Chương 38: Sao Cũng Được

Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lữ Không Quân đậu xe dưới tầng hầm rồi đi thang máy lên nhà. Trong đầu anh vẫn vương vấn hình ảnh phản chiếu trên gương chiếu hậu – dường như có điều gì đó anh đã bỏ lỡ, nhưng lại chẳng thể nào xác định rõ. Vừa suy nghĩ, anh vừa thong thả dọn dẹp đống quần áo cần giặt mang về sau đợt tập huấn, bỏ gọn vào giỏ.
Bên cạnh đó là một chiếc kệ nhỏ. Anh liếc thấy trên đó vẫn còn để lại hai món đồ – thứ anh lấy ra lần trước khi mang bộ vest đi giặt khô.
Một món là chiếc chìa khóa. Lần trước khi đến nhà Ngu Tiểu Văn để thẩm vấn, anh đã nhặt nó từ dưới tấm thảm trước cửa. Một Omega dám để chìa khóa nhà mình vào tay Alpha, lại còn là cảnh sát, vậy mà chẳng có lấy một chút ý thức an toàn nào. Vì thế, anh không thể để chiếc chìa khóa ấy nằm yên ở nơi dễ mất như vậy thêm nữa.
Món còn lại là một bản hợp đồng do chính Ngu Tiểu Văn viết cho anh.
Tặng bác sĩ
Hoàn thành nguyện vọng cuối cùng, sẽ chấm dứt mối quan hệ tống tiền.
Cảnh sát.
… Nguyện vọng.
Anh thầm nghiền ngẫm hai từ ấy trong lòng.
Anh cầm tờ giấy lên, chăm chú nhìn vào chữ viết ấy.
Có lẽ chỉ là viết nhầm thôi.
Thế nhưng anh vẫn ngắm nghía một lúc, rồi cất cả hai món đồ vào ngăn kéo đựng đồ linh tinh trong phòng khách.
Sau kỳ tập huấn, ngày thứ Hai đầu tuần, bác sĩ Lữ đã nhanh chóng quay lại nhịp sống và công việc thường ngày. Bây giờ, anh chỉ cần nhớ rằng vẫn còn một mệnh lệnh cuối cùng phải thực hiện. Ngoài ra, mọi thứ dường như đã ổn định như trước. Tất cả dấu hiệu đều cho thấy anh đang dần trở lại bình thường.
Ngoại trừ việc lịch sử tìm kiếm trên điện thoại và máy tính của anh bắt đầu xuất hiện những từ khóa như “nước C,” “Giang Thành,” “Cầu Vọng Giang.”
Ngoại trừ việc mỗi khi thấy quảng cáo khách sạn, anh lại để ý kỹ hơn đến số sao, đánh giá tốt xấu.
Hoặc, ngoại trừ việc nghe hai nữ nghiên cứu sinh trong phòng thí nghiệm thì thầm bàn tán về chuyến du lịch Giang Thành, anh lại bất giác xao nhãng công việc để lắng tai nghe.
“Mùa này bên ấy lạnh kinh dị luôn, em nói thật đó, lần trước em suýt chết nơi đất khách. Là người nước S mà không chuẩn bị gì đã lao đến, kiểu gì cũng bị dạy cho một bài học nhớ đời!” Một người nói với giọng khoa trương.
Lữ Không Quân đã từng đến Giang Thành, nhưng lần nào cũng có trợ lý lo liệu mọi thứ. Chưa bao giờ anh phải tự lo. Nhưng lần này, chắc chắn sẽ không có ai đi cùng.
Anh chợt hiểu ra – việc mình vô thức tìm kiếm thông tin du lịch, để ý đến khách sạn, đều có lý do cả. Bởi vì tiềm thức anh đang nhắc nhở rằng, anh hoàn toàn không thể trông mong gì vào cỗ máy phá án chỉ biết dán miếng dán ức chế kém chất lượng và ăn mì gói sống qua ngày.
Về đến văn phòng, anh liền mở một ghi chú, thêm vào ba khách sạn dự phòng.
Mở tiếp ghi chú thứ hai, đặt tên: “Lưu ý khi du lịch và liên kết địa điểm tham quan.”
Mở ghi chú thứ ba, đặt tên: “Danh sách cần mua sắm.”
Anh vào trang mua sắm trực tuyến, tìm kiếm “áo phao,” rồi đặt mua một chiếc đúng kích cỡ của Ngu Tiểu Văn, kèm theo giày bông, găng tay, mũ và khăn quàng cổ. Bản thân anh thì đã có đủ rồi.
Tổ chức buôn bán sản phẩm sinh hóa bất hợp pháp xuyên quốc gia có gốc rễ sâu xa, mạng lưới phạm tội trải dài khắp các quốc gia trong khu vực. Lô hàng mới lần này mà chúng vận chuyển phần lớn xuất xứ từ nước M – một cường quốc trong lĩnh vực dược phẩm sinh hóa. Bọn tội phạm đã dùng các thủ đoạn phi pháp để chiếm đoạt một lượng lớn dược phẩm, trong đó không chỉ có những loại bị cấm trong nước, mà còn rất nhiều loại chưa qua thử nghiệm lâm sàng hay kiểm duyệt dược phẩm tại nước M – mang tính chất nghiêm trọng và cực kỳ nguy hiểm.
Nếu để chúng trốn thoát, những loại thuốc độc hại này sẽ nhanh chóng tràn lan ra xã hội, gây ra mối đe dọa khủng khiếp cho người dân và trật tự an toàn công cộng. Vì vậy, bằng mọi giá phải bắt giữ bọn rắn độc này. Hiện tại, nhờ nỗ lực của nhiều bên, cảnh sát đã xác định được danh tính các mục tiêu trọng yếu thông qua nhiều nguồn tin khác nhau.
Sau sự hy sinh của lực lượng cảnh sát chống m* t** lần trước, bọn tội phạm không thể tiếp tục ẩn nấp trong mạng lưới tại nước S. Chúng buộc phải mạo hiểm tìm kiếm đối tượng giao dịch mới và một con đường thoát thân khác.
Đầu tháng này, cảnh sát nhận được tin tình báo đáng tin cậy rằng thế lực nước ngoài của tổ chức này đang chuẩn bị một cuộc tiếp ứng vào giữa tháng.
Sự hy sinh của đồng đội lần trước cho thấy, rất có khả năng bọn tội phạm đã đánh cắp được một số thông tin nội bộ của đội chống m* t**. Nếu tiếp tục giao nhiệm vụ này cho các thành viên khác trong đội, rủi ro thất bại sẽ rất cao.
Tuy nhiên, vì bọn tội phạm buộc phải mạo hiểm chọn người tiếp ứng mới, chúng sẽ không thể biết rõ đối tượng tiếp ứng là ai. Nếu có thể tìm một cảnh sát giàu kinh nghiệm trong đội hình sự, thay thế làm người tiếp ứng, đón đầu mục tiêu, chúng sẽ khó lòng phát hiện.
Trong đội ba của tổ trọng án thuộc sở cảnh sát thành phố, có một cảnh sát trung niên độc thân, ngoài bốn mươi tuổi, tên là lão Vương. Ông có kinh nghiệm phong phú, quê ở vùng núi phía nam nước S – trùng với tuyến đường mà bọn tội phạm có thể chọn để rời biên giới – hơn nữa lại cực kỳ quen thuộc địa hình. Vì vậy, ông được giao nhiệm vụ vinh quang này.
Ngoài lãnh đạo cấp trên, trong toàn bộ đội ba, chỉ có đội trưởng Ngu Tiểu Văn biết rõ sự thật.
Thế nên, suốt mấy ngày nay,
những đồng nghiệp không rõ nội tình nhìn ông lão độc thân sắp bước vào lễ đường, đang ở thời điểm hạnh phúc nhất đời người, lại lúc nào cũng mặt mày ủ rũ, đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Thậm chí lão Vương còn tìm đến Ngu Tiểu Văn tâm sự riêng, tâm trạng kích động. Đội trưởng Ngu chỉ nhẹ vỗ vai ông, nói nhỏ vài câu. Ông cúi đầu, vẻ mặt tủi thân, suýt nữa bật khóc.
Từ Kiệt đứng ở góc tường nhìn lén, nghiến răng: “Lão già này quả nhiên vẫn chưa từ bỏ hy vọng với sư phụ mình. Sắp kết hôn rồi… không biết xấu hổ!”
Hôm nay, giờ nghỉ trưa, Ngu Tiểu Văn ngồi thẫn thờ tại chỗ.
Hai đồng nghiệp đang xem một bộ phim ngắn hình sự trên mạng, thì thầm bàn tán.
Đồng nghiệp A nhìn màn hình: “Xong rồi, nhiệm vụ lần này lại rơi vào đầu ông ta.”
Đồng nghiệp B: “Chết chắc. Chỉ cần cảnh sát nào sắp kết hôn, sắp nghỉ hưu, sắp làm cha, thì y như rằng đi làm nhiệm vụ là xui xẻo.”
Đồng nghiệp A: “Kịch bản nhảm nhí toàn đụng trúng mấy cái này. Hướng phát triển thì tệ, làm chúng ta cứ như điềm xui. Không kiếm được người yêu, bọn họ cũng phải chịu trách nhiệm. Cậu xem lão Vương đi, ngần ấy tuổi mới có người chịu cưới. Vậy mà còn coi được sao?”
Đồng nghiệp B: “Nhắc đến Vương thì đừng nói đi… Không may mắn? Nhưng chẳng phải đó là sự thật sao? Công việc này đúng là chẳng dành cho người làm. Chuyện gì cũng bắt chúng ta gánh. Mấy ngày trước, cảnh sát chìm chống m* t** bị lộ, chết thảm như thế nào cậu cũng thấy. Năm kia, quân phản động được trang bị tận răng đánh nhau trên phố, lính còn có vũ khí quân dụng, còn chúng ta có gì? Người chết toàn là cảnh sát! Đội trưởng Ngu suýt bị đạn xuyên tim, sống đến giờ là do ông trời thương.”
*Trong tiếng Trung, “Vương” (王) phát âm gần giống “vong” (亡 – tử vong), “ba” (吧) dễ liên tưởng đến “bà” (罢 – kết thúc). Nên “nói Vương không nói bà” là tránh nhắc đến từ gây liên tưởng xấu, vì cho là điềm xui.
Đồng nghiệp A: “Thôi đi, ai đáng chết thì chết. Ra chiến trường bị bom thổi bay tay chân cũng chưa thấy.”
Đồng nghiệp A: “Sắp có hành động lớn rồi, cậu cầu mong điều tốt đi.”
Trong điện thoại, đoạn phim phát phần preview tập sau với nhạc nền bi tráng: “Lão Vương anh mở mắt nhìn em đi mà, lão Vương! Anh đã hứa chăm sóc em cả đời mà, sao lại đi trước như vậy, lão Vương!… Rõ ràng chúng ta đã hẹn ngày mai đi chụp ảnh cưới mà, lão Vương!”
Ngu Tiểu Văn bực bội che mặt: “Làm việc không mệt à? Khó khăn lắm mới được nghỉ, lại còn xem phim tài liệu công việc? Ồn quá. Tắt đi.”
Hai người liếc nhau, tắt video.
Buổi tối, sau khi tan làm về nhà, Ngu Tiểu Văn nằm trên giường. Trước mắt y tối sầm, ngực đau như dời sông lấp biển. Nhưng y không uống thuốc. Y phát hiện cơ thể đã bắt đầu nhờn thuốc giảm đau, nên hiện tại nếu không phải vì công việc hay đau quá mức chịu đựng, y đều cố gắng nhịn, để chậm lại việc tăng liều.
Ngu Tiểu Văn nghĩ, nếu là mình trước đây, chắc chắn sẽ chẳng do dự mà chủ động thay lão Vương thực hiện nhiệm vụ nằm vùng này. Lão Vương là đội viên, y là đội trưởng. Lão Vương sắp kết hôn, còn y thì một thân một mình, chẳng vướng bận gì.
Nhưng càng gần cái chết, người ta lại càng nhát gan. Y suy nghĩ ích kỷ, rất ích kỷ. Y còn muốn được đi du lịch với người mà y đang tống tiền. Đứng trước sự hy sinh của đồng đội và trọng trách lớn lao, thật khó mở lời.
Thực ra, Ngu Tiểu Văn đã tự chuẩn bị tâm lý từ lâu – nghĩ rằng mình chẳng sống được bao lâu, vậy nên làm nhiệm vụ nguy hiểm là phù hợp nhất, dù có xảy ra chuyện cũng là đổi nhỏ lấy lớn. Y đã tính toán kỹ rồi. Nhưng ích kỷ vẫn là ích kỷ, luôn tìm cho mình một cái cớ ở thời điểm quyết định.
Muốn được ở bên người mình thầm yêu thêm chút nữa. Muốn trước khi chết, gom góp thêm một chút niềm vui.
Mình vẫn còn một mệnh lệnh cuối cùng chưa dùng mà.
Nếu đã chẳng thể nhìn thấy tương lai, thì y lại càng muốn được đến Giang Thành…
Lúc này, Ngu Tiểu Văn đang tái phát bệnh nặng. Hệ thần kinh của y tự tạo ra một loại thuốc giảm đau tinh thần – sản phẩm kết hợp từ những điều nghe lỏm và trí tưởng tượng. Trên cầu Vọng Giang, tuyết trắng xóa, dưới cầu là dòng sông lấp lánh. Chiếc du thuyền lướt qua gầm cầu, đèn neon hồng và xanh nhấp nháy, tuyết cũng lung linh theo ánh sáng. Pháo hoa rực rỡ nở trên trời. Bên bờ sông là Vườn Vọng Xuân – nơi có loài hoa tên Hoa Đón Xuân. Những bông hoa nhỏ, không rực rỡ như hồng mai đỏ thắm, nhưng giữa trời đông giá rét, khi mọi người co ro trong áo bông, chúng lại nở giữa tuyết bay. Ảo ảnh này thật đẹp.
Từng bông tuyết lục giác xoay tròn như kính vạn hoa, rồi nhẹ nhàng đáp xuống người y.
Y hoảng hốt, cả người lạnh run. Nhưng lạnh thì cũng kệ. Coi như mình đang ở Giang Thành.
Ở Giang Thành. Bên cạnh còn có gương mặt chẳng mấy vui vẻ của ai kia.
Y cam tâm chìm đắm trong cái lạnh của thân nhiệt đang dần tụt xuống.
Điện thoại rung lên. Thế giới ảo mộng bỗng chốc vụt xa. Ngu Tiểu Văn cố mở đôi mắt sưng tấy vì đau, nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt từ màn hình điện thoại trên đầu giường. Là “nạn nhân” của y – gọi đến để thực hiện nhiệm vụ hằng ngày.
Y đưa tay vuốt nhẹ màn hình, rồi rúc người sâu hơn vào chăn.
“Alo?” Đối phương nói.
“Ừm.” Y đáp. Dù hôm qua vừa gặp, y vẫn nói: “Lâu rồi không gặp, bác sĩ Lữ.”
Đối phương hơi ngập ngừng: “Ý cậu là muốn gặp à?”
“…Ừm?” Ngu Tiểu Văn cuộn tròn trong chăn. “Tôi chẳng có ý gì cả. Không phải đã nói rồi sao, chỉ còn một mệnh lệnh cuối cùng. Không hơn.”
Một lúc sau, đối phương hỏi: “Cậu ngủ rồi à?”
Ngu Tiểu Văn: “Chưa… Sắp. Sắp ngủ rồi.”
“Vậy ngủ ngon, cục cưng.” Đối phương thực hiện xong nhiệm vụ hằng ngày.
Môi y run lên. Y đột nhiên cảm thấy đầu óc nóng bừng một cách thảm hại.
Y lặp lại: “Vậy.”
Đối phương: “Sao cơ?”
“Cậu nói thừa một chữ.”
Đối phương im lặng vài giây.
Rồi hỏi: “Vậy thì sao? Không tính à? Muốn nói lại không?”
Ngu Tiểu Văn bật cười, ôm ngực cố kìm tiếng th* d*c vì đau, đầu óc cũng từ từ hạ nhiệt. Y nhìn trần nhà, chớp mắt: “Cậu chưa từng kể cho tôi nghe về Giang Thành à? Có thể kể không?”
Đối phương suy nghĩ: “Kiến trúc ở nước C thiên về sự trang nghiêm, không sáng sủa như Mạn Kinh. Khách sạn tôi ở gần bờ sông, sông rất rộng, buổi sáng có đò qua lại, có cả sương mù. Ngoài ra thì… rất lạnh. Là người nước S mà không chuẩn bị gì đã đến, sẽ bị dạy dỗ ngay.”
Đối phương hỏi: “Ngu Tiểu Văn, cậu đã chuẩn bị gì chưa? Hay định trông cậy hết vào tôi?”
“… Tôi.” Ngu Tiểu Văn đột ngột hỏi: “Này, bác sĩ Lữ. Nếu tôi bảo cậu khỏi cần đi nữa, chắc cậu vui lắm nhỉ?”
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng.
Ngu Tiểu Văn: “Alo?”
“Sao cũng được.” Giọng đối phương lạnh đi. “Thế mệnh lệnh cuối cùng của cậu là gì? Bỏ rồi à?”
Ngu Tiểu Văn ngẩn người nhìn trần nhà. Tuyết, cầu Vọng Giang, du thuyền, và gương mặt chẳng mấy vui vẻ của bác sĩ Lữ – tất cả lại hiện ra trong đầu.
Y nói: “Tôi vẫn muốn đi.”
Đối phương không đáp.
Im lặng thêm một lúc, Ngu Tiểu Văn nói tiếp: “Nhưng tôi muốn đi trong hai ngày tới. Tôi đang rảnh, đi sớm về sớm. Không lâu đâu, chỉ ba bốn ngày thôi. Cậu là chủ nhiệm, xin nghỉ phép chắc không khó?”
“Mấy ngày tới tôi không đi được, còn công việc cần sắp xếp.” Đối phương trầm giọng. “Sớm nhất là cuối tháng, tôi đã nói rồi.”
Nhưng. Tôi.
Ngu Tiểu Văn hít mũi, đổi sang giọng ra lệnh, bật cười: “Nhưng tôi đang tống tiền cậu mà, nên cậu phải theo lịch của tôi. Tôi muốn đi lúc nào thì đi lúc đó. Cậu không nhớ tôi đã nói gì à? ‘Tôi chính là công việc lớn nhất của cậu’. Vậy nên – hai ngày tới, đi. Nghe rõ chưa? Nếu không… thì khỏi đi nữa… khụ khụ.”
Y ho khan, vội hừ mũi hai tiếng để che giấu.
Đối phương thở dài.
“Ngu Tiểu Văn, lúc làm việc bình thường cậu đâu tùy hứng thế này?”
Ngu Tiểu Văn: “Hả?”
“Chỉ đối xử với tôi như vậy thôi à? Vì cậu bắt thóp tôi dễ quá sao? Nhìn tôi bị cậu làm rối tung, vẫn chưa đủ hả? Cậu là người đầu tiên khiến tôi thảm hại như thế này, tôi đảm bảo cũng là người cuối cùng. Cậu chơi đã rồi.”
Ngu Tiểu Văn: “…”
Hiếm khi giọng đối phương run rẩy: “Đã định giày vò xong là bỏ đi, cậu nói sau này sẽ không gặp lại nữa, vậy thì đừng làm cuộc sống của tôi thêm hỗn loạn được không? Đừng tiếp tục phá hỏng kế hoạch của tôi. Tôi bây giờ đã đủ rắc rối rồi…”
Anh lỡ lời, rồi im bặt. Sau đó nói: “Nếu không muốn dễ hợp dễ tan, thì kết thúc luôn tại đây. Muốn đăng video, tiết lộ bí mật gì cũng được. Tùy cậu.”
Anh chờ một lúc, thấy Ngu Tiểu Văn không phản bác. Thế là cúp máy.
Ngu Tiểu Văn ngẩn người.
Sau một hồi, y cầm điện thoại chui vào trong chăn, thở run rẩy, dùng ngón tay khó nhọc nhắn tin: “Sao cậu giận rồi. Có phải công việc xảy ra vấn đề gì không?”
Đối phương không trả lời.
Đệt: Nếu dạo này cậu bận quá, cán bộ cũng không phải người không biết thông cảm. Có thể điều chỉnh nhiệm vụ cuối thành bản dễ hơn. Thế nào?
Đệt: Mệnh lệnh cuối cùng: Tối mai gặp nhau, đi du lịch bãi biển Ba Lạc, rồi lịch sự nói tạm biệt.
Đệt: Cơ hội mất đi sẽ không quay lại. Tiếp nhận mệnh lệnh có hạn này, vui lòng bấm phím 1.
Nhưng đối phương vẫn mãi không trả lời.