũng trở nên nhẹ bẫng.
“Mèo đâu?”
“Trong phòng, chắc đang ngủ.”
Geon-ho đáp, rồi ngửa đầu tu một hơi nước. Ji-han nhìn theo, khóe môi khẽ nhếch.
“Tôi biết cậu thích mèo, nhưng không ngờ mê đến mức này đấy.”
“Mê gì mà mê chứ.”
Hắn trả lời cộc lốc, nhưng vừa đặt cốc xuống, đã vội vã chạy đi tìm mèo. Ji-han bật cười, rồi híp mắt lại, đi theo Geon-ho.
Bước sóng tỏa ra từ Geon-ho có gì đó hơi khác. Hôm qua vẫn còn cảm giác bứt rứt, khó chịu, vậy mà giờ lại dịu đi hẳn.
“Ji-han huynh, nhìn này.”
Geon-ho đi trước đã vào phòng, vẫy tay gọi Ji-han vào xem. Dù cũng đoán được hắn định khoe cái gì, Ji-han vẫn làm ra vẻ tò mò.
“Gì vậy?”
“Ha, chịu thật. Sao nhóc lại dễ thương thế này chứ.”
Ji-han nhìn về phía giường với tâm thế không mong đợi gì, nhưng rồi cũng bật cười thành tiếng. Lần này là cười thật.
“Nằm y như người luôn kìa.”
Geon-ho đã rút điện thoại ra và liên tục chụp hình. Nhìn con mèo đang nằm sấp thẳng cẳng trên giường, đúng là không thể không chụp lại. Đến cả Ji-han cũng phải rút điện thoại ra chụp.
Tiếng “tách” vang lên từ điện thoại của Ji-han khiến con mèo hơi ngẩng đầu. Nó liếc một cái như muốn bảo đừng chụp nữa.
“Phải để chế độ im lặng chứ. Làm nhóc tỉnh mất rồi.”
Geon-ho tặc lưỡi, quỳ xuống sàn, đưa tay vuốt ve lưng con mèo. Hắn bảo “Ngủ thêm đi”, thế là con mèo lại vùi mặt xuống ga giường. Trông như chẳng muốn giao tiếp với ai lúc này.
“Cái này là gì vậy?”
Ji-han vẫn tủm tỉm cười, chỉ vào bọc khăn tắm bên cạnh mèo. Bên trong gói khăn được buộc vụng về, một tuýp súp thưởng màu đỏ và đuôi của con chuột bông thò ra.
“Kho báu của nhóc đấy. Đừng động vào.”
Geon-ho không để ý đến bọc khăn, chỉ tập trung xoa xoa mèo. Thấy nhóc hơi ủ rũ, hắn cũng lo lắng. Chỉ mới rời ra một chút mà đã giận dỗi sao?
“Chắc không phải định ôm cái này bỏ trốn rồi thất bại chứ?”
Con mèo khẽ giật mình trước câu nói đùa của Ji-han, rồi lấy hai chân che mặt. Tiếng thở sâu như một tiếng thở dài vang lên, làm Geon-ho càng thêm lo.
“Có bệnh gì thì đừng chịu đựng, phải nói đấy.”
Hắn vỗ nhẹ lên mông mèo, rồi lôi con chuột bông từ trong bọc khăn ra, nhét vào chân bé mèo.
Chíp―.
Mèo nhẹ nhàng ôm lấy chuột bông, vùi mặt xuống ga giường. Nhìn bộ dạng như thể chỉ muốn ở một mình, cuối cùng Geon-ho đành ra ngoài cùng Ji-han.
Chỉ mong nhóc không bị ốm. . .
Từ khi đón con mèo về phòng guiding, đã một tuần trôi qua.
Geon-ho vẫn chăm sóc mèo như con ruột. Ngủ cùng, dọn khay vệ sinh thường xuyên.
Ji-han thì thỉnh thoảng cho mèo ăn vặt, còn Seo-jun chỉ “giả vờ” thích mèo trước mặt đàn anh.
Ngoài một “vấn đề nan giải” còn bỏ ngỏ, cuộc sống của Geon-ho gần như hoàn hảo.
“Wow, tình trạng của Esper Geon-ho gần đây thật tuyệt vời.”
Một nhân viên thư ký của guild Baekya thốt lên khi thấy Geon-ho bước đi giữa khu vực cổng. Họ đang ở khu A13 – khu vực do guild Baekya quản lý.
Tất cả các Esper có mặt ở hiện trường đều đang mặc đồ bảo hộ. Vì đây là khu vực có quái vật cấp nguy hiểm cao nhất xuất hiện, nên dù dày dạn kinh nghiệm cũng phải mặc đầy đủ.
Chỉ có mình Geon-ho vẫn thản nhiên đi lại với thân trần. Hắn ghét vướng víu, nên chưa bao giờ mặc đồ bảo hộ. Và hắn luôn dùng chính cơ thể để đỡ mọi đòn tấn công của quái vật.
Kyaaa―!
“Con vừa giết đó là cấp A thật á? Chứ không phải C hả?”
“Trời ơi, xé toạc nó chỉ trong một đòn…”
Các Esper mới được phân đến khu A13 ngỡ ngàng thốt lên khi thấy Geon-ho tiêu diệt quái vật dễ như trở bàn tay. Ai cũng tròn mắt kinh ngạc.
Còn những người đã quen với Geon-ho thì chẳng còn mấy ngạc nhiên, vì họ đã chứng kiến đủ cảnh hắn chỉ mất vài giây tiêu diệt hàng chục con quái vật.
“Đúng là cấp SS khác hẳn.”
“Chứ sao, trên thế giới chỉ có sáu người thôi mà.”
“Ghê thật. Một trong sáu người đó đang ở ngay Hàn Quốc chúng ta đây sao?”
“Ừ đó, ngay trước mắt mày luôn.”
Những tân binh của đội xử lý xác quái vật hôm nay nói nhiều hơn bình thường. Nhưng vì toàn lời khen ngợi nên chẳng ai nhắc nhở.
Thư ký của guild Baekya cũng chỉ mỉm cười hài lòng khi nghe họ nói chuyện. Bên cạnh anh ta, Ji-han cũng đang đứng đó.
“Thư ký cũng thấy dạo này Geon-ho khác hẳn bình thường đúng không?”
Ji-han chăm chú quan sát Geon-ho đang hăng say tiêu diệt quái vật. Nhanh đến mức đội xử lý xác quái vật cũng không kịp dọn dẹp theo tốc độ hắn tiêu diệt.
“Đương nhiên rồi. Khác chứ. Chỉ cần nhìn vẻ mặt đã thấy khác hẳn. Chưa kể chỉ số bước sóng cũng không cần phải bàn.”
Vừa nói, thư ký vừa dùng hai tay kéo khóe miệng mình lên để bắt chước. Gần đây, Geon-ho luôn cười tủm tỉm đến mức khiến mọi người khiếp sợ.
Chỉ mới tuần trước thôi, nhìn tên này cứ như sắp gây sự với bất cứ ai dám cười trước mặt hắn. Vậy mà giờ thì chỉ cần có cơ hội là nhoẻn miệng cười.
“Thật kỳ lạ. Có đổi sang máy guiding mới đâu nhỉ… Dạo này cậu ấy có chuyện gì vui sao?”
“Không rõ.”
Ji-han nhún vai, trên môi vẫn giữ nụ cười mỉm. Anh khoanh tay, dõi theo từng động tác của Geon-ho – nhanh hơn trước đây rất nhiều.
“Nghe bảo cậu ấy tìm được loại thuốc ngủ phù hợp với cơ thể.”
“Thuốc ngủ á?”
“Ừ. Uống cái đó rồi tiếp nhận guiding thì cơ thể hấp thụ tốt hơn.”
Nghe vậy, thư ký chăm chú gật đầu, còn mở sổ ghi chú để tra cứu thành phần thuốc sau này.
“Ngoài chuyện đó ra, còn gì nữa không?”
Hôm nay thư ký hỏi khá nhiều, vẻ mặt cũng hơi nghi ngờ.
“Sao không tự hỏi thẳng cậu ấy? Sao lại đi hỏi tôi khổ sở thế này.”
Ji-han cười nhạt, né tránh câu trả lời. Thư ký cười gượng, khẽ thở dài rồi vẫn tiếp tục.
“Nhưng Esper Geon-ho kín tiếng lắm mà. Có bao giờ kể chuyện riêng của mình cho ai đâu.” (thư ký)
“Ý cậu là tôi nhiều chuyện đấy hả?”
“Không, chỉ là… nhờ anh nói vừa phải thôi đấy. Nhờ vậy hội của chúng ta mới tồn tại được đến giờ đấy.”
Vừa nói, thư ký vừa cười hì hì, huých nhẹ vào sườn Ji-han, mong moi thêm được chút thông tin. Nhưng đáp lại chỉ là nụ cười.
“Dạo này nghe nói Esper Geon-ho cũng không về ký túc xá luôn hả?” (thư ký)
“Cậu ấy ở phòng guiding suốt ấy mà, lo gì.”
“Cái đó tôi cũng biết. Nhưng tôi tò mò sao lại ở đó.” (thư ký)
“Chắc ở đó thấy thoải mái hơn thôi.”
Cuộc trò chuyện chẳng thu được gì, thư ký thở dài chán nản. Anh ta nhìn về phía Geon-ho đang thản nhiên chém ngang thân một con quái vật.
Không hiểu là thứ gì khiến gió đổi chiều thế này.
Trong suốt tuần qua, trừ lúc đi làm nhiệm vụ, Geon-ho chỉ ở phòng guiding.
Trước đây, tên này cũng không phải kiểu hay đi đây đi đó, nhưng chỉ quanh quẩn trong phòng guiding thế này thì đúng là lần đầu tiên. Mà chắc chắn cũng không phải ngồi lì đó để nhận guiding từ máy suốt.
“Dạo này còn chẳng thèm cho mấy con mèo hoang ăn…”
Đang nghĩ ngợi, thư ký bỗng há hốc mồm. Không lẽ…
“Esper Geon-ho có người yêu rồi đúng không?”
Linh cảm mách bảo. Giờ mới nghĩ ra thì cũng muộn thật.
Cười nhiều hơn, thể trạng tốt chưa từng có, lại còn suốt ngày ở lì một chỗ – chắc chắn là vì có ai đó để gặp.
“Ở phòng guiding luôn với người đó hả?!”
Càng nghĩ, mặt thư ký càng nghiêm trọng. Đúng là tuổi này yêu đương cũng hợp lý, nhưng vấn đề là yêu ai mới là quan trọng.
“Đúng không? Yêu ai rồi đúng không? Ai vậy? Là guide phải không? Cầu trời là người dẫn dắt!”
Ji-han chỉ khẽ vỗ vai thư ký, ra hiệu bình tĩnh, rồi chuẩn bị bay đi.
“Lo gì, cứ để cậu ấy tự lo.”
Xa xa, một cổng mới đang dần mở ra. Nhìn kích cỡ, chắc sẽ có khá nhiều quái vật tuôn ra.
Ji-han bỏ mặc thư ký phía sau, vút lên trời. Anh ấy dựng kết giới mỏng quanh nhóm tân binh, rồi tự tăng cường lớp kết giới quanh cơ thể.
Anh cùng lúc sử dụng hàng chục loại dị năng.
Ji-han – Esper cấp A – sở hữu năng lực đặc biệt. Dị năng chính là kết giới, cộng thêm năng lực sao chép. Dị năng sao chép này ai cũng thèm khát.
“Geon-ho, có cần tôi dựng kết giới không?”
Ji-han hỏi khi đến gần Geon-ho – đang đứng sẵn trước miệng Gate, có vẻ định dùng cơ thể đón lũ quái vật sắp tuôn ra.
Đôi mắt đỏ ánh lên hưng phấn, hơi thở nặng nề phả ra hơi nóng. Lúc này mà nói chuyện thì thường sẽ bị chửi té tát.
“Cút đi, vướng.”
Vậy mà lại đáp khá nhẹ nhàng. Đúng là dạo này trạng thái tốt thật.
“Chỉ hỏi cho biết thôi mà.”
Ji-han cười thoáng, rồi biến mất bằng dịch chuyển tức thì. Ngay sau đó, cổng mở ra, hàng chục con quái vật chen chúc lao ra, va vào nhau đến vỡ tung.
Rắc―! Rắc―!
Nhưng chưa kịp kêu gào, tất cả đã bị sức mạnh tinh thần của Geon-ho nghiền nát trong vài giây. . .
Cùng lúc đó, ở phòng guiding của guild Baekya, thay vì quái vật, chỉ có những viên thức ăn hình cá bị nghiền nát tan tành.
Cộp cộp, cộp cộp!
Tiếng Si-woo nhai những viên thức ăn khô cứ vang lên suốt cả ngày. Cậu trút hết căng thẳng tích tụ bằng cách ăn.