Chương 58: Khoảng Trống Thông Tin

Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J

Chương 58: Khoảng Trống Thông Tin

Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hơn một tháng sau.
Tại một khu huấn luyện quân sự ngoại ô Mạn Kinh, cuộc họp đánh giá và báo cáo thường niên dành cho các sĩ quan trẻ đang được tổ chức.
Buổi sáng bắt đầu bằng bài kiểm tra thể lực. Một nhóm người lê bước trên đường đua, trong đó vài sĩ quan văn phòng trông như đang vật lộn giữa trời đất – lúc ngửa mặt lên trời, lúc cúi gập người xuống, dáng vẻ chẳng khác nào đang kêu trời than thân.
Lục Nhân Giả không phải loại sĩ quan ngồi bàn giấy, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Khả năng chiến đấu thì ổn, chỉ có sức bền là yếu, chạy xong liền ngã phịch xuống bãi cỏ, nằm th* d*c như chết.
Đại Lam Sơn đã hoàn thành từ lâu, nhàn nhã ngồi cạnh, vừa xem ảnh trong điện thoại vừa châm chọc: “Trung tá Lục, Alpha mà thể lực tệ thế này? Đời sống hôn nhân có sung sức thật không vậy?”
“Tôi… chỉ cần chạy đủ đạt chuẩn, không cần cố. Chạy nhanh làm gì, mệt vô ích.” Lục Nhân Giả liếc hắn, “Dù sao ở nhà cũng có chỗ tiêu hao năng lượng. Không như cậu, suốt ngày xem ảnh, chẳng tốn sức lực nào.”
“…” Đại Lam Sơn nhếch mép cười lạnh: “Ồ? Anh vất vả lắm à? Người vợ bí ẩn của anh cấm anh tiếp xúc với Alpha, tôi tưởng anh là người nằm dưới tận hưởng cơ đấy.”
Lục Nhân Giả mặt cứng lại, chống người ngồi dậy, ngoảnh đi rồi chuyển chủ đề: “Vị bác sĩ kia sao vậy?”
Đại Lam Sơn theo hướng nhìn của hắn.
Các sĩ quan vừa hoàn thành vòng chạy đang nghỉ ngơi, chờ nửa tiếng nữa là đến phần kiểm tra vũ khí và bắn súng. Nhưng thượng tá Lữ đã tự động đi thẳng đến bãi bắn, điên cuồng nã đạn vào bia.
Bãi bắn nằm phía bên kia sân, tầm nhìn không rõ, nhưng qua số tiếng súng từ khẩu M16, hai người đoán anh đã thay hai băng đạn.
“Sáng nay lúc đấu đối kháng tự do đã thấy khác rồi.” Đại Lam Sơn nói, “Anh không nhận ra à?”
“Ừ.” Lục Nhân Giả nheo mắt nhìn bóng người đang bắn súng, “Lần trước Đinh Khai bảo cậu ta đánh, còn có mục đích rõ ràng là để trả thù. Lần này thì ánh mắt cậu ta như chẳng oán hận gì, chỉ đơn thuần muốn tấn công, nhưng đang cố kìm chế.”
Hắn nhớ lại ánh mắt ấy, một lần nữa rùng mình thay cho đối thủ ngày đó.
Đại Lam Sơn gật đầu: “Nên lúc xuống sàn, suýt nữa đấm nát luôn bao cát bên cạnh. Có phải vào kỳ dịch cảm rồi không?”
“Thật ra tôi thấy cậu ta không phải bây giờ mới kỳ lạ.”
Lục Nhân Giả lấy lại chút sức, ngồi dậy, liếc quanh rồi nói: “Cậu không thấy từ sau khi cậu ta trở về từ nước M thì đã không bình thường rồi sao? Tháng trước quân bộ họp công khai, phóng viên hỏi cậu ta có dự định kết hôn hay chưa, có người trong lòng không. Cậu ta đáp: ‘Đây là họp quân bộ, anh tưởng đây là bàn tiệc họ hàng nhà anh à?’ Lữ Không Quân trước đây từng nói năng ngạo mạn thế bao giờ?”
“Nhưng cậu ta nói đúng. Giờ có mấy phóng viên thật đáng bị mắng.” Nghe đến nước M, Đại Lam Sơn chớp mắt, thản nhiên ngồi xuống bên Lục Nhân Giả.
“Nhắc đến nước M, vụ án bên các anh sao rồi? Kết thúc chưa?”
“Chưa, vẫn chưa bắt hết.” Lục Nhân Giả lắc đầu, liếc quanh rồi nói: “Ban đầu chỉ định bắt một tên phản quốc đào tẩu, kết quả cấp trên lại muốn bắt thêm cả gián điệp nước ngoài nữa. Chẳng hiểu kiểu gì.”
Đại Lam Sơn im lặng.
Lục Nhân Giả tiếp: “Phạm nhân nước mình thì còn có thể dẫn độ hoặc bí mật đưa về. Nhưng gián điệp nước ngoài, mà một quan chức cấp cao Bộ An ninh Quốc gia lại đích thân ra nước ngoài bắt – thực ra không hợp lý, vượt quyền hạn. Không biết cấp trên nghĩ gì nữa.”
“Hừ. Lữ Kỳ Phong làm việc từ trước đến nay có theo quy tắc đâu. Thế nên bị hắn để ý mới đáng sợ.” Đại Lam Sơn nhấp một ngụm nước, “Tên gián điệp đó cũng nguy hiểm thật. Đến cả đặc vụ Lữ lớn cũng không bắt được.”
Lục Nhân Giả phản bác: “Cũng không hẳn. Nếu không phải cấp trên vô duyên vô cớ bị chơi xỏ ở nước M, làm lỡ thời cơ, thì hắn làm gì có cửa trốn?”
“Nhưng kẻ chủ mưu mà chúng tôi muốn bắt thì đã tìm thấy rồi.” Lục Nhân Giả hạ giọng, “Hiện đang thẩm vấn bí mật.”
Đại Lam Sơn khựng tay: “Ồ? Tìm thấy ở đâu?”
Lục Nhân Giả nhỏ giọng hơn: “Thằng nhóc này thật sự xảo quyệt. Nghe gió biết chiều, nên không đi theo đường chúng tôi dự đoán để trốn sang nước L. Cậu đoán hắn đi đâu?”
Đại Lam Sơn: “Sao tôi biết.”
“Hắn quay về nước S.” Lục Nhân Giả cười khẽ, “Gan cũng lớn, biết nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Một thân một mình, không hiểu sao lại về được. Ai mà ngờ hắn dám quay về? Chúng tôi lục soát suốt gần hai tháng, may có nguồn tin tình cờ mới phát hiện. Nếu chậm vài ngày nữa, hắn đã chuồn ra nước ngoài từ hướng khác, có khi chẳng bao giờ tìm được.”
“Về nước à… Vậy tìm thấy ở đâu?” Đại Lam Sơn hỏi, lòng bàn tay hơi ẩm mồ hôi, “Chỉ một mình hắn thôi, đúng không?”
“Một mình hắn, trong một túp lều tồi tàn giữa vùng hoang vu. Đến kỳ đ*ng d*c mà không có lấy một viên thuốc, toàn phải chịu đựng bằng bản năng.” Lục Nhân Giả cười đầy ẩn ý, chán chường nhổ hai cọng cỏ rồi vứt đi.
“Tôi thấy một Omega cấp bậc pheromone thấp như hắn, thà làm Beta còn hơn.”
“Lữ Kỳ Phong không truy đến đầu tôi à?” Đại Lam Sơn hỏi, “Dù gì một số tài liệu là do tôi đưa cho anh.”
Lục Nhân Giả tỏ vẻ đương nhiên: “Tôi đâu có nói là cậu đưa. Dù cậu có cung cấp tài liệu, nhưng nếu tôi không tổng hợp thì cũng chỉ là thông tin vô dụng, đúng không?”
Hèn gì. Hóa ra là mang đi lập công. Đại Lam Sơn cười nhạt.
Rồi hỏi tiếp: “Vụ án của các anh nghiêm trọng lắm à?”
“Ha ha. Câu này thì không hỏi được.” Lục Nhân Giả nhìn hắn, “Nói thêm là vi phạm quy định rồi.”
Đại Lam Sơn suy nghĩ. Giữa Diệp Nhất Tam và Đại Cảnh Hi có mối liên hệ nhất định, rõ ràng trước đó không lâu, khi nghe tin, Đại Cảnh Hi đã tự xử lý. Còn Hách Đại Lập thì không có mối quan hệ trực tiếp với Đại Cảnh Hi, nên dù có điều tra cũng khó tìm bằng chứng. Chỉ cần Diệp Nhất Tam chưa bị bắt, Đại Cảnh Hi vẫn an toàn.
Hắn cảm thấy Hách Đại Lập thật ngu ngốc. Nghĩ rằng nương theo Lữ Không Quân sẽ an toàn hơn nên không đi theo Diệp Nhất Tam. Giờ nước cờ sai rồi, cậu hai Lữ căn bản chẳng thèm để ý đến y.
Buổi sáng kết thúc, buổi chiều sẽ là hội nghị báo cáo công tác cho các sĩ quan vượt qua đánh giá. Sau bữa trưa, Đại Lam Sơn trở về ký túc xá để thay quân phục chính thức.
Lữ Không Quân đang chuẩn bị trong phòng. Anh đã đeo đầy đủ dải băng, huân chương, huy hiệu ngực và phù hiệu thâm niên. Trước gương, gương mặt lạnh như băng, anh cầm mũ, đội lên rồi ấn nhẹ vành mũ xuống.
Đại Lam Sơn ném áo khoác tác chiến lên ghế: “Vội gì thế? Cả bữa trưa cũng không ăn à?”
“Không đói.” Lữ Không Quân đáp.
“Không đói? Vật lộn cả buổi sáng mà không đói? Mặt mày tái mét thế, không phải bệnh gì đấy chứ?” Đại Lam Sơn lấy quân phục xuống, do dự một chút rồi hỏi: “Lữ Không Quân, anh trai cậu sang nước M rốt cuộc vì vụ án gì?”
Tay Lữ Không Quân khựng lại.
“Cậu hỏi làm gì?”
“… Không có gì. Hỏi đại thôi.” Đại Lam Sơn mặc áo vào, “Tôi tưởng cậu sẽ quan tâm một chút.”
“Chẳng quan tâm chút nào.” Lữ Không Quân trả lời dứt khoát.
“Ồ. Trước đây trên con tàu ở nước M, cậu từng qua lại với cậu bảo vệ đó, giờ bị anh trai cậu bắt rồi, đang bị thẩm vấn. Tôi còn tưởng cậu biết gì đó…”
“Cậu nói gì?” Hắn ngắt lời.
Đại Lam Sơn quay lại: “Gì mà gì. Chính là Hách Đại Lập đấy. Móa, chẳng lẽ cậu quên luôn tên hắn rồi à… Hử?”
“Lữ Không Quân?”
“Ê, người đâu rồi?”
Ngu Tiểu Văn lắc đầu. Y đang trong kỳ đ*ng d*c, vòng tay ức chế thì hỏng từ lúc rơi xuống biển. Không tiền, không nơi ẩn náu, không thuốc, không miếng dán. Suốt chặng đường, y cố gắng chịu đựng biết bao lần.
Giờ đây, hai tay bị còng vào tay vịn ghế, chân xiềng xích nặng nề. Ngay cả lau nước mắt sinh lý cũng không thể.
Đối diện là Lữ Kỳ Phong.
Lâu nay đã nghe danh thủ đoạn thẩm vấn của tên chỉ huy đặc vụ này khủng khiếp đến đâu. Nhưng đến tận bây giờ, hai ngày trôi qua, ngoài việc không cho thuốc ức chế, Ngu Tiểu Văn chưa bị tra tấn thể xác. Lữ Kỳ Phong hỏi y có quan hệ gì với Diệp Nhất Tam, tên gián điệp kia đi đâu, tại sao tách nhau khi trốn chạy. Hai năm trước đào tẩu có phải hẹn trước với Diệp Nhất Tam không, Diệp Nhất Tam đến nước S có phải để đợi y không. Ngu Tiểu Văn vẫn im lặng.
Y bị bắt ở nước S. Dù Lữ Kỳ Phong có thể biết y là Ngu Tiểu Văn qua xét nghiệm vài ngày sau, nhưng anh ta không có bằng chứng chứng minh Hách Đại Lập chính là Ngu Tiểu Văn, và ngược lại. Chuỗi chứng cứ chưa hoàn chỉnh. Ngu Tiểu Văn không cần lên tiếng. Chỉ cần kéo dài thời gian.
Có vài lần y cảm thấy đối phương muốn dùng thủ đoạn khác hoặc đánh đập, nhưng cuối cùng lại dừng lại, như đang kiêng dè điều gì.
Hôm nay, kiên nhẫn của Lữ Kỳ Phong dường như đã cạn. Anh ta trộn thuốc lỏng với bột, rút vào ống tiêm.
“Ngu Tiểu Văn. Biết Ts-4 là gì không?” Lữ Kỳ Phong đặt lọ rỗng lên bàn, ngón cái đẩy nhẹ piston, “Lúc làm cảnh sát chắc chưa dùng qua? Cấp bậc các cậu không đủ để tiếp cận thứ này. Cần tôi giải thích không?”
Ngu Tiểu Văn cắn môi. Vẫn im lặng.
“Cậu là phạm nhân được tôi ưu ái nhất. Không cần thủ tục, trực tiếp dùng thuốc luôn. Loại này không rẻ, mỗi lần dùng đều phải xin phê duyệt.” Lữ Kỳ Phong bước đến, lật cánh tay y lên.
Rồi anh ta nhíu mày, hít mũi: “Một Omega cấp thấp như cậu, rốt cuộc đã quyến rũ Lữ Không Quân bằng cách nào?”
Gì cơ?
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Ngu Tiểu Văn ngẩng đầu, cố mở to mắt nhìn đối phương.
Lữ Kỳ Phong nhìn y từ trên cao: “Vì gương mặt này à?”
Một Alpha cấp cao áp sát khiến Ngu Tiểu Văn càng thêm khó chịu. Y co chân lại, cơ thể căng cứng như cây cung kéo hết cỡ.
Lữ Kỳ Phong thấy vậy, khinh bỉ cười: “Nhìn bộ dạng rẻ mạt này của cậu xem, chẳng ra cái đéo gì.”
Anh ta cầm ống tiêm, chuẩn bị tiêm.
Cửa đột ngột bị đạp tung.
Cả hai quay đầu. Lữ Kỳ Phong bật thốt một câu chửi thề. Ngu Tiểu Văn thì không nhìn rõ – y chớp mạnh mắt, cố đẩy nước mắt ra ngoài.
… Đây là lần đầu tiên y thấy anh mặc quân phục chính thức. Tại sao lại đến đây như vậy?
Y muốn nhìn rõ hơn, nhưng không thể. Đèn rọi chói lòa, chỉ thấy bóng người mặc quân phục đứng trong khung cửa đen kịt, chiếc huân chương dưới cổ áo lấp lánh theo từng bước đi.
“Lữ Kỳ Phong.” Một lúc lâu sau, người kia mới lên tiếng, “Anh đang làm gì?”
“… Làm việc chứ làm gì?” Lữ Kỳ Phong gằn giọng, “Còn em? Chẳng phải nên ở quân bộ à? Chạy đến đây làm gì? Nghiện vi phạm kỷ luật rồi chắc?”
Bóng người tiến lại gần. Ngu Tiểu Văn nhìn rõ hơn. Lữ Không Quân mím môi, khóe mắt hơi nhếch.
Hít sâu, rồi mím môi chặt hơn.
“Hắn đ*ng d*c đâu phải tại anh. Lúc đến đã vậy rồi.” Lữ Kỳ Phong hừ lạnh, “Bản thân hắn là loại thể chất hạ đẳng, gặp ai cũng đ*ng d*c, chắc bác sĩ Lữ hiểu rõ lắm chứ?”
Lữ Không Quân liếc qua còng tay và xiềng chân của Ngu Tiểu Văn, nhưng không nhìn thẳng vào mắt y. Anh bước đến bàn. Khoảng cách ghế và bàn sát nhau, anh dùng chân giày quân đội đạp mạnh.
Chiếc bàn sắt kêu chói tai, bay ra xa.
Lữ Không Quân quay lại, ngồi xuống, liếc nhanh lọ thuốc Ts-4 rỗng, rồi đột ngột ném tập hồ sơ xuống mặt bàn.
“Lữ Kỳ Phong. Tôi có bằng chứng anh nhiều lần lạm dụng thuốc với nghi phạm, vi phạm quy định sử dụng thuốc và luật nhân quyền. Tôi được ủy quyền thay mặt tổ kiểm sát đạo đức dược phẩm Viện Sinh học tiến hành kiểm tra, giám sát. Đây là văn bản chính thức.”
Lữ Kỳ Phong sững người.
“Đệt, con mẹ nó… Em định diễn trò công chức với anh à? Diễn kịch đấy hả?”
Anh ta chống trán, buông tay xuống, nụ cười méo mó như có kiến bò dưới da: “Em vẫn chưa khỏi bệnh à? Vẫn còn mù quáng, ngu ngốc thế sao? Em còn nhớ mình đã nói gì không?”
Lữ Không Quân im lặng, cầm tập hồ sơ, mở ra, cúi đầu đọc.
“Chỉ là công việc của tôi. Có ý kiến thì báo lên cấp trên. Đừng gào vào mặt tôi.”
… Hóa ra khi làm việc, Lữ Không Quân lại có dáng vẻ công chức già đời như thế.
Ngu Tiểu Văn chưa từng thấy, khẽ cười.
Đáng yêu ghê.
Suốt thời gian qua, y gần như không ăn bữa nào tử tế, không ngủ giấc nào yên, tinh thần luôn căng thẳng, lăn lộn giữa nơi hỗn loạn, bị bủa vây bởi đủ loại pheromone mà chẳng có thuốc ức chế. Nhưng khoảnh khắc thấy người này, tinh thần y bất giác thả lỏng, không còn tập trung nổi.
Ánh đèn chói trước mắt dường như loang ra, như có thiên thần ánh sáng đón y lên thiên đường, đôi cánh vỗ phành phạch.
Y không kìm được, chân khẽ rung, xiềng xích leng keng. Hai người kia đồng loạt quay lại.
Lữ Kỳ Phong khinh bỉ rõ ràng. Biểu cảm Lữ Không Quân thì không thể đọc. Nhưng Ngu Tiểu Văn biết, lúc này mình trông chắc chắn rất thảm hại, rất đáng xấu hổ. Y bấu chặt tay vào tay vịn ghế, giọng khàn đặc cất lên. Lâu rồi không nói, cổ họng khô khốc như rỉ sét.
“Ngài… sĩ quan mới đến, trước khi giết tôi… tôi không cần bữa cơm cuối cùng. Chỉ cần… một liều thuốc ức chế là được.”
Vợ ơi, anh tới đây rồi…