Geon-ho thú nhận

Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư ký vùi mặt vào lòng bàn tay, thầm kêu gào trong im lặng. Anh cố nén tiếng thở dài, bình tĩnh lên tiếng:
“Geon-ho esper.”
Là đồng nghiệp đã quen biết Tae-beom từ lâu, thư ký hiểu rõ tính cách của Hội trưởng hơn bất cứ ai.
“Cậu nghĩ cậu chịu đựng nổi không?”
Và cũng như hiểu rõ Tae-beom, anh cũng hiểu rõ em trai của anh ta – Geon-ho. Chuyện Geon-ho chỉ cần một lời nói của Hội trưởng cũng đủ khiến tâm trạng dao động, bận lòng cả ngày – đó là chuyện tất cả thành viên trong đội đều biết.
“Cậu cũng biết Hội trưởng rất ghét động vật, cậu định làm gì đây?”
‘Ghét cái gì cơ?’
Si-woo vểnh tai, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Cậu vừa định liếm lớp sốt rơi trên bàn thì bị Geon-ho chặn lại. Cậu cắn nhẹ lên ngón tay lớn đang chắn trước mặt, trong đầu vẫn lẩm bẩm những lời của thư ký.
‘Em ruột của mình là thú nhân, vậy mà lại ghét động vật?’
‘Đúng là một tên khốn.’
Nghĩ vậy mà Si-woo cũng thấy bực, ngước lên nhìn Geon-ho. Hắn vẫn lặng lẽ gãi cằm dưới cho cậu.
Ánh mắt Geon-ho nhìn cậu nhưng dường như lại đang hướng về một nơi xa xăm. Gương mặt thoáng trầm ngâm, lạ thay lại có chút gì đó… buồn buồn. Hiếm thấy ở một kẻ ngốc như hắn.
Meo…
Si-woo khẽ đấm nhẹ lên đầu gối hắn. Thấy chú mèo vốn lanh chanh này bỗng nhiên ủ rũ, bản thân hắn cũng muốn rũ rượi theo.
“Sao? Muốn ăn tuýp súp thưởng à?”
Nhưng ngay lập tức, vừa nghe đến đồ ăn, đôi mắt cậu lại sáng rực, húc đầu vào bụng Geon-ho. Si-woo mà lại từ chối tuýp súp thưởng thì còn gì là cậu nữa.
Trong lúc Geon-ho lấy tuýp súp thưởng cho Si-woo, thư ký thở dài mấy hơi liền, đưa mắt nhìn quanh phòng khách.
“Ha… đã dọn ổ xong cả rồi.”
Chỗ nào cũng thấy đồ dùng cho mèo vương vãi. Ngay cả thùng thức ăn cũng chất đầy, đủ để biết Geon-ho thật sự đã quyết nuôi.
Chuyện Geon-ho thích mèo, thư ký biết từ lâu. Suốt mấy năm nay, kể từ lúc vào trung tâm, cậu ấy vẫn luôn âm thầm cho mèo hoang ăn.
Nghe Tae-beom kể thì từ nhỏ đã vậy rồi. Từ xưa đã thích mèo hơn chó rất nhiều.
“Cậu ấy thật sự định nuôi thật à?”
Thư ký quay sang hỏi Ji-han, không hỏi Geon-ho. Anh còn liếc sang Seo-jun để tìm đồng minh, nhưng em út thì làm được gì.
“Trước mắt, phải giấu cho khéo thôi.”
Ji-han chỉ cười nhạt, trả lời như thể anh cũng chẳng muốn dính sâu vào chuyện này.
“Lỡ bị Hội trưởng phát hiện thì sao? Chắc chắn cậu ấy sẽ bị đuổi ngay lập tức mà.”
Thư ký nhìn chú mèo đang thong dong liếm tuýp súp thưởng, mặt lộ vẻ nghiêm trọng. Niềm hạnh phúc đó e rằng chẳng kéo dài được bao lâu.
“Chú mèo đó có tội tình gì chứ…”
Thư ký day day khóe mắt, thở ra một tiếng thật nặng nề. Thực ra anh cũng là người yêu động vật.
“Nếu bị đuổi sau khi được yêu thương thế này, chắc nó sẽ nghĩ mình bị bỏ rơi mất. Rồi lại thành ra trầm cảm.”
“Cho ăn nhiều là ổn mà?”
Seo-jun xen vào với vẻ ngây thơ. Cậu ấy nói ra như thể thật sự tin thế.
Meo! Miao!
‘Ê! Thêm một cái nữa đi, vị tôm ấy!’
Si-woo, vốn là người có gương mặt cau có nhưng chỉ cần có đồ ăn là lại hồng hào hẳn lên, giờ đây nhiệt tình bám lấy ống quần Geon-ho đòi thêm tuýp súp thưởng. Trông chẳng có tí gì là dấu hiệu của trầm cảm.
“Không được. Mỗi ngày chỉ một thôi.”
‘Kẹt sỉ vừa thôi! Tiền thì thiếu gì!’
Thư ký chỉ biết đứng nhìn Geon-ho và Si-woo tranh cãi vì đồ ăn, trong lòng càng lúc càng lo.
“Rồi… bao giờ mới nói với Hội trưởng?”
Làm gì có bí mật nào giữ kín được mãi. Sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Nhưng trước khi đến lúc đó…
“Nhưng mà… định giấu thật chứ?”
Thư ký tròn mắt chỉ vào đống đồ chơi rải rác khắp nơi. Trông chẳng giống ai đang cố giấu diếm điều gì.
“Nếu Hội trưởng đột ngột tới thì tính sao?”
“Nhưng mà… thường Hội trưởng có mấy khi vào phòng guiding đâu.”
Nghe Seo-jun nói vậy, thư ký vẫn lắc đầu, cứng giọng:
“Nhưng lỡ thì sao? Tôi cũng đâu có định tới, vậy mà nay vẫn tới đây đấy thôi.”
“Hội trưởng chắc sẽ không đến đâu.”
Ji-han cũng góp lời. Nói Tae-beom cả năm nay chưa ghé phòng guiding một lần, thư ký cũng đành cứng họng, không thể phản bác. Nhưng vẫn chẳng thể yên tâm.
“Nếu… giả sử mà Hội trưởng tới thì sao?”
Thư ký hỏi, mong Geon-ho trả lời. Thấy bàn tay hắn chậm lại khi đang vuốt ve con mèo, rõ ràng hắn vẫn đang nghe.
“Nếu ngay bây giờ Hội trưởng bước vào phòng guiding thì cậu tính sao?”
Người ta hay nói “lời nguyền thành sự thật”.
Geon-ho và Seo-jun – hai người có thính giác nhạy bén nhất – đồng loạt quay ra nhìn cửa chính. Rồi đến lượt Ji-han và thư ký cũng lập tức hướng mắt về đó.
Chỉ có mỗi Si-woo là vẫn chưa nhận ra gì. Dù thân xác là mèo, nhưng cảm nhận động tĩnh ngoài bức tường cách âm kia chỉ esper mới làm được.
Cả bốn esper cùng lúc nuốt nước bọt. Riêng Si-woo vẫn chỉ liếm môi.
“Giấu… giấu mau…!”
Thư ký lắp bắp, giọng như nghẹt thở, tay chân luống cuống như cá mắc cạn. Tình huống tệ nhất rốt cuộc cũng ập đến, đầu óc anh ta chợt trống rỗng.
Hội trưởng Tae-beom đang tiến về phòng guiding. Tiếng giày da đặc trưng, nhịp bước đều đặn của anh ta càng lúc càng gần.
Có thể giấu chú mèo ngay lập tức, nhưng đống đồ đạc vương vãi kia thì chẳng còn kịp thu dọn. Vậy là hết. Thư ký hoang mang hít một hơi thật sâu, mắt trợn trừng.
“Ơ…?”
Rõ ràng chỉ vừa chớp mắt nhìn cánh cửa, vậy mà khi quay lại, đống đồ chơi lộn xộn khắp phòng đã biến mất sạch sẽ. Cả mấy cần câu mèo rách tươm cũng không thấy đâu.
Geon-ho đã dùng năng lực điều khiển từ xa để nén chặt tất cả rồi nhét hết vào ngăn tủ. Mấy món đồ đó coi như hỏng bét, nhưng giờ đâu phải lúc để tiếc.
“Chỉ cần vài giây thôi.”
Chỉ trong một giây, Geon-ho đã dọn xong, rồi bế Si-woo đặt lên giường trong phòng anh. Hắn kéo chăn đắp cho cậu, khẽ thì thầm:
“Đừng kêu nhé. Anh sẽ quay lại ngay thôi.”
Ánh mắt hắn kiên định, cứ như thật sự tin rằng con mèo hiểu được lời mình.
Đúng là đồ ngốc. Nhưng Si-woo vẫn mím môi, chui rúc sâu vào chăn. Cậu đại khái cũng đoán ra được chuyện gì đang xảy ra.
Muốn có cơm ăn thì tuyệt đối không được để bị phát hiện.
“C-có… tập luyện trước không đấy?”
Thư ký nhìn Geon-ho chỉ trong chớp mắt đã giấu xong cả con mèo, không khỏi thầm thán phục. Ngay cả ở hiện trường Cổng không gian, anh ta cũng chưa từng thấy hắn di chuyển nhanh đến vậy.
“Chuyện này để tôi tự nói. Anh đừng lên tiếng trước.”
Geon-ho cảnh cáo thư ký, rồi đưa tay vuốt mặt một lượt, ngồi xuống ghế bàn ăn. Nếu thấy tình trạng của anh trai mình ổn, hắn định sẽ thú thật ngay.
Còn nếu không ổn… thì đành đợi vào dịp khác.
Cuối cùng, tay nắm cửa xoay nhẹ.
Tiếng khóa cửa điện tử mở ra khiến yết hầu của ba esper cùng khẽ nuốt xuống. Người còn lại – Ji-han – đã kịp biến mất trước khi tình hình trở nên căng thẳng.
Seo-jun và thư ký thầm ghen tị với năng lực dịch chuyển của Ji-han, rồi khẽ thở dài. Thật ra họ cũng muốn rút lui, nhưng cánh cửa đã mở mất rồi.
“Ơ, Hội trưởng. Sao anh lại tới đây ạ?”
Trong lòng bất an, thư ký vội vàng lên tiếng trước, bước nhanh tới gần cửa. Vừa đi, anh vừa mường tượng cảnh mình sẽ lướt qua Tae-beom để thoát khỏi phòng guiding.
“Sao cậu lại ở đây.”
Vừa bước vào, Tae-beom hơi nhíu mày. Có vẻ anh ta khó chịu khi thấy thư ký – người cũng hiếm khi vào phòng guiding như anh ta – lại đang có mặt ở đây.
“Tôi định bàn trước lịch guiding cho ngày mai. Tôi nghĩ rằng nếu gọi mọi người lên phòng họp sẽ hơi phiền phức.”
Có vẻ cũng thật sự có chuyện cần thông báo, thư ký nói một hơi không ngừng nghỉ như bắn súng liên thanh.
“Yoo Ji-han đâu.”
Tae-beom phóng mắt đảo quanh phòng guiding. Seo-jun – lúc này đã bật dậy – thay Ji-han trả lời: anh ấy đã ăn xong và ra ngoài rồi. Ánh mắt cậu cũng lộ rõ sự căng thẳng khi đối mặt với Tae-beom, chẳng khác gì Geon-ho.
Ánh nhìn lạnh lùng của Tae-beom dừng lại trên dãy máy guiding. Anh ta chăm chú quan sát những chiếc máy xếp sát nhau, giữa hai hàng lông mày thoáng hiện nếp nhăn.
“Mở cửa sổ ra.”
Seo-jun gần như phản xạ đứng dậy và đi mở cửa sổ. Thư ký cũng vội bước theo sau.
“Anh đến đây chỉ vì chuyện đó thôi ạ?”
Geon-ho, ngồi một mình ở bàn ăn, cất tiếng hỏi. Ngay cả khi trước có người hướng dẫn riêng, Tae-beom cũng toàn nhận guiding tại văn phòng của mình.
“Anh ta chẳng mấy khi tới đây mà.”
Hắn vốn nghĩ Tae-beom sẽ còn lâu lắm mới tới phòng guiding. Đến cả khu nhà chung của các thành viên, anh ta cũng hầu như không hề đặt chân vào.
“Có chuyện gì sao?”
Geon-ho nghịch đầu đũa, ngước nhìn anh trai. Khuôn mặt anh ta cứng rắn, không biểu lộ cảm xúc gì – hắn không thể đoán được tâm trạng anh ta là tốt hay xấu.
“Sao em lại ở đây.”
Tae-beom cúi mắt nhìn Geon-ho, giọng trầm lạnh. Có vẻ anh ta tới đây sau khi nghe báo cáo rằng Geon-ho gần đây không về ký túc xá.
“Chỉ là… ở đây thoải mái hơn.”
Geon-ho nhún vai, đưa tay gãi gáy. Rồi hắn khẽ hắng giọng, như để lấy can đảm nói ra điều gì đó. Từ xa, Seo-jun và thư ký nhìn nhau, ánh mắt ra hiệu cho nhau.
“Anh này…”
Geon-ho uống một ngụm nước, rồi từ tốn mở lời.
“Em… định nuôi một thứ gì đó.”
Câu nói bật ra cùng một tiếng thở nhẹ, chứa đầy sự do dự. Nhưng hắn vẫn chưa thể nói hết. Vì hắn đã tưởng tượng được phản ứng của anh trai mình.
“Nuôi cái gì.”
Ánh mắt Tae-beom càng trở nên lạnh lẽo hơn. Dù sở hữu đôi mắt giống hệt nhau, nhưng ánh nhìn trao nhau lại hoàn toàn khác biệt.
“Anh biết mà.”
Ngẩng lên, Geon-ho nhìn thẳng vào mắt Tae-beom. Tin rằng không cần nói ra, anh ta cũng sẽ hiểu.