Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J
Chương 80: Lên Đường Đến Giang Thành
Suỵt, Đừng Nói Chuyện - Tại Hạ Tiểu Thần J thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian thấm thoắt trôi, tiết trời đã ngả sang đầu thu. Sau cơn mưa, gió biển đêm mang theo hơi lành lạnh, se sắt dễ chịu. Hai người lặng lẽ dạo bước dọc bờ cát, bên tai là tiếng sóng vỗ rì rào. Dọc đường là hàng cây nhiệt đới đặc trưng của Mạn Kinh, đối diện là những quán hải sản san sát, đèn điện sáng rực như sao sa. Hai bên phố bày đầy sạp hàng nhỏ, du khách ăn mặc rực rỡ qua lại tấp nập, không khí nhộn nhịp chẳng khác gì ban ngày.
Ngu Tiểu Văn xách đôi dép crocs trên tay, thỉnh thoảng đá nhẹ vào đống cát, cười khúc khích kể: “Nãy giờ em đi vứt vỏ dừa thì thấy một du khách ngoại quốc vừa đi dọc bờ biển vừa khóc. Em hoảng quá, vội chạy theo hỏi. Hóa ra anh ta là dân nội địa, lần đầu tiên được nhìn thấy biển nên xúc động không kìm được.”
Lữ Không Quân bật cười khẽ: “Nếu sau này có dịp đến Giang Thành ngắm tuyết, em thử xem mình có khóc như người ta không?”
“…” Ngu Tiểu Văn im lặng, không đáp lại.
Y chậm bước, ánh mắt thoáng chút do dự, tựa hồ muốn nói điều gì nhưng lại ngập ngừng.
“Sao vậy?” Lữ Không Quân dừng lại, liếc nhìn y, “Có chuyện gì thì nói đi.”
Ngu Tiểu Văn xoa xoa tay, rốt cuộc cũng lên tiếng: “À… em vừa nhận được một nhiệm vụ liên quan đến tổ chức tội phạm xuyên quốc gia hồi trước.”
Thấy sắc mặt Lữ Không Quân khẽ biến, y vội vàng giải thích: “Lần này an toàn lắm! Chỉ là phối hợp công tác thôi, không phải thâm nhập hay làm gì nguy hiểm cả.”
Thấy biểu cảm đối phương dịu đi, Ngu Tiểu Văn mới tiếp tục: “Tổ chức đó không chỉ gây hại ở nước mình, mà còn hoạt động tại nhiều nước lân cận. Chúng thường lấy cớ du lịch để lừa người qua nước ngoài, giam giữ rồi ép đi buôn lậu. Gần đây, bên nước C, đặc biệt là ở Giang Thành, có rất nhiều công dân bị lừa. Nên họ đề xuất hợp tác đa quốc gia, hỗ trợ lẫn nhau để trấn áp loại tội phạm này một cách hiệu quả hơn.”
Lữ Không Quân im lặng một lúc, rồi hỏi: “Rồi thì sao?”
“…Vụ việc lần này thuộc phạm vi nước S, cuối cùng được giao cho tổ trọng án thuộc Sở Cảnh sát Mạn Kinh — tức là đơn vị của em. Vì tụi em đã có nhiều kinh nghiệm xử lý tổ chức này, mà em thì… dạo trước còn được trao Huân chương Ốc Xoắn Bạc vì một vụ án liên quan, nên em là người phù hợp nhất. Cục trưởng muốn em đến Giang Thành nước C, phối hợp với đồng nghiệp bên đó điều tra.”
Lữ Không Quân hỏi: “Em đã đồng ý chưa?”
“Chưa.”
“Tại sao?”
“Nếu là trước kia thì chắc chắn em đã gật đầu rồi. Nhưng giờ em đã có anh rồi.” Ngu Tiểu Văn cười nhẹ, giọng trầm xuống, “Tổ chức này quy mô lớn, vụ án phức tạp, có thể kéo dài rất lâu. Em không nỡ xa anh. Nhưng đồng nghiệp khác thì hoặc có gia đình, hoặc kinh nghiệm chưa đủ. Xem ra chẳng ai phù hợp bằng em. Dù em từ chối, có lẽ cũng phải tạm đi vài ngày để gánh vác phần nào, đợi Cục trưởng Lý tìm được người thích hợp hơn thì em sẽ về ngay. Em phải nói trước với anh.”
Lữ Không Quân: “Nếu mãi không tìm được người thay thế thì sao?”
“…Đâu có chuyện đó.” Ngu Tiểu Văn lắc đầu, “Em sẽ thúc Cục trưởng Lý tìm nhanh lên. Mạn Kinh mà không tìm nổi một cảnh sát khác thì còn ra thể thống gì.”
Lữ Không Quân tiếp tục bước đi, Ngu Tiểu Văn lặng lẽ theo sau.
“Em từng rất thích Giang Thành.” Lữ Không Quân nói, “Trước đây còn bảo nguyện vọng cuối cùng là được đến đó du lịch.”
“…Ừ.” Ngu Tiểu Văn ngượng ngùng vung vẩy đôi dép, nhớ lại chuyện tống tiền ngày xưa, “Đúng vậy, muốn đi xem thử. Vì trên áp phích quảng bá, phong cảnh đẹp lắm. Hơn nữa, người chỉ điểm của em cũng hay kể về nơi đó.”
Như chợt nhớ ra điều gì, y ánh mắt bừng sáng, quay sang nhìn Lữ Không Quân, nghiêm túc nói: “Cậu ấy bảo, những người từng có quá khứ không hạnh phúc, khi đến Giang Thành đều có thể tìm lại được hạnh phúc, và tìm thấy một nơi để trở về.”
Lữ Không Quân: “Em tin thật à?”
Ngu Tiểu Văn: “Thật mà! Trước kia, người chỉ điểm của em sống rất khổ, vì hoàn cảnh gia đình mà phải làm nhiều việc bất đắc dĩ. Nhưng sau chuyến đi Giang Thành, cậu ấy đã thay đổi hoàn toàn, sống tích cực hơn, thậm chí còn lập gia đình, sinh con. Em còn không dám tin vào mắt mình nữa ấy chứ!”
Lữ Không Quân: “Đó là nhờ cậu ta cố gắng, chứ không phải do Giang Thành có phép màu.”
Ngu Tiểu Văn càng thêm kiên quyết: “Em nói thật. Ở đó có một cây cầu — chính là địa danh trong bức ảnh em giữ bấy lâu nay, anh biết không?”
Lữ Không Quân: “Cầu Vọng Giang.”
“Đúng rồi!” Ngu Tiểu Văn suýt nhảy cẫng lên vì mừng, “Có một con chó hoang từ nơi khác đến, bị chủ bỏ rơi, sống cực khổ lang bạt. Nhưng nó tình cờ chạy đến dưới gầm cầu đó, rồi từ đó trở thành ‘Sao Tử Vi’, sống một cuộc đời sung sướng đến mức thần tiên còn ghen tị.”
Lữ Không Quân: “…Em biết cả thân thế của con chó hoang à? Nó kể với em à?”
Ngu Tiểu Văn: “Dù sao thì cũng là sự thật. Trên tàu du lịch ở cảng đảo, mấy vị đại gia hay đi Giang Thành xem bói cũng nói như vậy.”
Lữ Không Quân: “…
Một lúc sau, anh hỏi: “Vậy là em từ chối đến mảnh đất phúc địa Sao Tử Vi kia… vì anh?”
Ngu Tiểu Văn tiếp tục đung đưa đôi dép: “Em làm việc ở đâu chẳng được. Quan trọng nhất là không muốn rời xa anh.”
Lữ Không Quân: “Chỉ vì anh thôi sao? Còn đồng nghiệp thì sao? Qua đó chẳng nhớ nhóm Từ Kiệt, Trần Tử Hàn à?”
“Hầy, họ thì có gì mà nhớ.” Ngu Tiểu Văn cười khoát tay, “Sau này về gặp lại là được. So với việc được gặp anh, tất cả đều chẳng là gì.”
Y liếc trộm sang Lữ Không Quân, thấy biểu cảm đối phương rõ ràng đã dịu lại, lòng thầm vui.
Lữ Không Quân nói: “Anh cũng thấy Giang Thành rất tốt. Ở đó, pheromone gần như không có tác động, dù là Alpha hay Omega mạnh mẽ đến đâu cũng khó ảnh hưởng đến người khác. Với em, đó sẽ là một nơi sống rất thoải mái.”
Anh quay đầu nhìn Ngu Tiểu Văn, ánh mắt như soi thấu tận đáy lòng — nguyên nhân thật sự khiến y thích Giang Thành, không phải vì phong cảnh, cũng chẳng phải vì truyền thuyết con chó hoang, mà là vì một thành phố không phân biệt cấp bậc, không có áp lực pheromone, nơi mà một Omega cấp thấp như y có thể sống bình đẳng.
Bị nhìn thấu tâm tư, Ngu Tiểu Văn sững người, bỗng chốc không biết nói gì.
Lữ Không Quân lại quay mặt về phía trước: “Cục trưởng Lý đã nói với anh về việc em có thể phải sang Giang Thành công tác.”
Ngu Tiểu Văn: “Cái gì…?”
“Ông ấy hỏi anh nghĩ sao. Anh bảo không vấn đề, tùy em quyết định.” Giọng Lữ Không Quân có chút gằn lại, “Nhưng lúc đó ông chỉ nói với anh là trị an ở Giang Thành tốt hơn Mạn Kinh nhiều, ví dụ như sẽ không có chuyện đấu súng giữa đường. Còn việc liên quan đến tổ chức xuyên quốc gia thì chẳng hé răng.”
Cục trưởng Lý biết rõ mối quan hệ giữa hai người. Việc bàn bạc với Lữ Không Quân trước khi giao nhiệm vụ cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Ngu Tiểu Văn không ngờ Lữ Không Quân lại dễ dàng buông lời “không vấn đề”.
“…Anh thật sự thấy không vấn đề gì sao?” Ngu Tiểu Văn hỏi, “Em có thể phải ở đó rất lâu, rất lâu, chỉ khi nào báo cáo công tác mới được về Mạn Kinh, mới gặp được anh. Anh chẳng nhớ em à?”
“Anh có thể sang phòng thí nghiệm sinh học ở Giang Thành làm chuyên gia khách mời, giúp họ thành lập nhóm nghiên cứu.” Lữ Không Quân nói trôi chảy, “Họ đã mời anh từ lâu rồi, cơ sở vật chất và trình độ chuyên môn đều rất tốt. Anh chắc chắn sẽ nhanh chóng thích nghi.”
Anh tiếp tục: “Viện của anh có chính sách cử nhân viên công tác nước ngoài. Nếu em quyết định sang Giang Thành, anh sẽ nộp đơn xin giữ chức danh khi làm việc bên ngoài — nhưng phải hoàn thành và bàn giao xong dự án hiện tại mới đi được.”
Ngu Tiểu Văn lập tức phản đối: “Không được! Anh và em khác nhau. Em sang đó thì không thay đổi nhiều, nhưng anh là Alpha cấp cao nhất, lại là người nhà họ Lữ. Sang đó thì địa vị, cấu hình sẽ bị giảm sút…”
“Em nghĩ anh mất hai cái mác ‘người nhà họ Lữ’ và ‘Alpha cấp cao nhất’ thì sẽ thành kẻ yếu thế sao?” Lữ Không Quân nhìn y với ánh mắt không mấy dễ chịu.
“Đương nhiên không phải!” Ngu Tiểu Văn vội vàng phủ nhận, “Nhưng… chắc gia đình anh cũng sẽ không đồng ý để anh bỏ việc ổn định mà chạy sang nước ngoài…”
“Từ trước đến nay anh có bao giờ hỏi ý họ đâu.” Lữ Không Quân đáp tự nhiên, “Tại sao phải cần sự đồng ý của họ?”
Ngu Tiểu Văn: “…
Y nhanh chóng nghĩ thêm lý do: “Trình độ nghiên cứu của anh ở đây là cấp quốc gia. Bên kia chỉ là một thành phố nhỏ như Giang Thành thôi.”
“Phòng thí nghiệm đó có tiếng tăm quốc tế, nằm trong nhóm hàng đầu thế giới.” Lữ Không Quân khẳng định.
Ngu Tiểu Văn: “…Nghe nói bên đó lạnh lắm, trong nhà phải bật lò sưởi suốt mới sống được.”
Lữ Không Quân: “Ngu Tiểu Văn, anh từng đi rồi. Người chưa đi là em. Đừng giới thiệu lại cho anh mấy thứ này.”
Ngu Tiểu Văn câm nín.
Lữ Không Quân nói: “Anh muốn đến đó sống. Là anh tự nguyện. Đừng lo thay anh.”
Ngu Tiểu Văn đặt bàn tay dính đầy cát lên cánh tay Lữ Không Quân, giọng chân thành: “Cục cưng, anh mà sang đó thì thật sự bị hạ tầng lớp. Em sợ anh phải chịu ấm ức.”
Lữ Không Quân liếc nhìn cánh tay bị dính cát, nhíu mày: “Ngược lại, anh thấy khó chịu khi suốt ngày thấy em bị vây quanh bởi đám Alpha. Đến Giang Thành, anh cảm thấy thư thái hơn.”
Ngu Tiểu Văn: “…Cũng đâu có suốt ngày vây quanh đâu? Em còn cố tình chọn học trò là Beta mà.”
Lữ Không Quân nhìn y: “Nếu ở Giang Thành, anh cũng chỉ là một Beta thôi.”
“…Đúng.” Ngu Tiểu Văn khẽ nói.
Ở Giang Thành, y sẽ không còn phải chống đỡ những cơn động dục thụ động bất chợt, cũng chẳng phải lo lắng về khiếm khuyết không thể đánh dấu. Vì ở đó, không ai có khả năng đánh dấu — mọi lựa chọn đều dựa trên cảm xúc cá nhân. Y nghĩ, nếu được sống bình đẳng cùng Lữ Không Quân trong một thành phố xinh đẹp, không phân biệt cấp bậc, thì với một Omega cấp thấp như y, đó chính là thiên đường. Nhưng với một Alpha đứng trên đỉnh kim tự tháp như Lữ Không Quân, thì đó là một sự từ bỏ quá lớn.
Ở Mạn Kinh, anh có tất cả. Vì sao phải vì Ngu Tiểu Văn mà đến Giang Thành làm một Beta?
Lữ Không Quân nói: “Anh muốn thử xem, đến đó, em có còn thích anh không. Nếu em chỉ thích pheromone của anh, thì anh sẽ…”
Anh dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Đưa em về Mạn Kinh, trả thù.”
Ngu Tiểu Văn: “…Em thích tất cả mọi thứ của anh, tất nhiên có cả pheromone. Nhưng em thích chính con người anh nhất. Điều em mong mỏi nhất là anh sống tốt, nghĩ nhiều cho bản thân, đừng lúc nào cũng lo cho em, đừng vì em mà thay đổi cuộc đời. Em sẽ về sớm. Nhất định.”
“Không đủ.” Lữ Không Quân nói.
“Không đủ chỗ nào? Anh còn muốn gì nữa?” Ngu Tiểu Văn hỏi, “Cái gì em cũng có thể cho anh.”
Lữ Không Quân im lặng bước đi rất lâu, đến khi Ngu Tiểu Văn cố tình cọ bàn tay dính cát vào cánh tay anh, cọ đến mức anh nhăn mặt khó chịu.
Cuối cùng, anh cũng nói ra điều quan trọng nhất: “Nếu chúng ta cùng sang Giang Thành sống, có một số phong tục ở nước C anh cần nói cho em biết.”
Ngu Tiểu Văn: “Hả? Khoan đã, cục cưng. Chúng ta còn chưa quyết định sẽ cùng nhau đến Giang Thành mà.”
Lữ Không Quân: “Bên đó khác với nơi này. Vì ảnh hưởng pheromone rất yếu, nên nếu hai người đàn ông thân thiết sẽ bị xem là bất thường.”
Ngu Tiểu Văn nhún vai: “Em cũng nghe nói qua. Nhưng mình kệ họ là được.”
Lữ Không Quân: “Nhưng nếu danh chính ngôn thuận, họ sẽ chấp nhận. Người nước C rất coi trọng danh tiếng, và sẽ tôn trọng phong tục của người nước ngoài.”
Ngu Tiểu Văn ngừng vung dép, nheo mắt suy nghĩ.
Một lúc sau, y hỏi: “Anh muốn nói gì vậy?”
Lữ Không Quân cũng chậm rãi dừng bước. Trông anh như còn muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ nắm lấy bàn tay dính cát của Ngu Tiểu Văn, nhét vào trong áo mình.
“Á á! Đồ xấu xa!”
“Vậy thì em cứ nghĩ kỹ đi. Ha?”